Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Từ Mạt Thế Xuyên Về Cổ Đại: Ta Và Thiếu Niên Mỹ Cường Thảm Cùng Song Tu > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57 có bản audio.

Chương 57: Định Quốc Công đại nộ

 

Nhìn Định Quốc Công đứng lâu như vậy mà không có ý định đi, Cố Thiên Hàn tắt đèn trong phòng, một lát sau Tiểu Bạch cũng tắt đèn trong phòng mình.

 

Định Quốc Công đứng trong bóng tối rất lâu rồi mới quay người, trở về viện của mình. Thấy Định Quốc Công đi rồi, Cố Thiên Hàn và Tiểu Bạch trong phòng bày cấm chế, sau đó chớp mắt vào không gian, ai nấy ôm lấy người vợ thơm tho của mình.

 

Định Quốc Công về phòng ngủ, nằm trên giường nhưng trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh cuộc sống với Dao Dao lần lượt hiện ra trước mắt. Rồi lại là hình ảnh Cố Thiên Hàn xuất hiện trong phủ Định Quốc Công suốt hơn mười năm nay, từng cảnh từng cảnh như dao cắt vào tim ông.

 

Sau một đêm trằn trọc không ngủ, ông ta với hai quầng thâm mắt to tướng lại xuất hiện bên ngoài viện của Cố Thiên Hàn. Cố Thiên Hàn và tên tùy tùng mang về là Tiểu Bạch, ngồi ở bàn đá trong viện, nhưng không thấy bóng dáng một tiểu đồng nào hầu hạ ở đây.

 

Đã đến giờ ăn sáng, mà vẫn không có cơm canh gì được mang tới, không một tiểu đồng hầu hạ, Định Quốc Công còn gì không hiểu? Xem ra Hàn Nhi thực sự làm chướng mắt bọn họ rồi, bọn họ thực sự chẳng cần chút thể diện nào.

 

Định Quốc Công bảo tùy tùng đi theo kêu tất cả tiểu đồng hầu hạ trong viện của Cố Thiên Hàn, quản gia và tất cả mọi người trong phòng bếp đến đây. Ông nhấc bước vào viện, ngồi xuống bên cạnh Cố Thiên Hàn.

 

Cố Thiên Hàn mỉa mai cười với ông ta: “Quốc công gia, tôi ở trong phủ này tính là gì chứ? Không những không có một tiểu đồng nào hầu hạ bên cạnh, mà ngay cả bữa sáng cũng không có. Chỉ cần ngài xuất một tờ giấy đoạn tuyệt thân thích, tôi sẽ lập tức đi khỏi phủ Quốc Công, không bao giờ quay lại làm chướng mắt các người nữa.”

 

Định Quốc Công nghe những lời của Cố Thiên Hàn, cảm giác như có nghìn vạn lưỡi dao đang cứa vào tim ông. Gương mặt già cũng không khỏi đỏ bừng, tối qua còn thề thốt đảm bảo với Cố Thiên Hàn, hôm nay đã bị vả mặt thảm thương như vậy.

 

Chẳng bao lâu, tùy tùng dẫn quản gia và đám tiểu đồng đáng lẽ phải hầu hạ trong viện này, cùng với một hàng người trong phòng bếp đi đến trước mặt Định Quốc Công. Những người này đều run cầm cập, họ biết hôm nay mình đã làm những gì.

 

“Cố quản gia, ngươi cũng là lão nhân theo ta mấy chục năm rồi, ngươi hãy giải thích cho ta, đây là tình huống gì? Chỗ của Hàn Nhi từ sáng đến giờ không ai mang cơm tới. Trong viện cũng không thấy một tiểu đồng nào. Ngươi quản lý phủ Định Quốc Công thế nào?” Nói xong, mắt ông chằm chằm nhìn Cố quản gia.

 

Tên quản gia này theo ông mấy chục năm, căn bản không thể phạm sai lầm cấp thấp như vậy. Ông bỗng nhiên nhớ tối qua nhìn thấy Lan di nương từ viện của quản gia đi ra, lẽ nào là do Lan di nương phân phó? Nhưng Cố quản gia là quản gia của riêng mình mà!

 

Cố quản gia bị Định Quốc Công nhìn đến nỗi rởn hết cả da gà. Ánh mắt đầy sát khí của Định Quốc Công từng trải qua chiến trường không phải hắn có thể chịu nổi, nhưng hắn cũng không có gan đem lão phu nhân ra.

 

Chỉ có thể cúi đầu liên thanh nói: “Là lỗi của lão nô, đều là lỗi của lão nô, lão nô quên mất hôm qua thế tử gia đã về. Bởi vì ao sen trong vườn cần dọn dẹp, lão nô đã điều đám tiểu đồng này qua dọn ao sen rồi.”

 

“Vậy phòng bếp thì sao? Tại sao phòng bếp đến giờ vẫn chưa mang bữa sáng tới?” Định Quốc Công mắt không chớp nhìn chằm chằm Cố quản gia, nhìn thấy ánh mắt đảo loạn của hắn, liền biết hắn đang nói dối.

 

Xem ra mình đã lâu không quản lý việc trong phủ, những lão nhân đi theo bên mình đã trở giáo rồi. Đã không còn trung thành như trước nữa, xem ra cần thay một ít người mới vào phủ.

