Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Nữ Pháo Hôi Được Bốn Đại Lão Cưng Chiều > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89 có bản audio.

Chương 89: Làm người cho tốt

 

Hành lang bên ngoài phòng im lặng đến lạ thường.

 

Người đàn ông có gương mặt quý phái sắc sảo cúi mắt, ánh đèn trên trần lạnh lẽo chiếu từ bên cạnh xuống, khiến sống mũi cao thẳng đổ bóng xuống giữa khuôn mặt.

 

Đôi mắt hồ ly sâu thẳm không chút cảm xúc.

 

Một nửa tuấn mỹ, một nửa như A Tu La.

 

Mặt trời lặn rồi lại mọc hai lần, người bên trong vẫn chưa ra. Với tính cách cẩn thận của Cố Minh Thần, cô gái chắc chắn đã thoát khỏi nguy hiểm.

 

Nếu không, đội ngũ y tế và dị năng giả hệ chữa trị đã phải được mời lên túc trực cả ngày lẫn đêm.

 

Gần bốn mươi tám giờ, Đoàn Quân Ngạn có mấy lần muốn quay người rời đi, nhưng đôi chân nặng trĩu như đổ chì, hàn chặt tại chỗ.

 

Phòng ở khu S cách âm rất tốt, đứng ngoài cửa cũng không nghe được bên trong thế nào, ngược lại bên tai hắn không ngừng vang lên tiếng lách tách của những tia lửa nhỏ.

 

Đó là âm thanh phát ra khi dòng điện cao thế ion hóa không khí, các phân tử không khí va chạm dữ dội, rung động và giải phóng năng lượng, bắn ra những tia sáng yếu ớt.

 

Người đàn ông cao lớn cúp mắt, ánh nhìn dừng trên ổ khóa cửa đã bị hắn đập hỏng...

 

Ít nhất cũng phải đợi một người ra trước.

 

Ai biết cô học trò ngốc nghếch của hắn bị người ta dụ dỗ làm chuyện gì mờ ám bên trong, lỡ bị người ngoài bắt gặp thì mất mặt hắn.

 

Không biết đã đứng bao lâu, lòng trắng mắt hắn đỏ ngầu vì thiếu ngủ, hốc mắt sâu hoắm cũng hiện lên quầng thâm tiều tụy.

 

Phía bên kia cánh cửa vang lên tiếng lách cách.

 

Đôi chân đứng đến tê dại của Đoàn Quân Ngạn bỗng như có ý thức riêng, trước khi cánh cửa kia mở hẳn, hắn nhanh chân bước về phía góc hành lang, ẩn mình sau bức tường.

 

Sau cánh cửa, Nguyễn Kiểu nhìn cánh cửa bị dây leo bịt kín, vẻ mặt hơi ngơ ngác thật sự - chẳng lẽ an ninh khu S không đủ tốt sao? Còn phải gia cố thêm.

 

Sau khi được giáo sư Cố tận tay chỉ dạy, cô giờ đã nắm được khá nhiều công dụng của dị năng hệ mộc, ví dụ như điều khiển thực vật sinh trưởng và thoái hóa nhanh chóng.

 

Bàn tay trắng nõn thon dài vung lên, những dây leo rậm rạp lập tức tản ra như thủy triều rút, ngoan ngoãn co về chậu cây cảnh ở góc phòng khách, lá cây còn ngoan ngoãn rung rung.

 

Nguyễn Kiểu còn chưa kịp vặn tay nắm cửa, ổ khóa đã phát ra tiếng kim loại va chạm như sắp vỡ, tay nắm cửa cũng xoay nửa vòng rồi lủng lẳng bất lực.

 

Chuyện gì thế? Cửa hỏng rồi à?

 

Cô kéo cánh cửa vốn đã hư hại kia ra, hành lang trống trơn, không thấy bóng người nào.

 

Nghĩ đến Cố Minh Thần vẫn đang nghỉ ngơi trong phòng, cô bước ra ngoài, lại dùng dị năng điều khiển cây hắc kim cương trong phòng khách, khóa chặt cửa từ bên trong.

 

Dù sao thì tạm thời anh ấy vẫn là bạn trai của cô.

 

Bị người khác thừa cơ lẻn vào thì không hay.

 

Cũng không phải Nguyễn Kiểu tiếc gì Cố Minh Thần, theo cốt truyện ban đầu, sau khi họ có quan hệ thân mật, chẳng bao lâu nữa nữ chính sẽ lên ngôi.

 

Nên dù sau này Cố Minh Thần có yêu nữ chính, cũng nằm trong dự đoán của Nguyễn Kiểu, chỉ là nghĩ đến việc dùng lại thứ mình từng dùng, cô thấy hơi kỳ cục.

 

Cố Minh Thần hai ngày nay quá mệt mỏi, làm việc liên tục rồi lại đi lấy hạt giống, còn không biết kiêng nể mà đòi hỏi cô dữ dội, sắc mặt tái nhợt có chút tiều tụy.

 

Nên Nguyễn Kiểu nhân lúc anh ngủ say, lén dùng dị năng chữa trị cho anh, rồi đặt bên đầu giường một ít tinh dầu thơm an thần, giúp anh ngủ ngon một giấc.

 

Còn tinh dầu thơm an thần này từ đâu ra...

 

Cô dùng dị năng mở không gian ngọc bích của Thẩm Vọng, lục lọi tìm ra, mùi hoa mai thanh khiết, chỉ còn lại một hộp nhỏ cuối cùng.

 

Bên cạnh tinh dầu còn có một chiếc hộp nhỏ, bên trong đựng vài tuýp thuốc mỡ, vỏ tuýp mới tinh căng tròn, trông được bảo quản rất tốt.

 

Nguyễn Kiểu liếc mắt nhận ra đó là thứ cô tặng.

 

Nói thật, Cố Minh Thần và Thẩm Vọng, hai người này, từng chi tiết nhỏ nhặt đều khiến cô không khỏi xúc động, cô khó có thể tin họ không thích cô.

 

Nhưng lòng người vốn dĩ thay đổi trong chớp mắt.

 

Nguyễn Kiểu không dám đánh cược với cốt truyện và nữ chính.

 

Cô tra cứu, loại tinh dầu thơm an thần cao cấp này trong trung tâm thương mại giá khoảng 1000 điểm cống hiến, bèn dùng thẻ công của mình chuyển sang thẻ phụ của Thẩm Vọng.

 

Nguyễn Kiểu chuyển điểm cống hiến xong, không dừng lại ở khu S lâu, trực tiếp quẹt thẻ đi thang máy xuống dưới, không để ý đến người đàn ông đang dòm ngó mình trong bóng tối.

 

Thứ Ba tuần sau cô sẽ rời đi, có khá nhiều việc cần xử lý, đầu tiên là trả phòng ở khu A, thẻ công có thể giữ lại, dùng chung được ở căn cứ.

 

Sau đó là tìm bộ phận liên quan, hỏi thăm điều kiện và đãi ngộ để dị năng giả đến chi viện căn cứ Bắc Châu - dị năng từ cấp một trở lên, lương ngày 800 điểm.

 

Người tuyển dụng chưa từng thấy dị năng giả trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, lịch sự nhiệt tình hỏi cô có muốn gia nhập không, Nguyễn Kiểu mỉm cười từ chối.

 

Trước đây cô định dùng điểm cống hiến mua một suất đi theo đội ngũ dị năng giả đến Bắc Châu, nhưng giờ cô cũng là dị năng giả, ngược lại có thể kiếm thêm chút tiền.

 

Nhưng không phải gia nhập đội ngũ lúc này.

