Chương 85: Những lời này là ai dạy ngươi?
Sáng sớm hôm sau, Vân Quyên nhẹ nhàng bước vào khuê phòng của Lâm Như Ngọc, cách rèm giường khẽ hỏi: “Cô nương đã dậy chưa?”
Một đêm ngon giấc, Lâm Như Ngọc đáp: “Bến tàu có tin gì không?”
“Dạ.”
Vân Quyên cuốn màn the, móc vào hai bên giường, vui vẻ nói: “Thái thúc sai người về báo tin, nói rằng thuyền hàng của chúng ta vừa dựng cột buồm đi trấn Vọng Bình thì bị nhà họ Trương và họ Tống dẫn theo Từ đại nhân, Ty Thương Thư Tá, chặn lại. Sau khi phát hiện thuyền chúng ta chở lương thực và quần áo, Từ đại nhân quở trách hai nhà một trận, còn bắt mỗi nhà quyên một trăm năm mươi thạch lương cứu tế.”
Kế hoạch thành công, Lâm Như Ngọc mặc y phục đứng dậy, nghĩ đến chuyện của Từ Lộ Nguyên, Ty Thương Thư Tá.
Ty Thương Thư Tá, như tên gọi, là quan coi việc xuất nhập kho tàng một địa phương. Chức quan này tuy phẩm cấp không cao nhưng nắm thực quyền. Các nhà buôn thuốc ở Tuyên Châu đã nhận trưng dụng thanh đơn của nha môn, nói một cách nghiêm ngặt, số dược thảo nằm trong trưng dụng thanh đơn để trong kho bốn nhà buôn thuốc đã thuộc quyền quản lý của Ty Thương Thư Tá. Vì thế, Từ Lộ Nguyên có quyền kiểm tra hàng hóa trên thuyền nhà họ Lâm.
Nhưng, trong khi nhà họ Trương và họ Tống không có bằng chứng xác thực, Từ Lộ Nguyên cũng chưa xác nhận với nhà họ Lâm, đã hùng hổ dẫn người lục soát thuyền hàng của Lâm gia. Phát hiện Lâm gia không chở dược liệu, Từ Lộ Nguyên thuận theo bậc thang mà Lâm gia đưa ra, lại không nhân cơ hội vặt lông nhà họ Trương và họ Tống một mẻ, điều này thật đáng suy ngẫm.
Trong mười ba huyện chịu thiệt hại sau khi đê Ngọa Long vỡ, có bảy huyện thuộc Tuyên Châu quản hạt, cho nên hiện tại nhiệm vụ chống thiên tai nặng nhất chính là Tuyên Châu. Lương thực và thuốc men, đối với nha môn Tuyên Châu, đương nhiên càng nhiều càng tốt. Hắn vốn có thể mượn sai lầm của hai nhà họ Trương và họ Tống, gom ít nhất vài trăm thạch lương để lấy công trước mặt Thái thú, nhưng hắn lại không làm thế.
Tại sao? Chẳng lẽ Từ Lộ Nguyên còn có tính toán khác?
Vũ Oanh chải cho cô nương kiểu tóc Thùy hoàn phân tiêu kế, buộc dải lụa hồng, lại cài trên búi tóc trái hai đóa hoa dành dành, cười hỏi: “Cô nương thấy thế nào?”
Lâm Như Ngọc ngước mắt ngắm hoa dành dành trắng trên đầu mình trong gương đồng, khẽ gật đầu: “Rất tốt.”
Ngày hai mươi tháng bảy, là ngày giỗ của ông nội Lâm Như Ngọc, nhưng vì mẹ nhận được tin ngoại tổ mẫu bệnh nặng, vội vàng đưa mình và A Hành đến Miện Châu, không kịp về ngày chính đến trước mộ ông bà nội tế bái.
Hôm nay là ngày thích hợp để tế bái quét dọn, mẹ sẽ đưa mình và em trai đi tế bái ông bà nội. Cúng người thân đã khuất, đeo hoa dành dành trắng là thích hợp nhất.
Trước đó, Lâm Như Ngọc còn có việc phải làm: “Trang sức Trương Ngữ Trân lấy từ chỗ ta, đã trả lại chưa?”
Vũ Oanh phồng má: “Chỉ trả lại mấy thứ không đáng tiền, số còn lại nói là đã làm mất từ lâu.”
Chỉ chọn thứ đắt tiền mà mất, hừ.
Lâm Như Ngọc dặn dò: “Đi nói với Tường thúc, nếu đại cô ta đến, đừng kinh động mẹ, ta ra tiền sảnh gặp bà ấy.”
Vân Quyên dẫn hai tiểu nha hoàn bưng chậu đồng vào, hầu hạ Lâm Như Ngọc rửa mặt, tò mò hỏi: “Cô nương làm sao biết đại cô nãi nãi sẽ đến?”
“Nhà họ Trương mất mặt tổn lương ở bến tàu, đại cô không đến mới lạ.” Lâm Như Ngọc không cần các tiểu nha hoàn giúp, tự xắn tay áo rửa mặt.
Sau khi dung hợp ký ức hai đời, do ký ức mười bảy năm đời sau chiếm ưu thế, Lâm Như Ngọc vẫn quen tự làm việc của mình, không muốn đến cả rửa mặt cũng để nha hoàn hầu hạ.
Quả nhiên vừa rửa mặt xong, Vũ Oanh đã chạy vào báo rằng Lâm đại cô đến.
Một thân thanh thoát, Lâm Như Ngọc cười: “Đi thôi, theo bản cô nương ra tiền viện gặp mặt Trương nhị phu nhân.”
Lâm đại cô đầy bụng lửa giận, vừa thấy Lâm Như Ngọc đã mắng xối xả: “Mẹ mày đâu? Làm chuyện thua thiệt thì trốn không dám gặp người à? Bảo nó ra đây!”
Lâm Như Ngọc nghiêng người tránh nước bọt văng tới, vững vàng hành lễ với Lâm đại cô: “Cô sớm mai tới cửa, trước mặt cháu chỉ trích mẹ cháu, là vì lẽ gì?”
Cổ ngữ có câu: Trước mặt con mắng cha, là vô lễ.
Trước mặt con gái mắng mẹ, đương nhiên cũng cùng một lẽ.
Bị cháu gái mặt đối mặt quở trách vô lễ, Lâm đại cô càng giận: “Ta vô lễ? Ta vô lễ! Ta phải ra mời hàng xóm đến phân xử!”
Xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, cho nên việc nhà nên đóng cửa giải quyết, không thể để nhà mình trở thành đề tài bàn tán chế nhạo của người ngoài, đó là nhận thức chung của người Đại Hạ. Lâm đại cô trước đây thường dùng chiêu này để nắm thóp Lâm mẫu, nhưng Lâm Như Ngọc lại thuận theo lời bà: “Đại cô muốn mời những hàng xóm nào đến phân xử? Không cần cô đích thân chạy một chuyến, cháu sẽ sai người mời họ đến, mời họ ngồi đây nghe cô đối đáp. Cô thấy chỗ này có đủ rộng không, nếu không đủ chúng ta đổi chỗ rộng hơn?”
Khí thế hung hăng của Lâm đại cô chùng xuống, bà nhìn chằm chằm đứa cháu gái đích tôn trước đây nói lớn tiếng còn không dám. Con nhỏ này ra ngoài mấy ngày về, sao như biến thành người khác?
Dù thế nào, tranh luận với một đứa trẻ cũng mất thể diện. Lâm đại cô sầm mặt quát: “Ta không nói chuyện với một đứa bé chưa xuất giá không hiểu nhân sự, đi gọi mẹ mày ra đây!”
Lâm Như Ngọc vững vàng: “Mẹ cháu đang chuẩn bị đồ tế bái ông bà nội. Nếu cô cho rằng mẹ con cháu làm sai điều gì, chi bằng cùng chúng cháu đến mộ tổ nhà họ Lâm, trực tiếp thưa với ông bà nội?”
Lâm đại cô chột dạ, giọng nhỏ lại: “Là các ngươi dùng mưu kế hãm hại nhà họ Trương trước, đi đâu nói lý ta cũng không sợ.”
Lâm Như Ngọc gật đầu: “Vậy mời đại cô cùng chúng cháu đi tế bái ông bà nội, đem sự tình kể với ông bà, xin hai ngài làm chủ cho cô.”
Nghiến răng nghiến lợi, Lâm đại cô chợt tỉnh ngộ, không đúng! “Tưởng ta giống các ngươi bất hiếu sao? Ngày hai mươi tháng bảy ta đã đi sớm rồi!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đoan trang của Lâm Như Ngọc đầy vẻ khâm phục: “Đại cô quả có lòng hiếu thảo, ông nội và bà nội lúc còn sống không thương cô uổng.”
Lâm đại cô bị lời cháu gái nghẹn đến đau lòng, muốn phất tay áo bỏ đi, nhưng nghĩ đến cha mẹ chồng nghiêm khắc ở nhà, chân lại không bước nổi.
Lâm Như Ngọc thấy bà vẫn chưa đi, liền tiếp: “Cô đã đến, thì mang tờ đơn này về đi. Đây là trang sức biểu tỷ Ngữ Trân lấy trộm hoặc mượn của cháu, xin cô giục nàng mau chóng trả lại cho cháu.”
Lâm đại cô ôm ngực, đau đớn: “Con nhỏ này mày muốn tức chết ta sao? Ta thương mày bấy lâu nay thực sự uổng công…”
Thương ta? Hừ.
Lâm Như Ngọc một mặt ủy khuất: “Chính vì cô thương cháu, cháu mới đem phúc này báo đáp lại cho biểu tỷ. Trộm là phạm pháp, mượn đồ thì phải trả. Hành động này của cháu chính là thay cô giám sát biểu tỷ Ngữ Trân trở thành một cô nương giữ chữ tín, cung kính cẩn thận, giữ gìn thiện lương. Chẳng lẽ cháu làm không đúng sao?”
Lâm đại cô nắm chặt vạt áo, thực sự muốn phun một ngụm máu vào mặt tiểu yêu tinh trước mặt: “Kiều Kiều nói thật với đại cô, những lời này là thằng cha lòng dạ đen tối nào dạy mày?”
Ai dạy? Là trải nghiệm đau thương của kiếp trước, là mười bảy năm trải hết nhân tình ấm lạnh tự ngộ ra.
Nụ cười của Lâm Như Ngọc không chạm tới đáy mắt: “Xem ý cô là không muốn nhận đơn. Vũ Oanh, đưa đơn đến nhà họ Trương, giao cho Trương lão phu nhân. Nếu nhà họ Trương không trả, thì đưa đến nha môn.”
