Chương 61: Quái vật độc miệng biến thái
Nguyễn Kiểu bị một mớ lý thuyết bậy bạ đó làm cho nghẹn họng, nhưng anh ta nói cũng không sai, chỉ cần đối phương không động chân động tay vào người cô, thì cũng chẳng sao.
Vấn đề chính là người đàn ông đứng ngay sau lưng cô để mặc quần áo, nếu cô cứ thế chạy ra ngoài thì chắc chắn sẽ thấy hết, chi bằng cúi đầu làm việc cho xong.
Nghĩ vậy, Nguyễn Kiểu ép mình rời mắt khỏi cái bóng, giả vờ như không nghe thấy âm thanh nào khác, âm thầm tăng tốc độ gấp quần áo.
Chỉ là không hiểu sao, người đàn ông mặc xong quần áo, không những không rời đi, còn lặng lẽ tiến lại gần hơn, gần đến mức cô muốn phớt lờ cũng khó.
Cuối cùng, khi lồng ngực nóng bỏng của người đàn ông sắp dán vào tấm lưng mảnh mai của Nguyễn Kiểu, cô ném chiếc áo sơ mi vừa gấp xong, xoay người lại ngăn cản đối phương.
“Anh… là anh?!”
Đoàn Quân Ngạn khoanh tay trước ngực, thong thả bước tới hai bước, ép cô dựa vào cánh tủ, đôi mắt hồ ly vừa cong vừa nhướng mới hơi nheo lại.
“Sao, lại bất ngờ à?”
Nguyễn Kiểu nhìn người đàn ông với nụ cười đầy ẩn ý đang tiến lại gần, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng đúng là ngoài dự đoán nhưng trong lẽ thường.
Lúc xuất phát, Đồng Dao đã nói với cô, chữ Đoàn trong Đoàn Quân Ngạn là chữ Đoàn của người nắm quyền căn cứ Đông Châu, anh ta sống ở khu S là quá đỗi bình thường.
Có lẽ vì đã lâu không gặp, hoặc có lẽ vì Thẩm Vọng và Cố Minh Thần lần lượt làm cô đau đầu, cô suýt quên mất còn có một người như vậy.
“Vậy nên anh cố ý?”
Cố ý phát ra loại nhiệm vụ có cũng được không có cũng xong này, để nhìn cô chạy tới chạy lui trong lãnh địa riêng của anh, như trêu đùa con khỉ làm xiếc trong vườn thú.
Tất cả những sự sắp đặt đó, chỉ để hôm nay trực tiếp xem trò cười của cô, để lấy lại mặt mũi đã mất vì say rượu lần trước?
Hoặc có thể tiến xa hơn, với thân phận và quyền hạn của Đoàn Quân Ngạn, nhiệm vụ anh ta đưa ra rất có thể chỉ mình cô thấy được, nên không ai khác nhận.
“Chậc, tôi còn tưởng cô sẽ nói cảm ơn.”
Người đàn ông nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô lúc xanh lúc đỏ, biểu cảm thay đổi liên tục, ngũ quan tinh xảo cứng rắn nhíu lại thành một bảng màu, càng thấy thú vị.
“Tốt bụng cho cô cơ hội kiếm thêm, vậy mà cô lại đi suy đoán ông chủ của mình, suy đoán ân nhân cứu mạng của mình, cô nói xem cô có phải là thiếu dạy không?”
Đoàn Quân Ngạn vừa nói vừa tiến sát hơn, một chân dài chen vào giữa hai chân cô, đôi mắt hồ ly hẹp dài hơi nhướng lên, gương mặt bất cần đời cúi sát lại.
“Đêm đó trên sân thượng biệt thự, tôi say rượu, trong lúc mơ hồ đã ôm cô, tại sao cô không tránh ra?”
Nguyễn Kiểu: “…”
Cái miệng này của người này lúc nào cũng có tài làm người khác tức chết.
“Cô nghĩ tôi không tránh là vì tôi không muốn tránh chắc?!”
Cô, một sinh viên đại học yếu ớt đến mức phải nhờ người khác cày hộ cả thể lực, thì lấy gì để tránh một dị năng giả hệ lôi điện không biết bao nhiêu cấp chứ?
“Ồ ~”
Người đàn ông kéo dài âm cuối đầy mờ ám, khẽ nhướng mày, đột nhiên cúi đầu, sống mũi cao suýt chạm vào mũi cô, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
“Thì ra là không muốn tránh, vậy bây giờ tôi mà hôn môi cô, sờ chân sờ eo cô, thậm chí lôi cô lên giường ngủ, cô cũng không tránh à?”
Anh cố tình xuyên tạc ý cô, Nguyễn Kiểu trợn mắt há mồm, bị sự vô liêm sỉ đột ngột của anh làm cho tức đến đỏ bừng mặt mũi, khóe mắt ửng đỏ.
“… Vô sỉ!”
Đoàn Quân Ngạn giơ tay bóp lấy chiếc cằm nhỏ của cô, xoay khuôn mặt đang nghiêng đi của cô lại, buộc cô phải đối diện với đôi mắt lạnh lùng đáng sợ của anh.
“Vậy mà đã mắng tôi vô sỉ rồi à? Đàn ông vô sỉ thì nhiều chuyện lắm, cô tránh không hết đâu, chẳng lẽ gặp chuyện nào cô cũng nằm im chịu trận?”
Giọng anh lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.
“Biết rõ mình trông như thế này, vậy mà còn dám ôm tâm lý may mắn, hết lần này đến lần khác nhận mấy công việc bẫy rập này, cô tự nói xem——”
“Là cô không có não, hay là tôi vô sỉ?”
Nguyễn Kiểu phản ứng lại, bị anh mắng cho có chút sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được nhỏ giọng phản bác: “Đâu phải đàn ông nào cũng biến thái như anh.”
Đối diện với ánh mắt oán trách của thiếu nữ, Đoàn Quân Ngạn có chút tức giận bật cười, “Tôi biến thái? Nếu tôi thật sự biến thái, thì bây giờ cô còn sức mà nói chuyện à?”
Ánh mắt sâu thẳm của anh hạ xuống, dừng lại ở bên dưới chiếc eo thon gọn của cô gái, ý tứ sâu xa: “E là cái bụng phẳng lì này của cô, sớm đã nhô lên rồi.”
Nguyễn Kiểu bị ánh mắt của anh nhìn đến rợn cả tóc gáy.
“… Cảm ơn, sau này tôi sẽ chú ý.”
Mặc dù lời nói khó nghe, nhưng đạo lý thì không sai, Nguyễn Kiểu không thông minh, nhưng nghe hiểu được lời hay lẽ phải.
Khu S vốn chẳng có mấy người, phòng lại rộng, xảy ra chuyện thì gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không ứng, mà người ở đây cũng đều là người giàu sang quyền quý, cô không dây vào được.
“Không còn chuyện gì thì tôi đi trước…”
Cô thật sự không chịu nổi cảnh bị người đàn ông này ép vào tường như vậy, lông mày nhíu lại thành một cục, nói chuyện còn phải thu cằm lại, sợ môi chạm vào mặt anh.
“Mắng tôi xong mà muốn đi, có chuyện dễ dàng vậy sao?”
Đoàn Quân Ngạn đẩy lưỡi vào răng hàm, không khỏi bật cười khẽ, cười sự ngây thơ vô tri của cô, cũng cười chính mình thích xen vào chuyện người khác, tâm trạng cứ bị cô kéo đi.
Đầu ngón tay mềm mại miết qua làn môi dưới đã bị cô cắn đến đỏ au, anh cúi đầu hôn lên, coi như bù đắp cho sự kìm nén lần trước, cũng là thu phí trước.
Không có sự giao hòa sâu của lưỡi, chỉ là môi kề môi, người đàn ông nhẹ nhàng mút một cái, âm thanh giòn giã vang lên lại càng thêm dâm đãng.
Trong sự kinh ngạc và xấu hổ đỏ bừng mặt của cô gái, người đàn ông vai rộng chân dài khom người xuống, một tay nhấc bổng cô gái nhẹ tênh lên.
Đôi tay gân guốc nắm lấy eo thon xoay một cái, liền đặt cô ngồi vững trên vai phải, cánh tay còn lại đè lên cặp đùi dài thon thả.
“Đoàn Độc miệng, anh làm gì vậy?!”
Cảm giác mất trọng lượng đột ngột khiến Nguyễn Kiểu sợ hãi.
Người đàn ông cao hơn mét chín, ngồi lên vai anh thì bệnh sợ độ cao cũng phải bùng phát, trọng tâm không vững lại không có điểm tựa, Nguyễn Kiểu tức giận, nhưng không còn cách nào khác phải bám lấy anh.
“Anh thả tôi xuống! Đồ thần kinh, đồ biến thái, đồ dâm tặc, đồ khốn nạn, đồ lưu manh…”
Tức giận quá hóa liều, nỗi sợ hãi trước đó cũng tan biến, những biệt danh mà trước đây chỉ dám mắng thầm trong lòng, giờ cũng nối tiếp nhau tuôn ra khỏi miệng.
Còn mấy cái chưa kịp đếm hết, bàn tay phải đang loay hoay không biết để đâu bị người đàn ông nắm chặt, ngay sau đó mông bị nâng lên hạ xuống mạnh một cái, Nguyễn Kiểu sợ hãi hét lên.
Người đàn ông hơi ngẩng cằm nhìn cô, rõ ràng là tư thế ngước nhìn, nhưng đôi mắt màu hổ phách lại toát ra sự cảnh cáo và áp bức mãnh liệt, khiến người ta kinh hồn.
“Dâm tặc? Cô hiểu tôi thật đấy.”
Nguyễn Kiểu: “… ?”
“Mắng nữa đi, tôi không ngại làm thật đấy.”
Cô ngậm miệng, không dám lên tiếng nữa.
Chỉ là một tay bị anh nắm chặt, đan xen các ngón tay, tay còn lại bám chặt lấy chiếc cổ thon dài của anh, vừa sợ hãi vừa lo lắng nhìn anh đi về phía phòng ngủ.
Nguyễn Kiểu đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Từ những lời Đoàn Quân Ngạn nói có thể nghe ra, người này thật sự không có chút liêm sỉ nào, nếu anh ta thật sự làm chuyện bẩn thỉu gì với cô thì cũng không phải là không có khả năng.
Ơn cứu mạng, cô cũng không định lấy thân báo đáp.
Đoàn Quân Ngạn vốn cũng không có ý đó, chỉ đưa cô đến phòng tập của anh.
Anh đặt Nguyễn Kiểu xuống, giơ tay kéo khóa áo khoác của cô, rút hai chiếc găng tay nhựa dùng một lần trông thật kỳ quặc trên tay cô ra, cởi áo khoác.
Trái tim Nguyễn Kiểu vừa hạ xuống lại bị treo lên cao, mặt nóng bừng, sợ hãi giơ tay che ngực, “Anh… anh còn muốn làm gì nữa?”
Đoàn Quân Ngạn cụp mắt nhìn chiếc áo phông rộng thùng thình và quần thể thao trên người cô, hài lòng gật đầu, xoay người bật máy chạy bộ, điều chỉnh tốc độ và độ dốc.
“Lên đi, chạy ba cây trước để khởi động.”
Nguyễn Kiểu: “… ?”
