Chương 71: Đồng Tiền Đồng Tử (20): Một Thùng Bom
Theo địa chỉ, nhà bà lão nằm ở khu biệt thự phía nam thành phố E.
Tức là khu đất có giá cao nhất thành phố E thời bình.
Vì là khu biệt thự nên môi trường và an ninh khá tốt.
Nhưng vấn đề là khu biệt thự xa trung tâm thương mại, lượng người qua lại thấp.
Vậy nên mở văn phòng ở chỗ này, liệu có kiếm được tiền không?
Hay là…
Cái gọi là văn phòng thực chất chỉ là bình phong.
Căn bản không phải để kiếm tiền.
Trong suy nghĩ đó, Hoàng Kim và Cún con đã tới đích.
Ngước đầu lên, đó là một tòa nhà cao năm tầng theo phong cách Trung Hoa hiện đại.
Diện tích rất rộng.
Có sân, có vườn sau, thậm chí có cả bể bơi.
Căn nhà kiểu này ở khu đất này, e rằng không dưới 100 triệu tệ.
Đáng lẽ phải là biệt thự riêng của một đại gia nào đó.
Vì thế tấm biển [Văn Phòng Tuân Thủ Pháp Luật] trên nóc trông khá chướng mắt.
Chẳng hiểu để làm gì.
—
Vì là khu biệt thự nên thời bình lượng người qua lại khá ít.
Cộng thêm nằm ở phía nam thành phố E.
Nên lúc này càng không thấy bóng dáng con zombie nào.
Thêm cả không một ngọn gió.
Nên nơi đây yên tĩnh lạ thường, khiến người ta hoảng hốt.
Cổng sân không khóa, Hoàng Kim vội vàng chạy vào.
Lại đẩy cánh cửa chính cũng không khóa.
Bước vào bên trong biệt thự.
Thì phát hiện trong nhà toàn đồ đạc đắt tiền.
Thậm chí không ít đồ cổ.
—
Là sát thủ, nhiệm vụ Hoàng Kim nhận chẳng ngoài vì tiền, hoặc dọn chướng ngại.
Vì đôi khi nhận nhiệm vụ giết người cướp của.
Nên anh cũng từng học qua cách phân biệt đồ cổ và trang sức.
—
Hoàng Kim nhận ra.
Gia đình này cực kỳ hào phóng, mua kha khá đồ cổ về trang trí.
Thế nên anh càng tò mò, không biết nhà bà lão làm ăn gì.
Hoàng Kim mất một lúc mới tìm được lối vào tầng hầm.
Tầng hầm có nhiều phòng.
Theo lời bà lão, bom ở phòng trong cùng.
Giữa đường Hoàng Kim đi qua vài phòng, hầu hết cửa đều khóa chặt.
Chỉ có một phòng không đóng.
Anh tò mò bước vào, đèn pin rọi, thấy đầy tường là đầu thú.
Hổ, hươu, sư tử.
Căn phòng rộng lớn chất đống tiêu bản động vật.
Chỉ là lâu không ai dọn, đã phủ đầy mạng nhện.
“Mảng miếng rộng thật…”
Lẩm bẩm, đồng thời bước ra khỏi phòng.
Sau đó đi thẳng đến cuối hành lang.
Rồi lấy chìa khóa bà lão đưa.
Mở cánh cửa trước mặt.
Phòng này không lớn, so với căn phòng để tiêu bản lúc nãy.
Phòng rất bừa bộn, chất đống đồ cổ hỏng.
Và thứ chẳng ăn nhập gì với đám đồ cổ này, chính là hai cái thùng ở góc tường.
Cỡ như vali xách tay.
Hoàng Kim mở thùng thứ nhất, thấy bên trong có nhiều túi cỡ bàn tay, trong túi đựng bột đen.
Anh xé một túi, lấy một nhúm trong lòng bàn tay ngửi.
Thấy mùi rất hắc.
Như thuốc súng, nhưng khác xa thuốc súng trong ấn tượng của anh.
Hoàng Kim lại mở thùng thứ hai.
Thì ngạc nhiên phát hiện trong thùng có nửa thùng lựu đạn.
Cỡ chục quả, vỏ kim loại đen không rõ nguồn gốc, loại chưa từng thấy.
Chắc là hàng đặc chủng không rõ nhãn hiệu hoặc tự chế.
Hẳn đây là bom mà bà lão nói.
—
Nhà này có lai lịch không nhỏ, điều đó không còn nghi ngờ.
Nhưng bom để lâu như vậy, uy lực thế nào?
Ít nhất Hoàng Kim phải thử.
Anh rời biệt thự, lấy ra một quả lựu đạn đen.
Tiếp theo, giật chốt, vung tay mạnh về phía cửa biệt thự sau lưng.
Ném thẳng lựu đạn vào phòng khách nhà bà lão.
Năm giây sau.
“ẦM!!!!!!”
Tiếng nổ chói tai lập tức vang lên.
Dù Hoàng Kim đã kịp ngồi xuống bịt tai, vẫn bị chấn động giật mình.
Cún con không hề phòng bị còn bị dọa nhảy dựng lên.
Con chó vốn trầm ổn thế mà sủa ầm ĩ không ngừng.
Chẳng khác gì mụ đàn bà chợ chửi đổng.
—
Tiếng nổ kết thúc, Hoàng Kim mới đứng dậy từ góc tường.
Anh ra cổng sân, muốn xem tình hình biệt thự.
Nhưng không ngờ, tưởng tòa nhà chỉ sập một góc.
Giờ thì gần nửa căn đã nổ tung.
Cả biệt thự chỉ còn phần sau đứng vững.
Còn phần trước, đã biến thành đống đổ nát.
Không nghi ngờ gì, uy lực của loại lựu đạn này mạnh hơn lựu đạn thường gấp N lần.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, uy lực đã kinh khủng vậy, còn có thể gọi là lựu đạn sao?
—
“Nhà này chắc làm buôn vũ khí…”
Lẩm bẩm, đồng thời dẫn Cún con vẫn còn lẩm bẩm chửi rủa quay về.
Số bom này đủ để đánh sập cái cứ điểm nhỏ kia.
Nghĩ đến mọi chuyện thuận lợi thế này.
Trong lòng Hoàng Kim không khỏi phấn chấn.
—
—
Lấy được bom rồi, bước tiếp theo là tới ngân hàng dẫn zombie.
Giờ là ba giờ sáng, chắc có thể xong việc trước khi trời sáng.
Trăng tối nay rất sáng, trên đường phố không cần đèn pin cũng thấy rõ.
Hoàng Kim tìm một chiếc xe đạp, xách thùng để lên xe, lại bỏ Cún con vào balo.
Đeo lên, cứ thế đạp xe về phía ngân hàng.
Khi còn cách ngân hàng một dặm, đã thấy một đống zombie.
Bọn chúng lảng vảng gần ngân hàng.
Càng đi về phía ngân hàng, mật độ zombie càng dày.
Hoàng Kim không thể tới gần ngân hàng, mật độ zombie phía trước không phải một người có thể tiếp cận.
Anh chỉ đứng nhìn đám zombie khổng lồ chưa phát hiện ra mình.
Nuốt nước bọt.
Rồi, hướng về chúng hét to:
“Bên này!!!!!!”
Âm thanh của người sống thu hút sự chú ý của zombie.
Những con gần nhất lập tức phát hiện Hoàng Kim, kêu la chói tai xông tới.
Dưới sự dẫn dắt của bọn chúng.
Đám zombie phía sau cũng hùa theo.
Đều đuổi theo.
Hoàng Kim thấy vậy, đương nhiên quay đầu chạy.
Anh dùng hết sức đạp xe.
Tốc độ cực nhanh.
Một lúc đã bỏ xa bọn zombie.
Nhưng khi còn cách cứ điểm nhà kho một cây số.
“Choang…”
Xích xe đột nhiên tuột.
— Đúng là đồ cũ lâu ngày không dùng.
“Á…”
Đám zombie sau lưng đang liều mạng đuổi theo.
Hoàng Kim không có thời gian sửa xe.
Đành vứt xe, chạy thẳng về phía cứ điểm.
Hoàng Kim nhanh hơn zombie, nhưng sẽ mệt, từ đó giảm tốc độ.
Còn zombie thì không, tốc độ chúng luôn như cũ, chẳng quan tâm vận động mạnh gây tổn hại cơ thể.
Bất đắc dĩ, khi còn cách cứ điểm trăm mét.
Khi đi qua một góc cua.
Hoàng Kim đành ném về sau một quả lựu đạn.
“ẦM!!!!!”
Uy lực khủng khiếp làm sập một căn nhà nhỏ ven đường.
Gạch vụn đè chết vài con zombie, cũng chặn đường.
Nhưng đám zombie phía sau nhanh chóng vượt qua đống đổ nát, bò qua đống bê tông như núi nhỏ.
May mà Hoàng Kim đã kịp chớp thời cơ, chui tọt vào tòa nhà tối om bên cạnh.
