Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Tai: Dẫn Người Thân Cố Thủ Trên Tầng Thượng Sinh Tồn > Chương 18

Chương 18

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 18 có bản audio.

Chương 18: Tôi chỉ không có sức để nhường đường thôi

 

Mấy hôm nay, Khương Đào và Thẩm Tinh Ngôn lại lái xe đi thu mua rất nhiều nông sản của dân trong làng, nào là bột khoai tây, bột khoai lang, bột gạo, bánh phở to bản, bột sắn, bột dương xỉ, miến, cà tím sấy khô, đậu que sấy khô, khoai tây sấy khô, nấm trăn các thứ.

 

Hai người còn thu mua từ mấy bác nông dân rất nhiều xúc xích tự làm, lạp xưởng hun khói, thịt hun khói, tương nhà làm, dưa muối, trứng vịt muối tự làm, trứng bắc thảo tự làm, sữa ong chúa do dân làng lên núi thu thập, và cả tiết vịt tươi do mấy cô bác trong làng làm ngay tại chỗ.

 

Mấy thứ này, họ có bao nhiêu mua bấy nhiêu, chẳng hề chê nhiều. Chất đầy như vậy mà không gian của Khương Đào vẫn còn ít nhất một nửa diện tích trống chưa chất đầy.

 

Cơ bản đồ họ cần mua ở tỉnh Hắc Long Giang cũng đã mua đủ. Chiều nay, thừa lúc nhiệt độ cao, đường vắng người, hai người định ra kho chứa thu dọn đồ đạc, rồi chuẩn bị đi chặng tiếp theo.

 

Suốt dọc đường hai người cũng không vội, xe chạy chầm chậm trên đường, vừa đi vừa nói cười vui vẻ.

 

Đang chuẩn bị lái vào sân kho thì Khương Đào bỗng thấy ở giữa đường có một cục đen thùi lùi nằm đó, thân hình run lên từng hồi còn động đậy.

 

Sợ cán phải nó, cô vội bảo Thẩm Tinh Ngôn đạp phanh.

 

Hai người xuống xe, lại gần mới nhìn ra đó là một con chó con gầy trơ xương, ước chừng vài tháng tuổi, không rõ giống gì.

 

Dáng vẻ bây giờ của nó rất đáng sợ, chỉ còn bộ xương với một lớp da bọc bên ngoài, mắt hơi nhắm, thân vốn bất động khi cảm nhận có người đến thì run rẩy không ngừng.

 

Lông trên người chẳng còn bao nhiêu, trên da trần chỗ nào cũng là vết thương trầy da, còn có nhiều vảy mủ đóng vảy.

 

Vì là chó con vài tháng tuổi, bản thân đã nhỏ, bây giờ nhìn chỉ to bằng con chuột.

 

Ngực phập phồng nhè nhẹ, chứng tỏ nó vẫn đang cố sống.

 

Trên cổ có một cái vòng cổ rách nát, có thể thấy nó trước đây từng có chủ.

 

Nó thấy Khương Đào và Thẩm Tinh Ngôn đi về phía mình, như thể biết mình cản đường, ánh mắt van xin nhìn hai người.

 

Như muốn nói: Tôi không cố tình cản đường đâu, tôi thực sự không còn sức để tránh rồi.

 

Nó dùng hết sức bình sinh cố gắng đứng dậy, nhưng cố gắng đến vậy chỉ có cái đầu nhúc nhích được.

 

Dáng vẻ của chú chó con khiến Khương Đào và Thẩm Tinh Ngôn rất xót xa.

 

Khương Đào nhìn nó run rẩy, không nhịn được nhẹ nhàng an ủi: “Em nhỏ, đừng sợ, bọn chị không hại em đâu.”

 

“Đừng sợ, chị cứu em!”

 

Chú chó con như cảm nhận được thiện ý của hai người, yếu ớt rên một tiếng, vẫy đuôi về phía họ, không cố gượng đứng dậy nữa.

 

Sao lại có chú chó ngốc thế này, rõ ràng bị con người hãm hại thê thảm, vậy mà khi nhận được thiện ý lại vẫy đuôi với con người, đúng là chẳng biết chừa.

 

Nhiệt độ mặt đường mùa hè ít nhất cũng phải 36,7 độ C, hai bên đường hoang vắng trơ trụi, chẳng có bóng cây.

 

Chắc nó muốn băng qua đường tìm chỗ mát, nhưng vừa đau vừa đói, thực sự kiệt sức mới ngã lăn ra đường.

 

Khương Đào vội về xe tìm một cái thùng giấy và đôi găng tay đưa cho Thẩm Tinh Ngôn.

 

Hai người nhẹ nhàng bế chú chó con vào thùng, còn chưa kịp vào kho đã vội dẫn đường đến bệnh viện thú y gần nhất trong thành phố.

 

Trong bệnh viện.

 

Bác sĩ nhìn chú chó con trong thùng, vội bế nó ra, kiểm tra một lượt rồi chụp CT, sau đó mới bế nó ra khỏi phòng điều trị.

 

Khương Đào vội hỏi: “Bác sĩ, nó sao rồi, có sống được không ạ?”

 

Xác nhận kết quả xong, bác sĩ mới nói: “Bệnh ngoài da nghiêm trọng cộng với suy dinh dưỡng. May là không bị phù phổi, nếu không thì không thể chịu đến bây giờ.”

 

“Thực ra bệnh ngoài da ban đầu của nó không phải vấn đề lớn, chữa trị chỉ tốn hơn một trăm tệ thôi. Nhưng mà…” Bác sĩ bất lực thở dài.

 

Họ cũng không có cách, chuyện như vậy quá nhiều, bệnh viện họ cũng cứu không xuể.

 

“Tôi chụp phim cho nó thấy trong dạ dày có mấy viên sỏi nhỏ và lá cây, chắc là khu vực đó không có người, nó hoàn toàn không kiếm được đồ ăn. Tình trạng này đã đói ít nhất nửa tháng rồi.”

 

Khương Đào nhìn chú chó con thoi thóp nằm đó, trong mắt lại lộ ra khát vọng sống mãnh liệt, như thể biết mấy người này đang cứu nó, đôi mắt ươn ướt nhìn thẳng vào họ, nhất thời vừa xót xa vừa cảm khái.

 

Nghĩ đến nó yếu ớt như vậy mà không chịu buông xuôi, cô liền giúp nó một tay, xem nó có may mắn sống sót không.

 

“Bác sĩ, phiền anh chữa cho em nhỏ đi. Tôi cứu nó, mong nó có thể sống sót.”

 

Bác sĩ lại xác nhận Khương Đào thực lòng muốn cứu chú chó con.

 

Rửa sơ, sát trùng, cắt lọc, bôi thuốc, một loạt quy trình xong, bác sĩ lại pha cho nó một ít sữa bột cừu.

 

Nó mấy ngày rồi chưa ăn, căn bản không dám cho ăn hạt chó, sợ nó khó tiêu hóa hỏng bụng.

 

Khương Đào và Thẩm Tinh Ngôn trả tiền thuốc xong, lại mua thêm mấy tuýp thuốc bôi da, thuốc chống viêm, hạt chó cho chó con, sữa bột cừu, bát ăn, bát nước, miếng lót, ổ chó, mấy món đồ chơi nhỏ và một cái vòng cổ mới.

 

Bế chú chó con lên xe, đặt cả ổ chó vào khoảng trống giữa ghế lái và ghế phụ.

 

Chú chó con rất yếu, đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, trong ổ nó cuộn tròn lại vì thiếu an toàn.

 

Sợ điều hòa thổi vào nó, Khương Đào lấy chăn nhỏ đắp cho nó, vừa đắp vừa nói với Thẩm Tinh Ngôn: “Tinh Tinh, hôm nay em thấy nó liền nhớ đến chúng ta trong mơ, lúc đó cũng rất muốn cố sống sót.”

 

Thẩm Tinh Ngôn đưa tay xoa đầu chú chó con nói: “Không sao, bây giờ chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều, cả nhà có thể sống tốt, nó cũng sẽ vượt qua khó khăn.”

 

“Đặt tên cho nó đi.” Thẩm Tinh Ngôn nói với Khương Đào.

 

Khương Đào suy nghĩ một chút: “Gọi nó là Khang Khang đi, mong nó lớn lên khỏe mạnh vui vẻ.”

 

Khương Đào tinh nghịch gọi chú chó con: “Khang Khang”, “Khang Khang”, hai tiếng.

 

Như cảm nhận được điều gì, chú chó con mơ màng “ư ư” một tiếng, như đáp lại.

 

Vì Khang Khang cần chữa bệnh, hai người quyết định tạm thời chơi vài ngày rồi mới lên đường đến chặng tiếp theo.

 

Mấy ngày liền, Khương Đào và Thẩm Tinh Ngôn ngoài đưa Khang Khang đến bệnh viện thú y điều trị, thì hai người cứ mua sắm đủ thứ.

 

Xúc xích nướng Băng Thành, mua!

 

Gà trộn Băng Thành, mua!

 

Thịt lợn chua ngọt (kho bào nhục) Băng Thành, mua!

 

Kem đặc sản Băng Thành, mua!

 

Mì lạnh nướng Băng Thành, mua!

 

…

 

Những món đồ ăn ngoài khác cũng đặt hàng mấy chục phần, mỗi ngày nhận đồ ăn ngoài đến mỏi tay.

 

Cuối cùng bác sĩ tuyên bố bệnh ngoài da của Khang Khang không tiến triển nặng thêm, mấy viên sỏi và lá cây trong bụng mấy hôm nay nhờ ăn uống đã được đào thải ra ngoài theo phân.

 

Tiếp theo chỉ cần đợi vết thương đóng vảy lành lại, lông sẽ tự mọc lại.

 

Khang Khang đã có thể đứng dậy đi chậm vài bước, tuy vẫn chỉ còn da bọc xương, nhưng tinh thần hồi phục rất tốt.

 

Khương Đào sợ Khang Khang thấy mình trọc lóc tự ti, nên trước khi đi còn mua cho nó hai cái áo nhỏ mặc vào.

 

Bây giờ Khang Khang trông như một con chuột trọc lóc, mặc bộ quần áo mềm mại nằm gọn trong lòng Khương Đào, ngoan ngoãn vô cùng.

 

Khang Khang khỏi rồi, họ cũng yên tâm. Thiên tai không chờ người, hai người phải nhanh chóng đi đến mấy chặng sau để mua thịt bò, thịt cừu, than đá và những thứ khác.

 

Khương Đào và Thẩm Tinh Ngôn đến kho chứa thu dọn đồ đạc xong, dẫn theo Khang Khang tiếp tục lên đường.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn