Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Tận thế kỳ dị: Đại boss nào cũng là họ hàng của tôi cả! > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6 có bản audio.

Chương 6: Triệu Dũng kinh ngạc, tiếng chuông quỷ bị kháng lại

 

Đạo cụ kỳ dị vừa lên đã bị Từ Chính Dương đàn áp, Triệu Dũng vội vàng chuyển chủ đề, bắt đầu nói về những thứ khác.

 

“Ừm ừm.”

 

Từ Chính Dương cũng thu hồi điện thoại của mình, gật đầu, lần nữa làm ra vẻ mặt chăm chú lắng nghe.

 

“Đối với những người chơi như chúng ta, thuộc tính tổng hợp là một thứ vô cùng quan trọng, mặc dù việc tăng nó không thể giúp chúng ta chống lại quỷ dị, nhưng có thể giúp chúng ta sống sót trước quỷ dị lâu hơn.”

 

Vừa nói, Triệu Dũng vừa xoay người đánh giá Từ Chính Dương từ trên xuống dưới một lượt, sau đó có chút hài lòng gật đầu.

 

“Thể chất của cậu trông cũng được, xem ra ngày thường có rèn luyện. Theo kinh nghiệm tổng kết của mọi người, lần đầu tiến vào phó bản quỷ dị, thuộc tính tổng hợp tốt nhất nên trên chín điểm, nếu không thì căn bản không ứng phó nổi những tình huống đột ngột trong Vực Kỳ Dị.

 

Sau khi thông quan phó bản Vực Kỳ Dị, phó bản có xác suất thưởng một điểm thuộc tính tổng hợp, thuộc tính tổng hợp dưới mười hai điểm có thể dựa vào rèn luyện để tăng lên, trên mười hai điểm chỉ có thể dựa vào thưởng của phó bản để tăng.

 

Cho nên nói, trước mười hai điểm, cậu mà nhận được điểm thuộc tính thì chính là lỗ to.

 

Bất quá cậu cũng không cần lo lắng như vậy, xác suất xuất hiện thuộc tính tổng hợp rất thấp, tôi thông quan nhiều phó bản như vậy, hiện tại cũng chỉ thu được vài điểm thuộc tính tổng hợp mà thôi.”

 

Ý tứ trong lời nói có chút tự giễu, nhưng giọng điệu của Triệu Dũng lại tràn đầy kiêu ngạo.

 

Hiện tại hắn là mười chín điểm thuộc tính tổng hợp, mười chín điểm! Đó chính là thân thể gần như vượt qua người thường gấp đôi, ở trong loài người đã thuộc về siêu nhân rồi!

 

Từ Chính Dương cái tân nhân này cho dù có một cái điện thoại quỷ ngầu lòi, bá đạo cỡ nào đi nữa, thì gặp phải quỷ dị cũng chạy không lại lão đại mười chín điểm thuộc tính tổng hợp như hắn!

 

“Đúng rồi, hiện tại thuộc tính tổng hợp của cậu là bao nhiêu?”

 

“Hai mươi.”

 

“Phụt!”

 

Triệu Dũng nhất thời phản ứng lại, cứng rắn bị lời nói của Từ Chính Dương làm cho sặc một hơi.

 

“Bao nhiêu?”

 

“Hai mươi.”

 

Triệu Dũng: …

 

“Cậu có phải là lão người chơi ở khu an toàn khác chạy tới Khu an toàn số 1 để câu cá vậy không?”

 

“Không phải mà.”

 

Từ Chính Dương có chút xấu hổ gãi đầu.

 

Hắn cũng không ngờ thuộc tính tổng hợp lại khó đạt được như vậy.

 

Thông quan một lần Vực Kỳ Dị nhận được điểm thuộc tính tổng hợp lại chỉ có một điểm.

 

Từ Chính Dương không biết rằng, cái gọi là thông quan Vực Kỳ Dị mà Triệu Dũng nói, chính là ở trong Vực Kỳ Dị miễn cưỡng sống sót hoàn thành nhiệm vụ mà thôi, cách thông quan như vậy tính là cách thông quan cấp thấp nhất, phần thưởng nhận được tự nhiên là ít nhất.

 

Cái gì? Cậu hỏi tại sao Triệu Dũng không hoàn thành thông quan cấp cao hơn một chút?