 

“Quốc công gia, phòng bếp mỗi ngày mua thức ăn đều định lượng. Bởi vì hôm qua không mua nguyên liệu cho viện của thế tử gia, cho nên hôm nay bữa sáng bị muộn. Sáng sớm đã sai người ra ngoài mua nguyên liệu, lão nô đã cho phòng bếp làm rồi.” Cố quản gia nghĩ bụng lát nữa về sẽ bảo người làm ngay rồi mang tới, cái lời nói dối này cũng có thể qua loa được.

 

“Hứ, tốt lắm, đã là lỗi của ngươi, trừng phạt ngươi, ngươi hẳn cũng không cảm thấy oan ức chứ?” Định Quốc Công cười lạnh, tên khéo ăn nói, phòng bếp sao có thể chỉ mua thực phẩm vừa đủ cho một ngày?

 

“Người đâu, kéo Cố quản gia xuống, đánh ba mươi đại bản. Tất cả tiểu đồng trong viện thế tử gia mỗi đứa hai mươi đại bản, tất cả mọi người trong phòng bếp mỗi người hai mươi đại bản. Đánh xong, ngoại trừ Cố quản gia, những người khác đều kéo ra ngoài bán đi.”

 

Định Quốc Công vừa dứt lời, tùy tùng của ông ta liền mang tới mấy cái ghế dài bắt đầu thi hành hình phạt. Tiếng gào khóc thảm thiết vang lên dữ dội trên bầu trời Hàn Viện.

 

Mọi người lại nhớ lại hơn mười năm trước, vì ngược đãi thế tử gia mà bị đánh chết tươi. Lúc này bọn họ mới thực sự hiểu, không phải là Định Quốc Công không quan tâm thế tử gia, chỉ là chưa chạm đến giới hạn của ông ta. Chỉ có điều bây giờ giới hạn không chỉ là ngược đãi, xem ra sau này chăm sóc không tốt thế tử gia cũng không được rồi.

 

Tiếng kêu gào thảm thiết truyền khắp mọi ngóc ngách của phủ Định Quốc Công. Lão phu nhân họ Cố ở Tùng Hạc Đường, mặt mày xám xanh. Bà ta đem cái chén sứ trắng mới thay hôm qua hung hăng ném xuống đất, lập tức chén vỡ tan, mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi, nha hoàn, ma ma sợ hãi quỳ rạp xuống đất.

 

“Nghịch tử, nghịch tử a, đây không phải là đang đánh vào mặt ta sao? Sáng sớm không dẫn cái đồ nghiệt chủng kia đến thỉnh an ta. Lại hưng sư động chúng phạt hạ nhân, ngay cả Cố quản gia cũng không chừa chút mặt mũi mà phạt, thực sự là nghịch tử a!” Lão phu nhân tức đến nỗi hai tay run lên.

 

Lan di nương trong viện sợ đến nỗi hồn vía lên mây, Cố quản gia bị phạt liệu có khai ra mình không? Tối qua nàng ta mới đi tìm Cố quản gia, bảo hắn liên lạc với người của La Sát Môn lần nữa để ám sát Cố Thiên Hàn. Cố quản gia sẽ không đem nàng ta khai ra chứ?

 

Nàng ta căng thẳng qua lại trong phòng, cái tên Định Quốc Công này sáng sớm nổi cơn điên gì vậy, trước đây cũng chưa thấy hắn coi trọng cái đồ tiện chủng đó như vậy. Không biết còn tưởng tình cha con sâu nặng thế nào, hóa ra cũng chỉ biết làm ra vẻ.

 

Mình phải thu liễm một chút, đừng đụng phải họng súng. Chờ qua cơn gió này, sẽ lại giày vò cái đồ tiện chủng đó không muộn. Nàng ta không tin Định Quốc Công thực sự để ý cái đồ tiện chủng đó, có khi chỉ là đồ tiện chủng mới về, Định Quốc Công làm ra vẻ cho người ngoài xem mà thôi.

 

Đám tiểu đồng quét dọn Hàn Viện và người giúp việc trong phòng bếp, có người chịu không nổi hai mươi đại bản, đã bắt đầu khai là Cố quản gia bảo bọn họ làm như vậy. Cố quản gia bao năm nay trong phủ được ăn ngon mặc đẹp, vừa chịu hơn chục roi liền ngất đi.

 

Định Quốc Công hôm nay không có lòng dạ đàn bà, ngất rồi, sai người dùng nước lạnh té tỉnh, rồi tiếp tục đánh. Khi biết tất cả đều do Cố quản gia chỉ đạo, càng thêm nổi trận lôi đình.

 

Cố quản gia là lão nhân bên cạnh mình, vậy mà nghe lời người khác gây khó dễ cho thế tử gia, đây đã là phản chủ rồi. Vậy ở những chỗ mình không biết, hắn lại làm bao nhiêu việc tổn hại đến mình, tổn hại đến thế tử gia?

 

Việc Hàn Nhi bị truy sát, có phần của hắn không? Hẳn là có đi! Bằng không dựa vào hai nữ nhân trong hai cái viện kia, lại có thể lật ra được sóng gió gì? Huống hồ nhà mẹ đẻ của hai nữ nhân đó đều là một đám nam nhân vô dụng.

 

Giờ khắc này, Định Quốc Công liền cả mẫu thân ở Tùng Hạc Đường đã sinh ra mình, nuôi lớn mình cũng tức giận. Nếu không phải mẫu thân đưa Lan di nương kia vào phủ, thì mọi chuyện hẳn đã khác đi rồi nhỉ?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn