Chương 17: Đưa Bạch Lang vào không gian
Không cần Hạ An Thiển nói, thím Chu và mọi người cũng biết công việc làm ăn này có được không dễ dàng gì. Chắc chắn sẽ nghiêm túc kiểm tra theo yêu cầu của tiệm thuốc, cố gắng nâng cao chất lượng dược liệu lên mức cao nhất.
Tiễn thím Chu ra về, cô dặn thím nếu đến tìm mà không thấy cô thì đừng lo lắng. Thím Chu biết cô có võ công, lại có Bạch Lang bảo vệ nên cũng không quá lo lắng, vui vẻ ra về.
Hạ An Thiển nghĩ tới Bạch Lang liền chuẩn bị đi đón nó. Ngoài ra sau này cô còn phải lên kinh thành, vẫn cần có bạc. Thế là cô cũng khoác gùi lên vai, đi sâu vào trong núi, vừa đi vừa hái các loại dược liệu quý hiếm.
Trên đường, cô dùng dị năng hệ Mộc để giao tiếp với cỏ cây, biết được chỗ nào có dược liệu có giá trị, vừa đi vừa hái. Nào là tam thất, hoàng tinh, hà thủ ô, thạch hộc. Khà khà, còn hái được ba cây nhân sâm, cây lớn nhất chắc khoảng hơn ba trăm năm, cây nhỏ nhất cũng bảy tám mươi năm tuổi.
Tiếc là trong Linh Điền Không Gian không thể trồng, Linh Điền Không Gian chỉ trồng được linh thực thôi. Nếu không thì mang mấy thứ dược liệu quý giá này trồng vào linh điền, năm tháng cứ tăng vù vù. Bạc sẽ ào ào chui vào túi, ai, nghĩ nhiều quá rồi!
Cô đến khu rừng sâu, nơi có túp lều gỗ mà cả gia đình từng ở. Bạch Lang vút một cái chạy đến bên cô, quẩn quanh cô kêu ư ử, vẻ mặt vô cùng ấm ức.
Bỗng nhiên cô trở nên vô cùng buồn bã, từng màn hình ảnh ấm áp của gia đình ba người hiện lên trước mắt cô, như thể thân lâm kỳ cảnh, cô như chính là cô bé hạnh phúc năm nào.
Hạ An Thiển vuốt ve đầu Bạch Lang, "Tiểu Bạch, ta không còn cha mẹ nữa, họ không cần ta nữa, tự mình đi hưởng thế giới hai người rồi, ngươi nhất định không được bỏ ta." Nói xong, cô ôm cổ Bạch Lang, cọ đầu thân mật.
Bạch Lang như cảm nhận được nỗi đau của cô, cũng phát ra tiếng ư ử đau buồn. Nó cũng dùng đầu cọ vào đầu Hạ An Thiển, như thể nói, "Ngươi còn có ta, ta sẽ mãi mãi bên ngươi."
Hạ An Thiển lấy ra đám dược thảo hái trên đường, phơi chúng trong sân của túp lều gỗ. Bạch Lang nhìn thấy mấy cây thuốc đó, trong mắt lóe lên tia nghi hoặc, một lúc sau bỗng sáng rực lên.
Nó ngoạm lấy vạt váy của Hạ An Thiển, kéo cô về một hướng. Hạ An Thiển đành theo bước nó, bảo nó nhả ra, cô sẽ đi theo. Bạch Lang vừa chạy vừa ngoảnh lại chờ Hạ An Thiển, cứ thế một sói một người, đến một chỗ khuất nắng của ngọn núi.
Trời ơi! Hạ An Thiển thấy gì thế này, chỗ này lại mọc cả một vạt nhân sâm, chẳng lẽ cô lạc vào ổ nhân sâm rồi? Hạ An Thiển cẩn thận đào những cây có năm tháng lâu hơn, có những cây năm tháng quá non, cô thực sự không nỡ đào, nhưng để lại chỗ này, cô lại không yên tâm cho lắm.
Thế là cô nháy mắt biến vào không gian, đi tìm Hỏa Hỏa thương lượng việc. Bên ngoài, Bạch Lang bỗng thấy Hạ An Thiển biến mất, cả khí tức của cô cũng không cảm nhận được, liền cuống cuồng chạy khắp nơi tru tréo gọi tìm.
"Hỏa Hỏa, Hỏa Hỏa, ngươi ở đâu?" Hạ An Thiển vừa vào không gian đã la to lên. Tiếng động cũng làm Cố Thiên Hàn đang tu luyện giật mình tỉnh dậy. Cố Thiên Hàn vội chạy đến bên cô hỏi, "Thiển Thiển, làm sao thế? Gặp nguy hiểm à?"
Lúc này Hỏa Hỏa cũng đến bên Hạ An Thiển, "Không gặp nguy hiểm đâu. Hỏa Hỏa, ta phát hiện một vạt đất nhân sâm bên ngoài, có cây năm tháng quá nhỏ, đào đi tiếc quá, ta có thể đem mấy cây nhân sâm đó trồng vào Linh Điền Không Gian không?"
"Có thể, nhưng mấy cây nhân sâm đó trồng vào Linh Điền Không Gian, sau này sẽ khác với dược tính dã sinh bên ngoài, có linh khí, dược hiệu mạnh hơn bên ngoài nhiều. Sau này ngươi đem bán theo giá nhân sâm thường thì lỗ to. Sở dĩ ta không cho ngươi mang thực vật bên ngoài vào trồng, là vì thực vật tiến vào Linh Điền Không Gian đều sẽ biến thành linh thực. Trồng thì được, nhưng lúc ngươi mang ra ngoài phải cẩn thận, tội mang của quý."
"Vậy dược liệu vào Linh Điền Không Gian trở nên có linh khí, đem ra ngoài còn có thể dùng làm thuốc bình thường không? Người thường có chịu nổi linh khí đó không?" Hạ An Thiển phải hỏi cho rõ.
"Có thể dùng làm thuốc. Tất cả dược liệu đều có linh khí, chỉ là vấn đề nhiều hay ít, nếu không thì sao dược liệu có thể chữa bệnh? Dược hiệu của nó chính là một loại linh khí. Chỉ có điều dược liệu từ Linh Điền Không Gian của chúng ta đi ra, linh khí gấp nhiều lần so với bên ngoài, ví dụ như nhân sâm bên ngoài dùng 10 gram, thì dùng nhân sâm trong đây không cần đến 1 gram."
Hạ An Thiển yên tâm rồi, chỉ cần có thể mang vào trồng, chỉ cần người thường còn có thể dùng là được.
Thế là Hạ An Thiển vội biến ra khỏi không gian. Bạch Lang thấy cô lập tức chạy đến bên cô, mắt đăm đăm nhìn cô. Dùng ánh mắt tố cáo cô, tố cáo người phụ nữ vô tình này, nói đi là đi, không thèm chào một tiếng.
Hạ An Thiển đưa tay xoa đầu Bạch Lang, an ủi nó một chút. Một ý niệm, đem toàn bộ đám nhân sâm chưa đào cùng cả mảnh đất đó thu vào không gian. Sở dĩ chỗ này có thể mọc nhiều nhân sâm như vậy, chắc chắn có liên quan đến thổ nhưỡng.
Bạch Lang ngơ ngác, cái đầu nhỏ đầy dấu hỏi chấm, "Người phụ nữ này mang bao nhiêu cây cỏ và đất đi đâu mất rồi?"
Hạ An Thiển cười một cái, một ý niệm, cô và Bạch Lang đồng thời xuất hiện trong không gian. Bạch Lang còn đang nghi hoặc, bỗng nhiên đổi chỗ, nó càng ngơ hơn, "Sao đột nhiên lại ở nơi này? Làm sao đến đây?"
Cố Thiên Hàn thấy một con sói trắng cùng Hạ An Thiển tiến vào không gian, liền vội chạy đến trước mặt Hạ An Thiển che chắn. Sợ Bạch Lang làm tổn thương Hạ An Thiển, Hạ An Thiển thấy hành động bảo vệ mình của hắn, trong lòng ấm áp.
Cô gạt Cố Thiên Hàn ra, xoa đầu Bạch Lang, nói với Cố Thiên Hàn, "Đây là bạn của ta, Tiểu Bạch." Lại quay sang Bạch Lang, "Tiểu Bạch, đây là không gian của ta, người này sau này sẽ là bạn lữ của ta. Người đang đi tới đằng xa kia, cũng là bạn của ta, Hỏa Hỏa."
Vừa đến gần, Hỏa Hỏa đã nghe thấy lời giới thiệu của Hạ An Thiển. Vui mừng nhảy cẫng lên, nó không ngờ chủ nhân lại xem nó như bạn. Ừ, sau này nó sẽ là người bạn tốt nhất, trung thành nhất của chủ nhân.
"Hỏa Hỏa, có cách nào để khai trí cho Tiểu Bạch không?" Có vấn đề là tìm Hỏa Hỏa là thói quen của Hạ An Thiển.
"Ngươi cho nó uống một giọt Mộc Linh Tinh thử đi, Mộc Linh Tinh chứa linh khí thuần túy nhất." Hỏa Hỏa suy nghĩ một lát, đưa ra ý kiến trung thực.
Hạ An Thiển điều động toàn thân dị năng hệ Mộc hội tụ ở đầu ngón tay, ngưng tụ ra một viên tinh thể xanh lục lớn bằng hạt đậu nành. Bên trong tinh thể là Mộc Linh Tinh. Cô dùng ý niệm đẩy viên tinh thể vào miệng Bạch Lang.
Mắt Bạch Lang từ từ từ mơ hồ chuyển sang thanh minh, nó nhìn quanh bốn phía, tham lam hít hà linh khí trong không khí. Rồi quay đầu nhìn Hạ An Thiển, "Chủ nhân, chủ nhân, không khí ở đây nghe thật làm sói dễ chịu! Đây là đâu vậy?"
Nghe Bạch Lang bỗng nhiên nói được tiếng người, Hạ An Thiển và Cố Thiên Hàn đều giật mình, chỉ có Hỏa Hỏa thần thái bình thản, bộ dáng đã hiểu rõ.