 

Sống sót được đã tạ ơn trời đất rồi, thằng nào còn nghĩ đến việc tăng độ khó cho mình chứ?

 

Triệu Dũng có chút không tin, muốn thử sức với Từ Chính Dương.

 

Sau khi bị Từ Chính Dương dùng ưu thế rõ ràng đánh bại, vị Ngự Quỷ Giả lão làng này có chút tự kỷ.

 

Người so với người, tức chết người mà!

 

Rốt cuộc là kỹ năng gì, lại mạnh như vậy, vừa mới nhận được bảng điều khiển đã có thể đạt được sự tăng lên như thế này?

 

Nếu như hoàn thành thêm vài lần phó bản Vực Kỳ Dị, vậy thực lực chẳng phải sẽ bay lên trời sao?

 

“Thuộc tính tổng hợp hai mươi điểm nói vậy… cậu về cơ bản không cần lo lắng cho lần đầu tiến vào Vực Kỳ Dị, nhiệm vụ lần đầu tiên không khó lắm, thuộc tính của cậu như vậy cho dù bị quỷ dị truy sát cũng có thể dễ dàng chạy thoát.

 

Tiếp theo tôi sẽ nói cho cậu nghe những thứ quan trọng khác… cậu có tiền âm phủ không?”

 

Triệu Dũng vừa muốn giới thiệu tầm quan trọng của tiền âm phủ, đột nhiên cảm thấy tên nhóc trước mặt mình lát nữa có thể lại vô hình khoe khoang trước mặt mình một lần nữa, thế là trực tiếp mở miệng hỏi.

 

“Có một chút, không nhiều, đại khái vài trăm tệ.”

 

Từ Chính Dương cũng biết mình có lẽ hơi quá khoe khoang, lần này cũng không nói ra tình hình thật của mình.

 

Tiện thể nói một con số nghe qua liền rất bình thường để lừa gạt cho xong chuyện vậy.

 

“Vài trăm tệ?!”

 

Vẻ mặt kinh ngạc của Triệu Dũng làm cho Từ Chính Dương triệt để á khẩu.

 

Vài trăm tệ mà còn thấy nhiều à, chưa thấy qua tiền hay sao vậy?

 

Đừng nói, Triệu Dũng thật sự cảm thấy con số vài trăm tệ khá là lớn.

 

“Chỉ cần vài chục tệ, cậu đã có thể thu mua một con quỷ dị cấp Chấp Niệm không còn quấn lấy cậu nữa, mấy chục tệ là có thể để quỷ dị cấp Dị Thường tha cho cậu một mạng, vài trăm tệ là có thể để quỷ dị cấp Quái Đàm xem cậu như không khí, vài trăm tệ của cậu, ở trong Vực Kỳ Dị tân thủ sẽ không xuất hiện quỷ dị cường đại, đã có thể đi ngang dọc rồi.”

 

Từ Chính Dương nghiêm túc gật đầu.

 

Liên minh Ngự Quỷ Giả từ lâu đã phân chia cấp bậc cho quỷ dị.

 

Từ thấp đến cao lần lượt là: Chấp Niệm, Dị Thường, Quái Đàm, Kinh Khủng, Truyền Thuyết, Bất Khả Ngôn.

 

Cấp bậc được phân chia dựa trên trạng thái của bản thân quỷ dị cũng như ảnh hưởng của chúng đối với con người, cấp bậc của quỷ dị càng thấp, uy hiếp đối với con người càng nhỏ.

 

Còn về phía trên nữa có còn quỷ dị cấp bậc cao hơn hay không… khó nói lắm, cũng không dám nghĩ.

 

“Vậy hiện tại tôi còn cần chuẩn bị thứ gì nữa không?”

 

Đã có đủ tiền âm phủ, Từ Chính Dương liền chủ động mở miệng hỏi.

 

Triệu Dũng nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, sau đó u u mở miệng.

 

“Không có gì cần chú ý nữa, cậu rảnh rỗi thì xem bản đồ Vực Kỳ Dị, thời gian còn lại cứ nghỉ ngơi cho tốt chuẩn bị cho lần truyền tống đầu tiên đi.”

 

“Ơ… được rồi.”

