Chương 44: Chặn đường cướp bóc
Bạch Sở Vy có dị năng, nhưng vẫn luôn giấu kín, chưa từng dùng tới. Bất kể cô ta vì mục đích gì, bọn họ đều phải đề phòng.
Đến giờ mà còn coi cô ta là người bình thường thì không ổn nữa. Cô ta tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Nếu Thương Nguyệt không có dị năng hệ tinh thần, e rằng cũng không nhanh như vậy đã cảm nhận được dao động dị năng từ trên người đối phương. Cũng may lúc trước cô ta đã giấu đi.
Lưu Vũ Kỳ rất muốn nói ra những điều mình biết, nhưng cô thật sự không dám để lộ chuyện mình xuyên vào sách. Bám lấy đùi người ta, chỉ là để sống sót mà thôi, điều đó không có nghĩa là cô hoàn toàn tin tưởng bọn họ.
Chỉ có thể nói, cô có thể giao lưng cho bọn họ, nhưng với những chuyện huyền huyễn thế này, tốt nhất vẫn nên giấu trong lòng.
Bạch Sở Vy đúng là có dị năng hệ tinh thần. Giai đoạn đầu vì năng lực quá yếu nên chẳng có tác dụng gì. Nhưng đến giai đoạn sau, năng lực của cô ta mới dần bộc lộ, cũng coi như từ một đóa tơ hồng hoàn toàn lột xác thành một cường giả.
Nhưng đó là bước lên bằng xương cốt của rất nhiều người. Nhiều người chỉ vì cô ta ghen tuông tranh giành mà mất mạng. Mà trong giọng điệu của tác giả, những kẻ làm nền ấy chẳng qua chỉ là công cụ để thúc đẩy tình cảm nam nữ chính mà thôi.
Hiện giờ cô cũng trở thành một trong những công cụ đó, cảm giác khó chịu kia lại càng mãnh liệt hơn.
Thương Nguyệt nhận ra Lưu Vũ Kỳ có gì đó không đúng. Cô ấy dường như giấu rất nhiều chuyện, có lúc hiểu rõ mọi thứ, có lúc lại mơ hồ chẳng biết gì. Mang theo một người giấu bí mật bên mình, cô cũng không biết mình làm đúng hay sai.
Chỉ có điều trước mắt, hình như chẳng có đúng sai gì cả.
Ở Căn cứ Anh Hùng hai ngày, Âu Dương Trạch vẫn không có tin tức gì của em trai. Có lẽ cậu ấy chưa từng xuất hiện ở đây.
Tuy đã đoán trước, nhưng anh vẫn hơi thất vọng. Giờ chỉ mong trên đường đến thành phố D có thể gặp được cậu ấy.
Bạch Sở Vy mang đến tin phải rời đi, đồng thời gửi lời mời Thương Nguyệt, bảo bọn họ cùng đi.
Đi thì chắc chắn phải đi rồi. Cái căn cứ lung lay này, ở thêm nữa e là sẽ xảy ra chuyện.
Bọn họ đều không có ý nghĩ làm cứu thế chủ, chỉ mong mình sống sót cho tốt, chỉ vậy thôi.
Căn cứ trưởng tượng trưng giữ lại một phen, cuối cùng vẫn không lay chuyển được, đành cho đi.
Giống như tình huống lên đường trước kia, chỉ có điều lần này không còn đám người vướng chân phía sau. Hai đội cứ thế lặng lẽ tiến về phía thành phố D, gặp tang thi chặn đường thì dừng lại dọn dẹp một chút.
Cứ thế chạy một ngày, nghỉ ngơi một đêm, cuối cùng rời khỏi tỉnh này.
“…… Bước chân em lang bạt tận chân trời, nỗi nhớ anh theo em đến phương xa……”
Cô Lang trong buồng lái chẳng hề thấy mình hát lệch tông chút nào, cứ tự mình hát theo nhạc trên xe. Tiếng gào ấy khiến người ta cảm giác trong tai bỗng nhiều thêm một đống rác.
Lưu Vũ Kỳ ngồi ghế phụ không chịu nổi. Cô đã nhịn suốt cả đường, cuối cùng vẫn không nhịn được, ra tay bịt miệng.
Cô đưa tay véo chặt hai môi anh ta lại.
“Hát hay lắm, lần sau không được hát nữa!” Cô trừng mắt nhìn anh ta đầy oán trách.
Cô Lang ư ử hai tiếng, ra hiệu cô buông tay.
Lưu Vũ Kỳ buông tay, xác nhận anh ta sẽ không hát tiếp nữa mới rụt tay về.
“Cô cũng thấy tôi hát hay à? Tôi cũng thấy vậy. Năm đó nếu tôi đi thi hát, bây giờ tôi đã là ca vương rồi! Giọng hát độc nhất của tôi, không giành được giải sao?”
Lưu Vũ Kỳ quay đầu lại với vẻ mặt khó diễn tả, nhìn Thương Nguyệt đang xem bản đồ phía sau, trong lòng gào thét: đại ca, mau quản người của chị đi!
Dường như cảm nhận được gì đó, Thương Nguyệt nhàn nhạt nói một câu: “Năm đó nếu ngươi dám đi thi hát làm ta mất mặt, ta dám khâu miệng ngươi lại đấy!”
“Đại ca, chị chỉ ghen tị với tài hoa của tôi thôi!” Cô Lang mang vẻ mặt “chị thật chẳng có phẩm vị”, cảm thấy mình bị ghen tị, cũng là một thiên tài bị thế giới lãng quên.
Đáng tiếc, mạt thế, tài hoa của anh ta căn bản không có đất dụng võ.
Đang lúc thương cảm, xe phía trước đột nhiên phanh gấp. Anh ta căn bản không kịp phản ứng, vội vàng đạp phanh, đồng thời đánh vô lăng một chút, cố gắng đừng đâm thẳng tới.
May quá, không đâm trúng, chỉ là lốp xe có thể bị tổn hại chút.
Cô Lang bò ra khỏi cửa sổ xe, hét về phía xe trước: “Có biết lái xe không? Không biết lái thì đừng lái!”
Chạy với tốc độ nhanh như vậy, đột nhiên dừng lại, nếu xe phía sau không kịp phản ứng thì chẳng phải rất dễ xảy ra tai nạn sao?
Người trong xe phía trước thò đầu ra, quay lại, có chút bất đắc dĩ nói: “Phía trước có chướng ngại vật.”
Nhìn về phía trước, quả nhiên có chướng ngại vật, hơn nữa xung quanh còn có rất nhiều đinh.
Nếu là trước kia, tìm một chỗ thay lốp là được, nhưng bây giờ trong tiệm sửa xe chẳng còn ai, ai giúp thay lốp đây?
“Hỏng rồi, e là gặp phải người xấu rồi.” Cô Lang vỗ vô lăng. Tuy nói vậy, nhưng anh ta chẳng hề thấy sợ, ngược lại còn có chút hưng phấn.
Chướng ngại vật và đinh này rõ ràng là do người ta dựng nên, mục đích là gì thì thật ra cũng đơn giản.
Không ngoài việc cướp vật tư.
Nhưng bọn họ dám làm vậy, e là có chỗ dựa nào đó, nếu không cũng không dám ngang nhiên như thế.
Quả nhiên, xe vừa dừng lại hai phút, hai bên gần đó đều xuất hiện người.
Tóc đỏ, tóc xanh, tóc trắng vân vân, đủ loại màu tóc, nhìn cứ như trăm hoa đua nở.
Nhưng kẻ cầm đầu là một gã đầu trọc, trông hung thần ác sát, chẳng giống người tốt.
“Xem ra lại có một đám béo bở tới rồi!”
Có người còn huýt sáo.
Xem ra chướng ngại vật và đinh này là do bọn chúng bày ra, mục đích cũng quá rõ ràng, căn bản không cần đoán.
“Tất cả xuống xe cho tao! Không thì có trò hay cho chúng mày đấy!”
Một gã tóc đỏ trong đó cầm súng chỉ vào người trong xe, như thể nếu không ai xuống thì hắn sẽ bóp cò.
Mà nhìn kỹ, không ít người trên người đều có súng, xem ra chắc là đã cướp một phen ở đồn cảnh sát, nếu không người bình thường sao có thể tiếp xúc với mấy thứ này.
Đối phương có súng, đám Âu Dương Trạch cũng đành phải xuống xe. Biết thời thế mới là tuấn kiệt, xuống trước rồi tính, chuyện sau đó để sau.
“Xe phía sau sao không xuống?” Gã tóc đỏ hung dữ trừng mắt nhìn Cô Lang đang cười tươi.
Cô Lang thản nhiên rút súng từ thắt lưng ra, cũng chĩa lại: “Sao? Chỉ có bọn mày có súng thôi à?”
Thứ này muốn kiếm được thật sự quá dễ, với anh ta lại càng dễ, huống chi anh ta còn có dị năng hệ hỏa.
“Đại ca, gặp phải kẻ khó nhằn rồi, bọn chúng cũng có súng.”
Ngưu Ba Đao ngẩng đầu nhìn sang, liền thấy người đàn ông nằm trên cửa sổ xe cười rất thoải mái, không hề có chút tự giác bị uy hiếp.
“Bọn ta nhiều súng như vậy, còn sợ hắn một khẩu súng sao?”
