Chương 63: Ta không sợ đau.
Lâm mẫu nắm tay con gái, Lâm Như Ngọc đối diện với ánh mắt xót xa của mẹ, không kìm được nước mắt rơi lã chã trên mu bàn tay bà.
Hơi nóng trên mu bàn tay khiến lòng Lâm mẫu quặn thắt, bà kiên định nhìn Thẩm Thượng Trực: “Như Ngọc nói đúng. Thúc tổ kiến thức rộng rãi, hơn hết thảy mọi người trên thuyền. Từ giờ trở đi, tất cả mọi người trên hai chiếc thuyền đều nghe theo sự điều động của thúc tổ, làm phiền thúc tổ vậy.”
Đại tẩu vừa dứt lời, Lâm nhị gia vốn đã tức điên vì An Tự Viễn lập tức hùa theo: “Đúng, thúc tổ cứ phân phó, chỉ cần có thể bảo vệ đại tẩu và hai đứa nhỏ nhà cháu, thúc tổ bảo cháu làm gì cháu làm nấy.”
Mã Tam thúc cũng lên tiếng: “Đúng, chúng ta đều nghe theo thúc tổ.”
“Thúc tổ chỉ chỗ nào cháu đánh chỗ đó, tuyệt không do dự.” Thẩm Ca cũng vô cùng tin tưởng nhìn Thẩm Thượng Trực tóc hoa râm.
Trên Quan Âm sơn, chỉ có mình và thúc tổ, thúc tổ đã có thể tùy cơ ứng biến bày bố cạm bẫy, lần lượt tiêu diệt hai tên sát thủ võ công cao cường. Lần này trên thuyền, Thẩm Ca không tin hợp sức nhiều người như vậy lại không diệt được lũ chó săn của An Tự Viễn đuổi theo!
“An Tự Viễn đốt một đạo khói lửa triệu tập lũ ưng khuyển của hắn, thúc tổ đốt hai đạo khói lửa triệu tập bộ hạ của thúc tổ, bên nào tới trước còn chưa biết. Nhưng hiện tại người trên thuyền ta nhất định đông hơn người bên cạnh An Tự Viễn có thể điều động, nếu không hắn đã chẳng đốt khói lửa.” Ánh mắt Lâm Như Ngọc sau khi rửa bằng nước mắt càng thêm sáng ngời, “Thúc tổ, mọi người đang chờ thúc tổ hạ lệnh.”
Thời gian gấp gáp, Thẩm Thượng Trực cũng không khách sáo nữa, mời mọi người ngồi xuống, nói: “Đã mọi người tin tưởng lão phu, vậy lão phu cũng liều lĩnh nhận lấy trách nhiệm này. Như Như Ngọc nói, hiện tại tuy địch trong tối ta ngoài sáng, nhưng địch ít ta nhiều, chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, ứng đối hợp lý, nhất định có thể bình an trở về Tuyên Châu.”
Thẩm Thượng Trực cho mọi người một viên an thần, ai nấy đều thấy yên tâm hơn nhiều.
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Mẹ của A Hành, lão phu muốn nhanh chóng nắm rõ trên thuyền có bao nhiêu nhân thủ có thể dùng, bao nhiêu vũ khí.”
Tiếng “Mẹ của A Hành” khiến mọi người đều bật cười.
Lâm mẫu cười đứng dậy: “Thúc tổ chờ một lát, con cho người gọi quản sự và tiêu đầu coi việc trên thuyền tới đây, để họ báo cáo tỉ mỉ cho thúc tổ.”
Thẩm Thượng Trực gật đầu: “Trên thuyền nếu có bản đồ địa phương, cũng bảo họ mang theo luôn.”
“Bản đồ ở trong phòng cháu, cháu đi lấy ngay.” Lâm nhị gia đứng dậy chạy lên lầu.
Thẩm Ca cũng đứng dậy: “Thúc tổ, cháu đi ngủ đây.”
Thẩm Thượng Trực mỉm cười gật đầu: “Đi đi, hai ngày nay nhiệm vụ chủ yếu của con là dưỡng thương. Dưỡng thương xong mới có thể đảm đương trọng trách.”
“Thúc tổ cũng nghỉ ngơi nhiều.” Thẩm Ca nói xong đứng dậy, trao đổi ánh mắt với Lâm Như Ngọc, rồi dẫn Sinh Tử chậm rãi đi ra ngoài.
“Thúc tổ, cháu đi kiểm tra thuốc men, dược phẩm trên thuyền, liệt kê danh sách gửi cho thúc tổ.” Lâm Như Ngọc đứng dậy bước ra khỏi phòng, thấy Thẩm Ca chờ ở ngoài cửa.
Thẩm Ca tiến lên một bước, thấp giọng nói: “Nhị muội, ta có chuyện muốn bàn với muội.”
Lâm Như Ngọc trực tiếp phân phó Vân Quyên đang đợi ở cửa: “Đi lấy ngân châm và chỉ thêu tơ tằm trong giỏ chỉ khâu ở phòng ta, đem xuống bếp, dùng nồi sạch đổ nước đun sôi ba lần, mỗi lần một tuần trà.”
Chỉ tơ tằm đun sôi khử keo xong, khâu vết thương sẽ tốt hơn.
Thẩm Ca tươi cười hớn hở: “Ta còn chưa nói, Nhị muội đã đoán được rồi.”
Đây gọi là “tâm linh tương thông” sao, lòng Thẩm Ca bỗng thấy ấm áp.
Ngoài khâu vết thương, vào thời điểm mấu chốt này huynh tìm ta còn có chuyện gì khác? Lâm Như Ngọc thấp giọng nói: “Ta đến chỗ lang trung xem trước, có đồ gì dùng được không.”
Khi nàng khâu vết thương cho Bào Lệ và thúc tổ, họ bị trọng thương hôn mê nên không thấy đau, nhưng Thẩm Ca bây giờ đang tỉnh táo. Lâm Như Ngọc không biết hiện tại có thuốc tê không, phải đi hỏi lang trung trước, tiện thể bảo ông ấy chỉnh lý danh sách thuốc trên thuyền.
Cửa sổ tầng thượng của miếu Dược Vương ở Hạ Thái thành mở toang, An Tự Viễn đứng bên cửa sổ, âm trầm nhìn hai đạo khói lửa trên đỉnh núi phía đông bắc.
An Phùng Xuân đang dưỡng thương, An Giai Xuân đi đốt khói lửa tụ tướng, An Giang Xuân hầu cạnh An Tự Viễn nói nhỏ: “Thế tử, theo tin báo, bảy ngày trước, trên đỉnh núi trong Kỳ Huyện cũng bốc lên hai đạo khói lửa, cùng một bọn với hai đạo hôm nay.”
Ánh mắt An Tự Viễn không rời khói lửa: “Những người này là lai lịch thế nào?”
An Giang Xuân cúi đầu: “Thuộc hạ vô năng.”
Trong Hạ Thái thành không ai có thực lực đốt khói lửa, thế lực bốn phía Hạ Thái thành còn chưa nằm trong tay mình…
Trịnh gia ở Thiệp Châu?
An Tự Viễn trầm giọng hỏi: “Tình hình Thiệp Châu thế nào?”
An Giang Xuân đáp: “Hồi thế tử, thuộc hạ rời An Châu lúc ấy, bên đó không có tin tức gì gửi về.”
An Tự Viễn nhíu chặt mày: “Còn Thẩm Thượng Trực?”
An Giang Xuân cứng đầu đáp: “Cũng… không tin tức.”
Nếu không phải vì sau khi độc chết tên phế vật hỏi gì cũng không biết này, hắn càng không có người dùng, An Tự Viễn thật sự muốn lập tức khiến hắn thất khiếu chảy máu: “Phái người đi dò la lai lịch hai đạo khói lửa, đồng thời truyền tin cho Cư Xuân, bảo hắn tốc chiến tốc thắng, mang tiểu nha đầu kia về nhanh chóng.”
An Tự Viễn không cho rằng hai đạo khói lửa có liên quan tới thuyền lớn nhà họ Lâm, bởi vì nhà họ Lâm không có thực lực như vậy.
Bằng không, hắn cũng sẽ không chọn nhà họ Lâm làm đột phá khẩu.
“Đây là thuốc gì?”
Thấy Lâm Như Ngọc bưng vào một bát thuốc nóng hổi bốc hơi, Thẩm Ca tò mò hỏi.
Lâm Như Ngọc giải thích: “Đây là ma phế tán, huynh uống xong ngủ thiếp đi, khâu vết thương sẽ không thấy đau.”
“Ta không sợ đau.” Thẩm Ca cứng miệng một câu, nhưng vẫn nhận lấy bát thuốc uống một hơi cạn sạch, “Nhị muội đã kể chuyện trong mộng cho mẹ muội rồi?”
Lông mi Lâm Như Ngọc khẽ động: “Kể một ít.”
Thẩm Ca lại hạ giọng hỏi: “Tình hình bây giờ, khác hẳn trong mộng của muội rồi nhỉ?”
Lâm Như Ngọc khẽ ừ một tiếng, cúi đầu sắp xếp kim chỉ.
Thẩm Ca nhìn vết xước đã đóng vảy trên tay nàng, cam đoan: “Muội yên tâm, ta sẽ không kể chuyện của muội cho bất kỳ ai.”
Đối với Thẩm Ca, Lâm Như Ngọc đương nhiên tin tưởng. Nàng ngước mắt cười hỏi: “Có thấy buồn ngủ không?”
Không… nhưng Thẩm Ca thấy Lâm Như Ngọc hy vọng mình buồn ngủ, bèn ngáp một cái: “Hơi hơi.”
Lâm Như Ngọc đứng dậy: “Huynh ngủ đi, chờ tác dụng của thuốc lên ta sẽ qua khâu vết thương cho huynh.”
Thẩm Ca lại ngáp một cái: “Nhị muội khâu kín vào, mau lành.”
Vân Quyên bước vào phòng: “Cô nương, nước đã tới, chậu cũng đã tráng nước sôi.”
Lâm Như Ngọc phân phó: “Cứ để đấy. Sinh Tử rửa tay thật sạch trước, đợi ca ca ngươi ngủ say rồi, trước hết tháo băng quấn trên người hắn ra, ta sẽ tới khâu vết thương cho hắn.”
“Vâng.” Sinh Tử lập tức đáp ứng.
Nghe cô nương muốn tự tay xử lý vết thương cho Thẩm Ca, Vân Quyên sợ hãi, sau khi về phòng cô nương liền nhỏ giọng khuyên: “Nô tỳ thấy hay là mời lang trung tới khâu vết thương cho Thẩm công tử?”
Lâm Như Ngọc vừa hỏi rồi, lang trung nói khâu vết thương là tay nghề của quân y, ông chưa thử qua, không dám động tay. Lâm Như Ngọc đáp gọn: “Lang trung đang bận, kim chỉ đun xong chưa?”
“Đang đun, nô tỳ đi canh, đun xong sẽ bưng về.” Tuy mới mấy ngày không gặp, nhưng Vân Quyên cảm thấy cô nương đã có khí thế của phu nhân, không dám nhiều lời nữa.
Sinh Tử rửa tay thật sạch ba lần, dùng khăn vải trắng sạch mềm đặt bên cạnh chậu lau khô, bước tới bên giường nhỏ giọng hỏi: “Ca, ngủ chưa?”
“Nói nhảm, một lúc thế này mà ngủ được à?” Thẩm Ca đã lâng lâng ngồi dậy, để Sinh Tử tháo băng quấn trên vai và chân mình, lộ ra vết thương.
Nhìn ca ca một thân đầy thương tích, Sinh Tử xót xa hít hà: “Ca có đau không?”
“Không đau.” Thẩm Ca nằm xuống đắp chăn kín, còn không quên dặn dò: “Nếu ta ngủ có đạp chăn, nhất định con phải đắp y như bây giờ cho ta. Chỉ để hở vai phải, chân chỉ để hở chỗ vết thương, nhất định phải đắp kín, kiểu mà có kéo cũng không kéo ra được ấy.”
Sinh Tử cười hì hì: “Ca ngượng hả?”
Thẩm Ca trợn mắt: “Ca một đấng nam nhi có gì mà ngượng? Ca sợ Như Ngọc tỷ của con ngượng thôi!”
“Thế sao mặt ca đỏ như đít khỉ thế?”
“Mày biết cái gì, đây là tác dụng của thuốc lên! Lát nữa đừng có nói linh tinh trước mặt Như Ngọc tỷ của mày!” Thẩm Ca kéo chăn trùm luôn cả mặt.