 

Với thân phận của Cố Minh Thần và Đoàn Quân Ngạn, e là cô vừa điền xong đơn đăng ký, chưa đầy hai tiếng sau họ đã biết, đến lúc đó muốn đi cũng không thoát.

 

Hỏi thăm xong, Nguyễn Kiểu đến hiệu sách trong trung tâm thương mại mua vài cuốn sách hướng dẫn về zombie và dị năng, định dành ba ngày tới nghiên cứu kỹ.

 

Dù cô có dị năng hệ mộc cấp bốn do Cố Minh Thần truyền cho, không còn là kẻ yếu ớt nữa, nhưng dù sao cũng là lần đầu tự mình đi xa, có chuẩn bị vẫn hơn.

 

Buổi chiều, Nguyễn Kiểu như thường lệ đến nhà ăn của căn cứ mua bữa tối, lại gặp Kiều Vy mặt vàng vọt.

 

Đối phương đã mua xong một bữa chay, đợi cô chọn xong ba món một canh, bỗng từ phía sau lao tới, giành trả tiền bữa tối này cho cô.

 

Hôm nay Nguyễn Kiểu tâm trạng khá tốt, không phải lo lắng chuyện tích lũy điểm cống hiến, nên cố ý gọi mấy món đắt tiền, định tự thưởng cho mình một bữa.

 

42 điểm cống hiến.

 

Nguyễn Kiểu hơi sửng sốt: "Cậu làm gì vậy?"

 

Kiều Vy lại giục cô bưng khay lên.

 

"Nguyễn Kiểu, tớ muốn nói chuyện với cậu."

 

Một góc khuất trong nhà ăn.

 

Hai người ngồi đối diện, Kiều Vy đặt khay và đũa xuống, lại bảo Nguyễn Kiểu đợi một chút, cô đứng dậy chạy đi, rất nhanh quay lại với đồ trên tay.

 

Một miếng bánh kem dâu và một cốc nước nho, được bàn tay thô ráp nứt nẻ của cô đẩy về phía Nguyễn Kiểu.

 

"Nguyễn Kiểu, những thứ này là để tạ lỗi với cậu."

 

Mới mấy ngày không gặp, sắc mặt Kiều Vy vẫn còn tiều tụy, người cũng gầy đi, nhưng có thể thấy tinh thần đã tốt hơn nhiều.

 

So với lần trước cũng chín chắn hơn.

 

Nguyễn Kiểu từ chối: "Cảm ơn, nhưng cậu không cần phải lấy lòng tôi như vậy, tôi không thể giúp cậu về biệt thự đâu, ngay cả bản thân tôi cũng không muốn và sẽ không quay lại."

 

"Không, không phải để về!"

 

Kiều Vy bỗng kích động.

 

Cô ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay bấu chặt vào vải quần, "Tớ muốn cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã chịu nói cho anh tớ... chuyện của Ứng Thanh Dã."

 

Nếu không cả đời cô cũng không hiểu.

 

Là cô và mẹ nợ Ứng Thanh Dã, nợ mẹ của Ứng Thanh Dã, cô sẽ không nghĩ đến chuyện về biệt thự nữa, mà giờ cô cũng không còn muốn về nữa.

 

"Còn chuyện tớ bị bạn cùng phòng bắt nạt, cũng cảm ơn cậu đã giúp, tớ không biết cậu làm cách nào, nhưng người phía trên bỗng nhiên bắt đầu chỉnh đốn."

 

Quản lý lạm dụng quyền lực bị cách chức, bảy kẻ bắt nạt bị phê bình và xử phạt, ngay cả những người trước đó bị họ bài xích cũng được đền bù.

 

Bao gồm cả Kiều Vy cũng có đền bù.

 

Nhưng cô không nhận, cô không xứng.

 

Những người bị phạt, những người được đền bù, đều không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng Kiều Vy có trực giác, là Nguyễn Kiểu không chấp nhặt chuyện cũ đã giúp cô.

 

Mấy ngày nay Kiều Vy kiếm được chút điểm cống hiến.

 

Cô không biết tặng gì, đành tặng đồ ăn.

 

Nguyễn Kiểu không ngờ Đoàn Quân Ngạn hành động nhanh như vậy, tính ra mới có ba ngày, vậy mà đã chính xác thực hiện hết mọi biện pháp.

 

Đối mặt với lời cảm ơn chân thành của Kiều Vy, cô bình tĩnh lắc đầu, "Người giúp cậu không phải tôi, căn cứ Đông Châu do nhà họ Đoàn nắm quyền, cậu cảm ơn Đoàn Quân Ngạn là được."

 

Chợt nhớ ra điều gì, Nguyễn Kiểu dừng lại, nhắc nhở cô: "Anh ta không phải cố ý giúp ai, mà vì hiện tượng bắt nạt nên được chỉnh đốn, anh ta giúp tất cả nạn nhân."

 

Kiều Vy hít hít mũi: "Tớ biết."

 

Cô sẽ không còn ôm những suy nghĩ viển vông nữa.

 

"Nhưng tớ vẫn cảm thấy, là vì cậu, Đoàn Quân Ngạn mới bắt tay vào chỉnh đốn chuyện này, tớ vẫn muốn cảm ơn cậu, dù cậu có chấp nhận hay không."

 

Cô không tin trùng hợp đến vậy, cô vừa mới tâm sự với Nguyễn Kiểu xong, phía trên đã bắt đầu chỉnh đốn.

 

Nguyễn Kiểu: "..."

 

Không còn cách nào, cô đành phải dưới ánh nhìn cố chấp của Kiều Vy, ăn một miếng cơm, uống một ngụm nước nho, lại ăn một miếng bánh kem dâu.

 

"Tôi nhận lời cảm ơn của cậu, nhưng nói trước, chuyện trước đây, tôi chưa tha thứ cho cậu đâu, ai biết cậu sau lưng đã rủa xả tôi thế nào."

 

Kiều Vy cắn môi ngẩn ra một lúc, bỗng giơ tay tự tát mình một cái, "Tớ là con nhỏ khốn nạn, tớ không có mắt, tớ chết không yên lành, tớ lẳng lơ đong đưa..."

 

Nguyễn Kiểu: "..."

 

Xung quanh không ít người ngước mắt nhìn sang.

 

Nguyễn Kiểu giật mình, vội vàng ngăn lại, "Nói nhỏ thôi, chuyện này có vẻ vang gì đâu? Cậu mắng nữa, tôi sẽ bị coi là kẻ bắt nạt mang đi thẩm vấn mất!"

 

Kiều Vy lúc này mới ngừng miệng, và để minh oan cho Nguyễn Kiểu, cô tăng giọng: "Chuyện trước đây đều là lỗi của tớ, xin lỗi, tớ xin lỗi cậu."

 

Bữa cơm này ăn xong, Nguyễn Kiểu vẫn không trả lời rõ ràng có tha thứ cho cô hay không, nhưng Kiều Vy đi kết toán nhiệm vụ, phát hiện điểm cống hiến đã chi ra lại được chuyển về.

 

Là chuyển khoản từ thẻ cấp A có quyền riêng tư rất cao.

 

Ghi chú: Làm người cho tốt, ngày ngày tiến bộ.

 

Thì ra chỉ trong một tháng ngắn ngủi, Nguyễn Kiểu đã từ cư dân tầng đáy leo lên thành người thượng lưu cấp A, lần này Kiều Vy ngay cả cảm giác ghen tị cũng không có.

 

Đây đúng là thứ cô ấy xứng đáng.

 

Còn cô cũng nên sống cuộc sống của mình, chuộc tội cho những sai lầm mình đã gây ra, những ngày tháng ăn chơi hưởng lạc, được nuông chiều trước kia chỉ là một giấc mộng nam kha trộm được mà thôi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi