Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Tận thế kỳ dị: Đại boss nào cũng là họ hàng của tôi cả! > Chương 34

Chương 34

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 34 có bản audio.

Chương 34: Uông Á Minh không cam tâm, Uông Á Minh chết

 

Nhìn thấy thời gian hư ảo chỉ còn lại vài phút, Uông Á Minh có chút sốt ruột.

 

Lần này tổn thất quá lớn, không hoàn thành được thứ gì đó thì trong lòng hắn không cam tâm!

 

Vừa nghĩ vậy, Uông Á Minh vừa lần nữa đi đến trước cửa tiệm số 3.

 

Lúc này, Triệu Dũng cũng phát hiện ra nguy cơ dường như đã kết thúc, đang nấp sau cửa sổ nhìn trộm ra ngoài.

 

“Dù sao mục tiêu của ta là ngươi, bây giờ ám sát tuy có hơi phiền phức, nhưng ta cũng có cách toàn thân rút lui!”

 

Uông Á Minh vừa lẩm bẩm, vừa lần nữa rút con dao găm từ trong túi ra.

 

Lần này, hắn không chút do dự đâm thẳng vào vị trí động mạch chủ ở gáy Triệu Dũng.

 

“Keng!”

 

Một âm thanh va chạm chói tai vang lên.

 

Đòn tấn công của Uông Á Minh đã bị Triệu Dũng dùng thủ đoạn nào đó chặn lại.

 

“Đây là... một đạo cụ kỳ dị phòng ngự khác? Không đúng... là ba cái?”

 

Nhìn thấy trên người Triệu Dũng bao bọc ba lớp giống như lá chắn, Uông Á Minh tê cả người.

 

Chả trách lúc trước tên này lấy ra đạo cụ phòng ngự không mạnh lắm, thì ra hắn còn giữ nhiều hậu chiêu như vậy!

 

Thực ra Uông Á Minh đoán sai.

 

Hậu chiêu phòng ngự của Triệu Dũng không chỉ có ba cái, mà là sáu cái.

 

Còn ba lớp nữa sát da thịt, trong tình huống bình thường căn bản không nhìn thấy được.

 

“Ai! Người nào?”

 

Cảm nhận được lớp bảo vệ trên người mình bị kích hoạt một cách bị động, Triệu Dũng lập tức tiến lên một bước, rồi nửa xoay người nhìn về phía vị trí Uông Á Minh đang đứng.

 

Nhưng nơi đó trống không.

 

“Chết tiệt, là thủ đoạn tàng hình!”

 

Triệu Dũng đương nhiên không ngốc đến mức cho rằng thứ gì đó như đá vụn rơi trúng người mình.

 

Hắn lập tức rút từ trong túi ra một cặp kính, đeo lên mặt, rồi lại lấy ra ba bốn đạo cụ kỳ dị phòng ngự dùng một lần, dùng hết tất cả.

 

Nhìn thấy lớp bảo vệ dày như tường thành trên người Triệu Dũng, vẻ mặt Uông Á Minh khó coi như vừa ăn phải phân lên men.

 

Hắn nhận ra cặp kính Triệu Dũng đang đeo trên mặt, rất có thể là một loại đạo cụ kỳ dị có thể nhìn thấu tàng hình hoặc ảo cảnh.

 

Mặc dù đạo cụ này không có tác dụng gì với hiệu quả “mất đi cảm giác tồn tại”, nhưng Uông Á Minh vẫn từ bỏ việc ra tay với Triệu Dũng.

 

Bởi vì hắn thấy Triệu Dũng lại từ trong túi lôi ra thêm vài đạo cụ kỳ dị phòng ngự nữa.

 

Mẹ nó, người tốt nhà ai lại có nhiều phòng cụ như vậy?

 

Ngự Quỷ Giả lão làng bây giờ đều sợ chết đến vậy sao?

