Chương 80: Lại tới cửa
Chiếc tàu chở hàng bắt đầu lắc lư dữ dội, mọi người theo phản xạ vội bám lấy lan can, nhưng bị bỏng đến mức kêu oai oái.
"Làm sao bây giờ? Mau nghĩ cách đi! Con cá đó sắp ngoi lên rồi!"
"Tôi không muốn chết, tôi không muốn rơi xuống làm mồi cho cá đâu!"
"Đội trưởng, mau nghĩ cách đi!"
Lý Trình Huy gần như không giữ nổi nụ cười trên mặt. Dị năng hệ băng vốn luôn hiệu quả của hắn, lúc này chẳng khác nào đồ chơi, không hề tạo được chút uy hiếp nào với con cá.
Sau khi lớp băng bị phá, hắn liền thu tay lại, rồi ngưng tụ ra vô số băng trùy, phóng về phía con cá biến dị.
Nhưng dưới nước mới là chiến trường chính của nó. Dù thân hình khổng lồ, nó vẫn di chuyển cực kỳ linh hoạt. Nó dễ dàng né tránh những đòn băng trùy, thậm chí bị đâm trúng cũng chẳng hề hấn gì.
Da của nó không hề mềm yếu, ngược lại, nhờ lần biến dị này mà trở thành một lớp giáp cứng cáp. Vì vậy, băng trùy chỉ khiến cơ thể nó thêm vài vết xước, chứ không gây ra thương tổn thực chất nào.
"Không xong rồi, tôi muốn nôn."
"Mau tấn công nó đi! Các người đứng ngây ra làm gì?"
"Con tàu này không thể chạy nhanh hơn sao?"
Có người bị tàu lắc đến mức choáng váng, có dị năng giả vì bảo toàn mạng sống, đành cố sức ném dị năng xuống. Bất kể là dị năng gì, chỉ cần ngăn được con cá biến dị tiến lại gần là được.
Nhưng con tàu vẫn chạy rất chậm, con cá như thể có thể nhảy lên bất cứ lúc nào.
Về phía Thương Nguyệt, dù thân tàu có lắc lư thế nào, nàng vẫn đứng vững vàng trên boong, cứ như đế giày dính keo 502 vậy.
Quan sát hồi lâu, cuối cùng nàng chỉ rút ra một kết luận: cách duy nhất có khả năng giết chết con cá là kéo nó lên bờ. Nhảy xuống nước đối đầu với nó chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Quan trọng nhất là, trong cơ thể nó không có tinh hạch, không đáng để nàng liều mạng.
"Không đi giúp sao?" Bùi Vân Tiêu tiến lại gần, thân thể lắc lư theo con tàu, nhưng dường như chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
"Muốn giúp thì tự đi."
Thương Nguyệt quay đầu, nhìn về phía đám xe cộ đã chen chúc thành một đống. Đám xe này không thể rơi xuống nước được, nếu không nàng lại phải tìm cơ hội lấy xe nhà ra.
Tình hình hiện tại, chỉ cần người còn trên tàu thì sẽ không xảy ra chuyện. Nhưng vấn đề là con cá dưới nước cứ nhất quyết đâm vào tàu, nếu tàu lật thì đám người này cũng tiêu đời.
Nàng liếc nhìn chiếc trực thăng trong không gian, nhưng không có ý định lấy ra.
Đây là thứ bảo toàn mạng sống của nàng, càng ít người biết càng tốt.
Trong buồng lái.
Cô Lang hận rèn sắt không thành thép, đẩy Âu Dương Trạch ra, quyết định tự mình cầm lái.
"Cậu lái kiểu này thì đến mùa quýt mới đưa được tàu sang bờ bên kia! Tránh ra một bên, để tôi!"
Rất nhanh sau đó, tốc độ của tàu chở hàng tăng lên đáng kể.
Dù vẫn lắc lư, nhưng ít nhất không còn dữ dội như trước, hơn nữa con tàu còn ổn định hướng thẳng về phía bờ đối diện.
Cho đến khi tàu cập bờ bên kia, con cá lớn dưới sông khẽ vẫy đuôi, dường như không còn hứng thú với bọn họ nữa, rồi lặn xuống đáy sông, biến mất không dấu vết.
Mọi người không dám nán lại, lập tức lên xe rời khỏi tàu, chạy được một trăm mét mới dừng lại.
Mọi người ngồi trong xe, với vẻ mặt như vừa thoát khỏi cõi chết, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Vừa nãy có một khoảnh khắc, con tàu suýt lật. May mà chất lượng tàu sản xuất trong nước tốt, chỉ suýt lật mà thôi, rất nhanh đã ổn định trở lại.
Nhớ lại cái miệng đầy máu của con cá biến dị lúc trước, nếu rơi xuống đó, e rằng chết không toàn thây.
Sau một phen náo loạn như vậy, màn đêm buông xuống, xung quanh chìm trong ánh hoàng hôn.
Tìm được một khách sạn, sau khi dọn dẹp đám tang thi bên trong, mọi người phân chia phòng ốc, định nghỉ lại đây một đêm.
Thương Nguyệt vừa sắp xếp xong giường chiếu định nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, là Bạch Sở Vy.
Thời gian qua vì nàng luôn ở trong xe nhà, nên cũng không có dịp tiếp xúc với cô ta.
Cô Lang từng nói, cô ta sẽ chết dưới thủ đoạn của người phụ nữ này. Nhưng những lần thử dò trước đây đều bị đẩy ngược trở lại.
Dường như có thứ gì đó bảo vệ cô ta, khiến cô ta không bị tổn thương.
Nếu chỉ dựa vào thực lực tầm thường của Âu Dương Trạch, thì không thể bảo vệ Bạch Sở Vy đến mức này.
Trong mạt thế, người có thể mặc một bộ váy trắng, hoặc là bản thân thực lực mạnh mẽ, hoặc là có một chỗ dựa vững chắc. Mà Âu Dương Trạch, rõ ràng không phải chỗ dựa vững chắc đó.
Thương Nguyệt cảm thấy, nếu có điều gì cần làm rõ, có lẽ nên bắt đầu từ Lưu Vũ Kỳ.
Nhưng hiện tại, nàng cần giải quyết người phụ nữ trước mắt này.
"Có chuyện gì sao?"
Bạch Sở Vy hai tay đan vào nhau, có chút căng thẳng, "Tôi có thể vào nói chuyện không?"
"Vào đi."
Thương Nguyệt lùi lại một bước, nhường chỗ.
Khách sạn này có tiêu chuẩn khá tốt, nhưng vì lâu ngày không có người ở, cũng không ai dọn dẹp, nên phủ một lớp bụi. Nàng đã trải bộ ga giường mang theo lên giường, còn ga giường của khách sạn thì để dưới đất.
Bạch Sở Vy lau sạch ghế sofa, ngồi xuống, có chút ngượng ngùng nhìn Thương Nguyệt, "Cô Thương, tôi đến… là có một chuyện muốn bàn với cô. Tuy hơi khó mở lời, nhưng tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định đến."
Thương Nguyệt khoanh tay trước ngực, tựa vào tường, hứng thú nhìn cô ta, "Chuyện gì? Nói thẳng đi."
"Là thế này, tôi rất hứng thú với một miếng ngọc bội trong tay cô, nên không biết có thể… tôi muốn dùng tinh hạch để đổi với cô."
Bạch Sở Vy đã suy nghĩ rất lâu trong phòng. Càng đến gần D thị, tâm trạng cô ta càng nặng nề. Thời gian qua, trong đầu cô ta toàn là chuyện về miếng ngọc bội.
Về giấc mơ đó, cô ta vẫn luôn canh cánh trong lòng. Cô ta cho rằng đó là sự chỉ dẫn của ông trời, nên nhất định phải có được ngọc bội, mở ra không gian, thu thập vật tư!
Nhưng ngọc bội không ở trong tay cô ta, mà nằm trong tay người phụ nữ đáng ghét trước mắt.
Trước đây cô ta nghĩ đến việc thâm nhập vào nội bộ kẻ thù, gây dựng tình cảm trước, rồi sau đó lừa lấy ngọc bội.
Bây giờ cô ta không muốn dây dưa nữa, đồ tốt đương nhiên phải nắm trong tay mình, cứ để trong tay người khác thì khó tránh khỏi việc ngày đêm nhớ nhung.
Thương Nguyệt nghiêng đầu, trong mắt hiện lên một tia hứng thú.
Bạch Sở Vy rất hứng thú với ngọc bội, xem ra cô ta biết ngọc bội có thể mở ra không gian. Chỉ là nàng rất tò mò, kiếp trước cô ta đã lấy được ngọc bội bằng cách nào? Lừa gạt hay cướp đoạt?
"Trước đây ở trung tâm thương mại, hình như cô không hứng thú với chúng?" Thương Nguyệt không đồng ý ngay, mà định dây dưa với cô ta một phen.
Thực ra cũng chỉ muốn thăm dò tâm lý cô ta mà thôi.
"Tôi… tôi thấy chúng không có duyên, nên không hứng thú. Nhưng tôi có chút hứng thú với miếng ngọc bội trong tay cô, nên…" Bạch Sở Vy cũng cảm thấy lý do này hơi gượng gạo, nhưng cô ta nhất định phải có được ngọc bội.
Cô ta luôn cảm thấy nếu không lấy được ngọc bội và mở ra không gian, sau này sẽ có chuyện vô cùng đáng sợ xảy ra.
"Đây là một trăm tinh hạch tôi tích góp được, mua miếng ngọc bội của cô, đủ rồi chứ?"