 

Thời gian phía sau, Từ Chính Dương cứ như vậy ngồi bên cạnh Triệu Dũng, tán gẫu, xem bản đồ Vực Kỳ Dị.

 

Sau nửa ngày ở chung, Từ Chính Dương cũng dần dần hiểu được tính cách của vị Triệu ca này.

 

Triệu Dũng là một trong những Ngự Quỷ Giả xuất hiện sớm nhất, mặc dù tham gia rất nhiều lần phó bản Vực Kỳ Dị, nhưng không có biểu hiện gì xuất sắc, cho nên đến bây giờ cũng chỉ là một nhân viên tầng trung trong Liên minh Ngự Quỷ Giả.

 

Nhưng Triệu Dũng có một năng lực đặc biệt xuất chúng, hắn rất biết cách sống sót, luôn có thể bình an vô sự tránh được mỗi một lần nguy cơ.

 

Cái kiểu sống sót này của hắn không phải là kỹ năng gì, mà là do khát vọng sinh tồn mãnh liệt của Triệu Dũng thúc đẩy.

 

Dùng lời của Triệu Dũng để nói, hắn vô cùng mong đợi được sống đến thời kỳ con người và quỷ dị cân bằng lẫn nhau, sau đó tự nhiên dựa vào thân phận Ngự Quỷ Giả bước vào tầng lớp mà trước khi mạt thế hắn chưa từng bước vào – tầng lớp trung lưu.

 

Từ Chính Dương biểu thị, ý chí đấu tranh phá vỡ giai cấp của người Hoa quả nhiên lớn hơn tất cả.

 

Rất nhanh, buổi tối đã đến.

 

Từ Chính Dương chào hỏi Triệu Dũng một tiếng, sau đó lên đường trở về chỗ ở của mình.

 

Ở trong khu an toàn, chỉ cần trở thành Ngự Quỷ Giả là có thể tăng một chút đãi ngộ của mình.

 

Ví dụ như bây giờ, chỗ ở của Từ Chính Dương đã thành công từ phòng ngủ tập thể nâng lên thành phòng đơn.

 

Chỉ bất quá vẫn là nhà tôn cách nhiệt mà thôi.

 

Nhưng sự nâng cấp như vậy vừa vặn làm cho Từ Chính Dương có được cơ hội riêng tư để gọi điện trò chuyện sâu với Ưu Phục.

 

Trở về căn nhà nhỏ của mình, Từ Chính Dương quyết đoán lấy ra Điện thoại quỷ ba khúc của mình bấm gọi cho Ưu Phục.

 

Hai cuộc gọi ban ngày đều hơi vội vàng, khiến cho Từ Chính Dương có rất nhiều thứ chưa kịp trao đổi với Ưu Phục.

 

Bây giờ có thời gian, Từ Chính Dương định hỏi Ưu ca cho rõ những thắc mắc liên quan đến xuyên không.

 

Điện thoại rất nhanh đã được kết nối, Ưu Phục vẫn là bộ dạng đại ca hào sảng vùng Đông Bắc như trước.

 

Tiếp theo, một người một quỷ cứ như vậy hàn huyên tâm sự khoảng ba tiếng đồng hồ.

 

Trong lúc giao lưu sâu, Từ Chính Dương hiểu được, Ưu Phục cũng là bởi vì vụ tai nạn trên cầu mà xuyên qua, chỉ bất quá thời điểm hắn xuyên qua còn sớm hơn Từ Chính Dương vài ngày.

 

Hơn nữa Ưu Phục vừa xuyên qua liền phát hiện mình là một con quỷ.

 

Trong đầu quỷ luôn tràn đầy lượng lớn những cảm xúc đáng sợ và tiêu cực.

 

Cho nên xuyên qua không bao lâu, Ưu Phục triệt để quỷ dị hóa, biến thành thứ giống hệt tiếng chuông quỷ lúc trước.

 

Mãi đến hôm nay, một câu hỏi thăm của Từ Chính Dương, vị tiểu đệ vô cùng quan trọng trong lòng Ưu Phục, mới lần nữa kéo lại lý trí của Ưu Phục.

 

Còn về thế giới này có những người khác cùng xuyên qua hay không, Ưu Phục cũng không biết được, hắn bị hạn chế bởi quy tắc của thế giới quỷ dị, rất ít khi có thể liên lạc với những con quỷ khác.

 

Những người liên lạc được cũng không có người quen biết trước kia.

 

Mặc dù Ưu Phục không thể đảm bảo, nhưng Từ Chính Dương về cơ bản có thể xác định những người cùng gặp nạn trên cầu đều đã xuyên qua.

 

Nói khó nghe một chút, Ưu Phục, người không có chút cảm giác tồn tại nào trong nhóm bạn bè thân thích, mà còn xuyên qua được, những thành viên trong nhóm phù rể và nhóm chắn rượu kia, lẽ nào lại không xuyên qua sao?

 

Sau khi có được kết luận này, Từ Chính Dương có thể nói là vừa bất đắc dĩ lại vừa vui vẻ.

 

Bất đắc dĩ là người xuyên qua không chỉ có một mình hắn, loại đãi ngộ nam chính trong tiểu thuyết kia, hắn đoán chừng là không có rồi.

 

Vui vẻ là hắn còn có một đám bạn bè thân thích đang chờ hắn đi tìm kiếm tụ họp, về sau ở thế giới này cũng không tính là cô đơn một mình.

 

Chỉ là…

 

Từ Chính Dương nhíu mày, một bên nghe điện thoại Ưu Phục hàn huyên, một bên kéo suy nghĩ ra xa, xuyên qua cửa sổ nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài.

 

Có một người, Từ Chính Dương vừa muốn cô ấy qua, lại vừa không muốn cô ấy qua.

 

“Lúc đó là trên đường mọi người cùng đi đến khách sạn, xe của Dư Mân ở phía trước, hẳn là đã qua cầu rồi nhỉ?”

 

Từ Chính Dương nhỏ giọng lẩm bẩm, Ưu Phục ở đầu dây bên kia nghe được câu này cũng nhất thời trở nên trầm mặc.

 

Dư Mân, bạn gái bốn năm, cuối cùng đi đến bàn chuyện cưới xin của Từ Chính Dương.

 

Ba mẹ đã đến khách sạn trước, cho nên khẳng định hai người không gặp nạn, nhưng Dư Mân ở trong cùng đội xe với Từ Chính Dương thì không xác định được.

 

Cho nên hiện tại Từ Chính Dương để ý nhất, chính là sự an nguy của người vợ hợp pháp đã đăng ký kết hôn của mình.

 

Một hồi lâu sau, Ưu Phục mở miệng:

 

“Đừng lo lắng đại đệ, bất kể đệ muội ở nơi nào, cô ấy khẳng định vẫn bình an vô sự, đại ca vừa nhìn tướng mạo của cô ấy liền biết là người có phúc.”

 

“Ai, hy vọng vậy.”

 

Từ Chính Dương thở dài một hơi nói.

 

“Đúng rồi đại đệ, có một chuyện đại ca phải nói với đệ.”

 

Để làm dịu bầu không khí, Ưu Phục giả vờ như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, chuyển chủ đề nói.

 

“Bên chỗ đệ có một tiểu đệ hôm nay cứ gọi điện thoại cho đại ca, gọi đến phát phiền luôn, đệ xem thử là chuyện gì? Có phải điện thoại của tiểu đệ đó bị hỏng rồi không?”

 

“Cái gì?”

 

Chủ đề này quả thật đã chuyển dời lực chú ý của Từ Chính Dương.

 

“Có người một mực gọi điện thoại cho anh à?”

 

“Ừ, hôm nay đại ca phát động năng lực về phía các người chính là bởi vì thằng nhóc này, nó gọi điện thoại nhiều quá, phiền chết đi được!”

 

“Hiện tại nó còn gọi cho anh sao?”

 

“Ừ, vừa nãy lúc hai ta nói chuyện phiên nó đã gọi hơn mười cuộc rồi.”

 

Giọng điệu của Ưu Phục có chút bất đắc dĩ.

 

“Hơn nữa thằng nhóc này có một loại năng lực đặc thù, có thể kháng lại quy tắc của đại ca, cho dù gọi thông cũng chẳng lấy được gì, đại ca hoài nghi nó có thể là qua đây trêu đùa đại ca.”

 

“Kháng lại quy tắc?”

 

Từ Chính Dương sửng sốt một chút.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi