Chương 15: Thấy Tiền Sáng Mắt
Đang lúc Từ Chính Dương đóng cửa phòng, định sang nhà kế tiếp thì...
“Ting ting~”
Tiếng chuông của chiếc Điện thoại quỷ ba khúc bỗng vang lên.
Từ Chính Dương rút điện thoại ra nhìn, thì ra là tin nhắn của anh Triệu Dũng, người anh tốt của mình.
“Ơ? Mình còn chưa gọi mà, sao anh Triệu đã nhắn tin cho mình rồi?”
Từ Chính Dương mở tin nhắn ra xem.
“Cửa hàng có biến, mau về, chú ý an toàn!”
“Cái gì? Chuyện gì thế này!”
Từ Chính Dương ngẩn người, lòng đột nhiên căng thẳng.
“Biến gì thế nhỉ?”
Vừa nói, Từ Chính Dương vừa bấm thang máy, định nhanh chóng quay về cửa hàng.
“Ting ting~”
Cửa thang máy mở ra, Từ Chính Dương bước vào, nhưng ngẩng đầu lên thì khung cảnh bên trong khiến anh đứng đờ ra.
Một bóng người tỏa ra khí tức âm u, đang cúi đầu đứng im lặng trong thang máy!
Từ Chính Dương sợ hãi quay người định bỏ chạy.
Bóng người ngẩng đầu thấy Từ Chính Dương, khí tức kỳ dị quanh người đột nhiên bùng phát, lao ra khỏi thang máy đuổi theo.
Giây tiếp theo.
Bóng người: “Ơ?”
Từ Chính Dương đang hốt hoảng gọi điện cho Ưu Phục, nghe vậy quay đầu lại.
Từ Chính Dương: “Ơ?”
“Ơ ơ ơ?”
...
Cửa hàng thứ ba.
Một người phụ nữ trung niên đẩy cửa bước thẳng vào trong.
Uông Á Minh và Trần Quân nhìn thấy “khách hàng” này, ban đầu hơi sững lại, sau đó nhanh chóng điều chỉnh tư thế, bước tới chào đón.
Hai người họ chẳng quan tâm quỷ dị xuất hiện từ khi nào, điều họ để ý nhất là có nhận được phần thưởng nhiệm vụ hậu hĩnh hay không.
Cả hai dẫn người phụ nữ ngồi xuống cạnh máy tính, Trần Quân còn nhiệt tình rót cho bà một tách trà.
“Chị ơi, chị có nhu cầu gì ạ?”
Uông Á Minh mỉm cười hỏi.
Người phụ nữ trung niên nhìn chiếc máy tính trước mặt, khóe miệng bỗng nhếch lên một nụ cười.
“Có nhà nào không cần tốn tiền mà vẫn mua được không?”
Uông Á Minh: “?”
Trần Quân: “?”
Câu hỏi của người phụ nữ khiến hai người đang nhiệt tình kia cứng họng.
Nụ cười của Uông Á Minh từ thân thiện chuyển sang lúng túng.
“Cái này... cái này... chị ơi, làm gì có nhà nào không cần tiền mà mua được chứ?”
“Không có à?”
Nghe Uông Á Minh nói vậy, người phụ nữ nhíu mày, vẻ mặt trở nên méo mó.
“Tôi cố tình đến tìm các người vào ban ngày, vậy mà các người bảo không có?”
Phía sau lưng người phụ nữ bỗng nứt ra một vết nứt lớn, từng dòng nước mủ hôi thối chảy ra từ vết nứt.
Mùi hôi khiến Uông Á Minh và Trần Quân không mở nổi mắt.
Trần Quân cố nhịn cơn buồn nôn, bước tới bên cạnh Uông Á Minh, khẽ vỗ vai anh.
“Chuyện gì thế này?”
Uông Á Minh cũng phải cố gắng lắm mới chịu được mùi hôi khó chịu này, nhưng anh cũng không rõ tình hình hiện tại là sao.
“Đừng... đừng bảo là đến gây sự đấy chứ?”
Đúng lúc này, người phụ nữ trung niên lại lên tiếng.
“Làm môi giới bất động sản, các người không biết cách tiếp đón khách hàng à?”
Người phụ nữ chậm rãi đứng dậy, thân hình dần phình to, vết nứt phía sau cũng ngày càng nứt rộng.
“Vừa mở mồm đã bảo không có, thái độ phục vụ của các người thế nào vậy?”
“Xong rồi, chắc chắn là đến gây sự rồi!”
Lòng Uông Á Minh thắt lại, yêu cầu của người phụ nữ này rõ ràng là vô lý.
Uông Á Minh cũng chỉ trả lời theo tình hình thực tế, vậy mà cô ta đùng đùng nổi giận.
Rõ ràng, mục đích của người phụ nữ trung niên này chính là gây sự!
Con người đối với quỷ dị là món ăn ngon.
Chị đây không cần nhà, mà muốn hai đĩa thức ăn là tôi và Trần Quân đây!
“Quy tắc của cửa hàng không thể bảo vệ chúng ta sao?”
Uông Á Minh lẩm bẩm, sau đó quay đầu nhìn bảng nội quy nhân viên.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, Uông Á Minh lập tức phát hiện bảng nội quy đã có thay đổi.
Bên dưới mấy điều khoản ban đầu, không biết từ lúc nào lại xuất hiện thêm một dòng chữ!
【Hãy cảnh giác với những kẻ lang thang xuất hiện trên phố vào ban ngày, họ không phải khách hàng, và khó bị ràng buộc bởi quy tắc, có lẽ tiền và thức ăn có thể khiến họ rời đi.】
Cái này xuất hiện từ khi nào vậy?
Uông Á Minh thấy hơi bực mình.
Hóa ra cái bảng nội quy nhân viên này còn biết cập nhật theo thời gian à?
Bực thì bực, nhưng Uông Á Minh vẫn nhanh chóng nhận ra cách giải quyết khủng hoảng trước mắt.
Người phụ nữ lúc này đã nứt làm đôi, nước bẩn màu xám đen không ngừng chảy ra từ cơ thể, tiến về phía Uông Á Minh và Trần Quân.
Lần đầu đối mặt với cảnh tượng kinh khủng như vậy, Trần Quân – kẻ mới vào nghề – không kịp dùng kỹ năng đã ngất xỉu.
“Đồ vô dụng!”
Uông Á Minh mắng một tiếng, sau đó thò tay vào trong áo, lục tìm trong túi.
Thấy cánh tay của người phụ nữ sắp chạm tới mặt mình.
Uông Á Minh giơ tay ra.
“Soạt!”
Một tờ tiền âm phủ mệnh giá một trăm xuất hiện trước mặt người phụ nữ.
Quỷ dị cũng có phân cấp.
Giống như người phụ nữ trung niên trước mặt Uông Á Minh, trông thì rất kinh khủng, nhưng thực ra không mạnh đến vậy.
Cũng chỉ trên cấp Dị Thường, dưới cấp Quái Đàm mà thôi.
Uông Á Minh làm Ngự Quỷ Giả lâu như vậy, có không ít đạo cụ kỳ dị lợi hại, giờ anh có thể trực tiếp ra tay giết chết con quỷ này.
Tiếc là, những đạo cụ kỳ dị đó dùng một lần là mất một lần.
Giờ thì tốt rồi, nếu có thể giải quyết vấn đề bằng tiền âm phủ, thì đó là chuyện nhỏ.
Thứ Uông Á Minh thiếu nhất chính là tiền âm phủ!
“Ồ?”
Nhìn thấy tờ tiền âm phủ mệnh giá 100 trước mặt, gương mặt người phụ nữ trung niên lập tức lộ vẻ kinh ngạc, vui mừng.
Giây tiếp theo, nước bẩn thu lại hết, vết nứt trên người người phụ nữ cũng dần lành lại.
Người phụ nữ cười tươi rói rút tờ tiền âm phủ một trăm từ tay Uông Á Minh, rồi tiện tay nhét vào vết nứt phía sau lưng sắp lành hẳn.
“Sếp chi tiêu thật hào phóng, xem ra không phải nhân viên bình thường, chắc là cấp trên xuống kiểm tra đây mà.”
Trên mặt người phụ nữ nở đầy nụ cười chân thành, vừa cúi đầu vừa nói với Uông Á Minh.
“À, vừa rồi có làm bẩn sàn nhà không? Để tôi lau cho.”
Nói rồi, người phụ nữ giơ tay áo lau vài cái trên sàn.
Khóe miệng Uông Á Minh không kìm được mà giật giật.
Đã thấy kẻ thấy tiền sáng mắt, nhưng chưa thấy ai sáng mắt đến mức này.
Xem ra tờ một trăm vừa rồi đưa hơi nhiều.
Nhưng thôi, tốn tiền để không bị hành hạ cũng đáng.
Nghĩ vậy, trên mặt Uông Á Minh lại nặn ra một nụ cười.
“Cảm ơn chị nhé, không cần phiền chị đâu, trời còn sớm, chị về nghỉ ngơi đi ạ.”
“Vâng vâng.”
Người phụ nữ gật đầu cười tươi, quay người bước ra ngoài cửa.
“Mới ngày đầu đã mất bao nhiêu tiền âm phủ, xem ra Khu vực màu máu này không đơn giản như lời đồn nhỉ?”
Lông mày Uông Á Minh dần nhíu lại.
Đối với lão làng như anh, tiền âm phủ tất nhiên là thứ có thể tùy tiện rút ra, nhưng Vực Kỳ Dị này là Vực Kỳ Dị cho tân thủ, những kẻ vừa trở thành Ngự Quỷ Giả trong túi đâu có tiền này.
Muốn đuổi họ đi phải dùng thức ăn và tiền, tiền là tiền âm phủ, vậy thức ăn là gì?
Tất nhiên là máu thịt của con người rồi!
Người phụ nữ phía trước mặt mày hớn hở, đi một bước lại quay đầu cười ba tiếng, khiến lòng Uông Á Minh không khỏi dấy lên cảm giác ớn lạnh.
Đột nhiên, Uông Á Minh nghĩ đến một chuyện.
Kẻ lang thang quỷ dị này dễ bị mua chuộc như vậy, chẳng phải có thể tốn tiền thuê họ làm chuyện khác sao?
Nghĩ đến đây, Uông Á Minh lại thò tay vào trong áo.