 

Uông Á Minh không chút luyến tiếc, nhân lúc hiệu lực của thẻ căn cước vẫn còn một khoảng thời gian ngắn, vội vàng quay trở lại tiệm số 3.

 

Trong tiệm số 3.

 

Trần Quân đang vẻ mặt khó hiểu nhìn bộ âu phục trong tay mình.

 

Cậu không biết tại sao, mãi không thể nhớ ra bộ âu phục này là của ai.

 

Nhưng trong lòng cậu lại có một ý nghĩ.

 

Nhanh chóng cất bộ quần áo này đi, bộ quần áo này đối với cậu mà nói là một thứ rất quan trọng!

 

Đang lúc Trần Quân do dự, Uông Á Minh đã quay trở lại trong tiệm.

 

Hắn nhìn thấy người đồng đội nhỏ mà mình luôn thấy khó ưa này đang ngồi nhìn chằm chằm bộ âu phục của mình như đang làm trò gì biến thái, đầu tiên là sửng sốt, sau đó không khỏi cảm thấy buồn nôn.

 

Người ta nói giới giải trí rất loạn, không ngờ lại loạn đến vậy.

 

Uông Á Minh là một kẻ ích kỷ, cũng là một người có lòng kiểm soát rất mạnh.

 

Hắn có thể vì tính mạng của mình bị đe dọa mà quyết đoán bán đứng đồng đội, cũng có thể vì không tin tưởng thuộc hạ mà chọn để mỗi người ký một bản khế ước.

 

Nhưng không thể phủ nhận, hắn cũng là một nhà lãnh đạo xuất sắc.

 

Dưới sự chỉ huy của hắn, mỗi người trong tổ chức đều hỗ trợ lẫn nhau, khiến tổ chức có thể trở nên hùng mạnh trong thời gian ngắn.

 

Rất nhiều tân thủ hoặc những người bình thường luôn tầm thường dưới trướng Uông Á Minh rất nhanh đã có thể được bồi dưỡng thành một Ngự Quỷ Giả mạnh mẽ.

 

Bởi vậy, cho dù Uông Á Minh có rất nhiều khuyết điểm, cho dù đại đa số mọi người trong tổ chức của hắn đều bị hắn ký kết những khế ước bất bình đẳng, hắn vẫn thu hoạch được một nhóm lớn những kẻ trung thành đi theo.

 

Ông chủ thật sự rất đen tối, nhưng dưới trướng ông chủ thật sự có thể trở nên mạnh hơn!

 

Giống như rất nhiều nhà máy trước khi ngày tận thế đến.

 

Hoặc là nói giống như những nô lệ dưới chế độ phong kiến.

 

Hoặc là nói giống như một số ngôi trường theo kiểu giáo dục Tung Của.

 

Khi một người ở trong một môi trường bị áp bức nghiêm trọng, nhưng lại vì sự áp bức đó mà có được tiền bạc, kỹ năng được nâng cao, kiến thức phong phú hơn...

 

Rất nhiều người sẽ không còn oán hận sự áp bức nữa, mà ngược lại còn cảm ơn nó.

 

Uông Á Minh chính là làm như vậy.

 

Ngươi hận ta, được thôi, chờ khi ta dùng biện pháp của ta khiến ngươi trưởng thành, ngươi sẽ phải cảm ơn ta.

 

Mấy ngày nay, ấn tượng của Uông Á Minh đối với thiếu niên tên Trần Quân này dần dần có sự thay đổi.

 

Ban đầu hắn chỉ cảm thấy đây là một kẻ nhát gan, sợ phiền phức, vô dụng.

 

Loại người này có thể làm thuộc hạ của hắn, nhưng bồi dưỡng hắn sẽ tốn rất nhiều tâm sức.

 

Cũng chỉ vì hiện tại Uông Á Minh muốn phát triển thêm một thế lực nhỏ trong khu an toàn của Trần Quân, nên mới cân nhắc việc chiêu mộ Trần Quân vào.

 

Nhưng hai ngày nay Uông Á Minh phát hiện ra trên người Trần Quân có những điểm khác biệt.

 

Thằng nhóc này tuy nhát gan, thiếu kinh nghiệm, có lúc đầu óc cũng có vẻ không được linh hoạt cho lắm.

 

Nhưng thiên phú học tập của cậu ta rất cao! Cao đến mức khiến người ta phải phát điên!

 

Cần phải biết rằng, thiên phú học tập không chỉ liên quan đến trí nhớ. Mà còn có khả năng lý giải sự vật, năng lực thực hành của bản thân, và cả khả năng đồng cảm về mặt cảm xúc.

 

Về những khả năng này, Trần Quân có thể nói là gần như đạt điểm tuyệt đối!

 

Điều này càng củng cố quyết tâm thu nhận Trần Quân vào dưới trướng của Uông Á Minh.

 

Hai ngày trước khi cùng nhau ra ngoài, Uông Á Minh đã thân thiện bày tỏ ý nghĩ và nguyện vọng của mình với Trần Quân, đồng thời nói rõ những lợi ích khi làm việc dưới trướng mình.

 

Đáng tiếc, có lẽ vì ấn tượng ban đầu của mình đối với đối phương quá tệ, thằng nhóc này không những không động lòng, ngược lại còn đối với mình càng thêm địch ý.

 

Đây không phải là một sự phát triển tốt.

 

Nếu người này không thể dùng cho mình, thậm chí còn muốn trở thành kẻ địch của mình, như vậy nơi tốt nhất cho hắn là gì?

 

Đương nhiên là nấm mồ!

 

Bây giờ, nhìn thấy Uông Á Minh đang cầm bộ âu phục của mình như đang làm chuyện biến thái gì đó, hắn triệt để củng cố ý nghĩ này.

 

Chỉ là bây giờ không thích hợp để ra tay.

 

Thời gian hiệu lực của đạo cụ kỳ dị đã kết thúc, giết chết Trần Quân mang lại lợi ích cho Uông Á Minh cũng không đủ để hắn mạo hiểm vi phạm quy định của nhân viên.

 

“Cậu đang làm gì vậy?”

 

Thân thể Uông Á Minh từ từ trở nên rõ ràng, hắn nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trần Quân nói.

 

Trần Quân bị câu hỏi đột ngột dọa cho cả người run lên.

 

Ngay sau đó, một lượng lớn thông tin đột nhiên tràn vào đầu Trần Quân.

 

Uông Á Minh! Nhớ ra rồi! Mình đang cầm âu phục của Uông Á Minh! Cậu ta là đồng đội của mình.

 

“Đặt quần áo của tôi trả lại...”

 

“Phập!”

 

Âm thanh lưỡi dao đâm xuyên qua thịt đột nhiên vang lên.

 

Uông Á Minh có chút ngẩn người sờ lên cổ mình.

 

Trong một mảng ấm nóng, một con dao rọc giấy đang cắm ở động mạch.

 

Con dao này là do Trần Quân đâm vào.

 

Ngay khi hắn còn chưa nói hết câu, Trần Quân đột nhiên xoay người đâm con dao rọc giấy vào cổ hắn.

 

Sự việc ngoài ý muốn này xảy ra quá nhanh, Uông Á Minh căn bản không kịp phản ứng, hắn cũng không thể tưởng tượng được một tân thủ như vậy lại đột nhiên tấn công mình.

 

“Cậu... tại sao cậu...”

 

Uông Á Minh một tay bụm lấy cổ, tay kia nhanh chóng thò vào túi tìm kiếm bột thuốc trị liệu.

 

“Phập! Phập!”

 

Trần Quân rút dao rọc giấy ra, đâm thêm hai nhát vào cổ họng và ngực Uông Á Minh.

 

Cuối cùng, bột thuốc trị liệu rốt cuộc vẫn không lấy ra được, Uông Á Minh cứ như vậy trợn mắt nhìn Trần Quân, ngã thẳng xuống đất.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi