Chương 40: Từ Chính Dương diện kiến lãnh đạo
Màn hình cuối cùng cũng quay trở lại với Từ Chính Dương.
Lúc này, đã hai ngày trôi qua kể từ khi Từ Chính Dương trở về khu an toàn.
Ngày đầu tiên, vì quá nhớ tổ ấm của mình, cậu ngủ suốt cả ngày.
Ngày thứ hai, ban ngày vì lười dậy, cậu nằm trên giường nghiên cứu đạo cụ kỳ dị cả ngày.
Còn bây giờ, tức tối hôm thứ hai, cậu đang ngồi ở nhà, vừa uống rượu vừa thì thầm với Triệu Dũng – người đến chơi.
“Cậu nghe gì chưa?”
Triệu Dũng cố tình hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy bí ẩn.
“Mấy hôm trước, bên đảo quốc xuất hiện một con quỷ dị được cho là cấp Truyền Thuyết. Nghe nói nó vừa xuất hiện đã giẫm nát một Vực Kỳ Dị cùng chủ nhân của nó, còn những Ngự Quỷ Giả trong đó thì bị xé toạc làm đôi!”
“Cái gì, kinh khủng vậy sao?”
Từ Chính Dương trợn tròn mắt kêu lên.
Cậu không kinh ngạc vì các Ngự Quỷ Giả bị xé làm đôi.
Mà là kinh ngạc vì Vực Kỳ Dị bị giẫm nát.
Kẻ có Vực Kỳ Dị đều vô cùng mạnh mẽ, có thể thấy rõ qua Hứa Thành Phong.
Vậy mà tồn tại kia lại có thể miêu sát con quỷ dị đó, đủ thấy thực lực của nó mạnh đến mức nào.
“Đúng vậy, bây giờ bên đảo quốc cứ đòi chúng ta bồi thường mãi!”
Từ Chính Dương: “Hả?”
Một câu nói của Triệu Dũng khiến cậu bối rối.
“Chuyện này liên quan gì đến chúng ta, đòi bồi thường gì chứ?”
“Sao lại không liên quan?”
Triệu Dũng cười hề hề.
“Bên đảo quốc quan sát được con quỷ dị đó, nghe nói nó có một đội ngũ, ở giữa là một chiếc kiệu lớn màu đỏ do tám người khiêng, phía trước và phía sau đội ngũ còn có người thổi kèn, đàn hát nữa.”
“Quỷ, Quỷ Cô Dâu?”
Từ Chính Dương thốt ra.
“Ừ.”
Triệu Dũng gật đầu, rồi tiếp tục nói:
“Con quỷ dị này hiện tại chúng tôi đặt mã hiệu là Quỷ Cô Dâu. Trước đó nó từng xuất hiện hai lần trong nước, nhưng chỉ ló mặt rồi vội vã rời đi. Nếu không nhờ sự cố lần này ở đảo quốc, có lẽ đến giờ Liên minh Ngự Quỷ Giả chúng tôi vẫn không rõ thực lực thật sự của Quỷ Cô Dâu.”
Nói đến đây, Triệu Dũng lại không kìm được mà bật cười.
“Ha ha, nói thật, Quỷ Cô Dâu này cũng yêu nước đấy chứ.”
“Ha ha ha, nói vậy cũng đúng.”
Từ Chính Dương cũng cười theo.
“Nhưng nói thật, loại quỷ dị này chúng ta tốt nhất vẫn không nên gặp phải.”
Cười được hai tiếng, Từ Chính Dương lại có chút lo lắng nói.
“Từ xưa đến nay, những kẻ càng mạnh thì tính tình càng quái đản. Hôm nay nó không hại người nước mình, biết đâu ngày mai nó không vui lại tàn sát cả một khu an toàn thì sao? Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”
Nói đến đây, Từ Chính Dương không khỏi nghĩ đến Dư Mân – người vợ chưa cưới của mình.
Hồi đó Dư Mân cứ đòi tổ chức một đám cưới cổ trang kiểu Tung Của.
Từ Chính Dương cũng đã cố gắng thử, nhưng nói thật, đàn ông hiện đại mặc cổ trang trông có gì đó kỳ kỳ, nhìn thế nào cũng giống thái giám.
Thêm vào đó, mấy con ngựa Từ Chính Dương thuê bị say nước, lảo đảo không đứng vững.
Cuối cùng, đám cưới cổ trang đó mới đổi thành tân cổ trang.
Nếu không, lần xuyên không này còn phải thêm vài con ngựa nữa.
Nghĩ đến đây, Từ Chính Dương khẽ bật cười, thầm nghĩ:
“May mà tôi không tổ chức đám cưới cổ trang, không thì đáng sợ biết mấy. Dư Mân mà biết về Quỷ Cô Dâu, chắc sẽ đồng tình với tôi nhỉ?”
Quỷ Cô Dâu dù đáng sợ, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là đề tài tán gẫu sau bữa rượu của Từ Chính Dương và Triệu Dũng. Chẳng bao lâu sau, hai người lại chuyển sang chủ đề mới, gạt chuyện Quỷ Cô Dâu sang một bên.
Sau bữa rượu, Triệu Dũng về nhà, hai người ai về chỗ nấy nghỉ ngơi.
Sáng sớm ngày thứ ba, Triệu Dũng lại đến căn nhà nhỏ của Từ Chính Dương.
“Này bạn, hôm nay có chuyện lớn!”
Vừa bước vào cửa, Triệu Dũng đã vội vàng lên tiếng.
“Chuyện gì?”
Từ Chính Dương vẫn chưa dậy, đầu tóc bù xù, ngồi dậy mơ màng nhìn Triệu Dũng nói.
“Dậy mau dậy mau! Hôm nay tôi sẽ đưa cậu đi diện kiến một vị đại nhân vật!”
Triệu Dũng vừa kéo Từ Chính Dương vừa nói.
“Sáng nay, một vị đại nhân vật trong Liên minh Ngự Quỷ Giả vừa từ Vực Kỳ Dị trở về. Người ta vừa về đã nghe kể về chiến tích của cậu, giờ đang chỉ đích danh muốn gặp cậu đấy!”
“Gặp tôi?”
Từ Chính Dương ngơ ngác chỉ vào mũi mình nói.
“Anh Triệu, mấy ngày tôi nghỉ ngơi, anh đã nói gì với họ rồi?”
“Ơ… thì… những gì đáng nói thì tôi đều nói rồi.”
Triệu Dũng có chút ngại ngùng gãi đầu nói.
Việc đem bí mật của anh em mình kể cho cấp trên nghe, Triệu Dũng vẫn còn thấy hổ thẹn.
Chuyện này ban đầu Triệu Dũng cũng không muốn nói ra, nhưng sau đó Từ Chính Dương đã nhấn mạnh với anh trong Vực Kỳ Dị rằng chuyện này dù có giấu cũng không giấu được bao lâu, chi bằng nói sớm để mọi người sớm có sự chuẩn bị tâm lý.
“Thôi được.”
Từ Chính Dương cũng không để bụng.
Dù sao thì khi được hỏi, cứ nói là do ảnh hưởng từ kỹ năng của mình.
Đạo cụ kỳ dị và tiền âm phủ thì có thể cướp, nhưng kỹ năng thì làm sao cướp được?
Từ lời Triệu Dũng, Từ Chính Dương cũng biết rằng những người trong Liên minh Ngự Quỷ Giả ở Khu an toàn số 1 đều tốt bụng và chính nghĩa.
Tất nhiên, những kẻ không tốt bụng, không chính nghĩa thì hầu hết đều bị quỷ dị tìm đến trả thù mà chết trong giai đoạn đầu khi tận thế kỳ dị bùng nổ.
“Nhưng mà gọi tôi qua lúc này thì cũng quá sớm thì phải?”
Từ Chính Dương nhìn điện thoại, mới có bảy giờ rưỡi.
Điều này khiến Từ Chính Dương – người thích ngủ nướng – có chút không hài lòng.
“Cũng hơi sớm thật.”
Triệu Dũng nhìn đồng hồ, gật gù đồng tình.
“Nhưng người phía trên bảo cậu đến sớm là muốn tặng quà gặp mặt gì đó. Dù sao người ta cũng là lãnh đạo lớn, tôi nghĩ chúng ta nên… Ơ?”
Triệu Dũng nói được nửa câu, cúi đầu xuống thì thấy trên giường Từ Chính Dương đã không còn ai.
Quay đầu lại, Từ Chính Dương đã ăn mặc chỉnh tề, vừa bôi nước bọt lên tay, vừa chỉnh tóc trước chiếc gương nhỏ.
“Cậu… cậu…”
Triệu Dũng nhìn Từ Chính Dương, rồi lại nhìn chiếc giường, nhất thời không biết nói gì.
“Còn lề mề gì nữa hả anh Triệu? Đi nhanh lên nào!”
Từ Chính Dương vẫy tay với Triệu Dũng.
“Dù sao người ta cũng là lãnh đạo lớn, sáng sớm thế này mà để lãnh đạo đợi chúng ta thì không hay lắm nhỉ?”
“À… ừ, đúng.”
Triệu Dũng ngẩn người gật đầu, rồi bước theo chân Từ Chính Dương.
Bóng dáng hai người dần khuất xa.
Từ Chính Dương: “À mà anh Triệu, lãnh đạo đó có nói quà gặp mặt là gì không?”
Triệu Dũng: “Hả?”
Một lúc sau, trong một tòa nhà văn phòng thuộc khu công nghiệp trong khu an toàn.
Từ Chính Dương và Triệu Dũng sóng vai bước vào phòng tổng giám đốc trong tòa nhà.
Trong Liên minh Ngự Quỷ Giả, Ngự Quỷ Giả có thân phận càng cao thì điều kiện sống càng tốt.
Ví dụ như vị lãnh đạo lớn mà Từ Chính Dương sắp diện kiến.
Là một trong những người trở thành Ngự Quỷ Giả sớm nhất sau khi tận thế kỳ dị bùng nổ, vị lãnh đạo này không chỉ xuất sắc sống sót qua từng nhiệm vụ trong Vực Kỳ Dị, mà còn dùng thân phận Ngự Quỷ Giả của mình để giúp đỡ những người sống sót.
Nghe nói, việc Khu an toàn số 1 có thể được xây dựng thành công, cũng như trật tự của Liên minh Ngự Quỷ Giả trong khu an toàn này được ổn định, vị lãnh đạo này đều có công lao không thể phủ nhận.
Vì vậy, ngoài nơi ở riêng, vị lãnh đạo này còn có một phòng làm việc riêng.
Đó chính là căn phòng mà Từ Chính Dương và Triệu Dũng đang đứng.
Từ Chính Dương bước vào phòng tổng giám đốc, liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên, tóc hơi bạc, đang ngồi sau bàn làm việc, nhíu mày xem xét từng xấp tài liệu trước mặt.
Người đàn ông trung niên có khuôn mặt cương nghị, thân hình vạm vỡ, tuy tóc đã bạc nhưng trên mặt không hề có một nếp nhăn nào, khiến người ta khó đoán được tuổi của ông.
Dù không đoán được tuổi, nhưng chỉ cần là người tinh ý, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra bốn chữ “chính nghĩa chi sĩ” trên gương mặt ông.
Thuộc kiểu người nếu đi đóng vai phản diện, khán giả sẽ nghĩ ông là nội gián.
Đây chính là người đứng đầu toàn bộ Khu an toàn số 1, lãnh đạo tối cao của Liên minh Ngự Quỷ Giả: Đinh Ái Dân!
Từ Chính Dương nghe thấy cái tên này liền cảm thấy vị lãnh đạo này là người tốt.
Nghe cái tên này xem!
“Chào buổi sáng lãnh đạo!”
Vào phòng làm việc, Từ Chính Dương lên tiếng trước, chào hỏi Đinh Ái Dân.
Vì giọng chào hơi to, Triệu Dũng và Đinh Ái Dân đều giật mình.
“Ơ… ơ.”
Đinh Ái Dân đầu tiên là lắp bắp đáp lại, sau đó ngẩng đầu lên quan sát Từ Chính Dương từ trên xuống dưới.
“Cậu là Tiểu Từ đúng không?”
Ông mỉm cười lên tiếng.
“Là cháu!”
Từ Chính Dương nghiêm túc gật đầu nói.
“Không cần căng thẳng thế đâu…”
Đinh Ái Dân nhìn Từ Chính Dương đang ưỡn ngực, hóp bụng, hai tay đặt sát đũng quần, hai chân dang rộng hình chữ bát, có chút bất đắc dĩ nói.
“Vâng!”
Từ Chính Dương hơi thả lỏng một chút.
Trước mặt lãnh đạo, Từ Chính Dương thích ban đầu tỏ ra câu nệ một chút. Có những vị lãnh đạo dù không nói ra, nhưng cũng thích nhìn thấy vẻ căng thẳng của người khác khi gặp mình.
Hơn nữa, nếu gặp lãnh đạo mà không căng thẳng, thì làm sao để lãnh đạo tạo cho mình một bầu không khí thân thiện, ân cần với cấp dưới được chứ?
Từ Chính Dương liếc nhìn Triệu Dũng bên cạnh.
“Học đi nhé! Anh Triệu! Đây đều là thủ đoạn xã giao đấy!”
Quả nhiên, sau màn biểu diễn của Từ Chính Dương, thái độ của Đinh Ái Dân với cậu và Triệu Dũng trở nên hòa nhã hơn vài phần.
“Tiểu Từ à, chuyện của cậu tôi đã nghe nói. Nghe nói cậu có thể dung nhập xuất sắc vào đám quỷ dị, đạt được cùng một phe với những con quỷ dị mạnh mẽ?”
Nghe xem!
Từ Chính Dương nghe câu này, trong lòng cảm thấy khâm phục.
Đây chính là nghệ thuật nói chuyện.
Kết bạn với quỷ dị mà cũng có thể nói thành chuẩn mực như vậy.
“Đúng vậy, đây là thiên phú do kỹ năng của cháu mang lại.”
Từ Chính Dương gật đầu, thành khẩn trả lời.
“Ôi!”
Đinh Ái Dân xua tay.
“Kỹ năng chỉ được coi là một khẩu súng, dù khẩu súng này có tốt đến đâu, cũng phải xem nó nằm trong tay ai. Không có một người lính xuất sắc như cậu, thì làm sao có được thành tích tốt như vậy?”
Câu nói của Đinh Ái Dân khiến Từ Chính Dương khóe miệng cong xuống, cằm nhếch lên, vẻ mặt đầy tự hào.
Đúng là lãnh đạo tốt, khen người cũng dễ nghe thật!
“Vậy nên, tôi muốn hỏi cậu, cậu có hứng thú gia nhập vào tổ chức của chúng tôi không? Tiểu Từ, năng lực của cậu có ích rất lớn đối với chúng tôi.”
Đinh Ái Dân lại lên tiếng.
“Gia nhập tổ chức của bác?”
Từ Chính Dương sững người.
“Cháu không phải đã là thành viên của Liên minh Ngự Quỷ Giả rồi sao?”
“Không phải Liên minh Ngự Quỷ Giả.”
Đinh Ái Dân lắc đầu, thấy vẻ mặt khó hiểu của Từ Chính Dương, liền giải thích:
“Liên minh Ngự Quỷ Giả đối xử với quỷ dị luôn quá khích, đó không phải là hướng phát triển tốt. Con người dù có mạnh đến đâu, cuối cùng cũng không thể chống lại những con quỷ dị mạnh mẽ. Ý tôi là…”
Vừa nói, Đinh Ái Dân vừa từ dưới gầm bàn lôi ra một tập tài liệu.
Từ Chính Dương cúi đầu nhìn, không kìm được đọc lên tiêu đề trên tài liệu.
“Hội Con Người Và Quỷ Dị Chung Sống Hòa Bình!”
