Chương 30: Đón giao thừa trong bão tuyết
Tuyết đã rơi liên miên hơn nửa tháng, tin tức cũng từ những bài báo về mùa đông ấm áp chuyển sang đủ loại cảnh báo thiên tai.
Tivi liên tục chiếu các tin tức:
Nam Phương Thời Khắc: Không khí lạnh kéo theo gió mạnh và giảm nhiệt, vùng trung và hạ lưu sông Trường Giang xuất hiện tuyết rơi rõ rệt, nhiệt độ miền Nam giảm đột ngột, than cho nhà máy điện khan hiếm!
Đông Phương Tốc Tin: Tuyết gió vô tình cản trở giao thông, ứng phó tích cực thể hiện tình người, lượng hành khách dịp Tết tăng nhanh, các địa phương đã kích hoạt phương án khẩn cấp từ sớm!
Thủ Đô Tin Tức: Theo Đài truyền hình Thủ đô đưa tin, thời tiết lạnh kéo dài những ngày qua đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến điện lực, nguồn cấp nước và hoa màu ở nhiều nơi, một số khu vực bị thiệt hại nặng. Do thiếu than cho điện, thời tiết lạnh và các yếu tố khác, lưới điện miền Trung căng thẳng. Ngoại trừ Dự Châu, các tỉnh, thành khác trong khu vực đều phải cắt điện hoặc hạn chế điện. Hiện các địa phương đang tích cực ứng phó để đảm bảo các công trình điện, nước vận hành bình thường.
Giao Thông Đường Sắt: Miền Nam xuất hiện mưa tuyết diện rộng, giao thông bị cản trở nghiêm trọng, các địa phương đang nỗ lực giải tỏa hành khách bị mắc kẹt. Đoạn phía Nam đường sắt bị ảnh hưởng do mất điện vì thời tiết băng giá, ngành đường sắt chủ động tổ chức điều phối vận chuyển!
Cục Khí Tượng Khẩn Cấp: Theo Cục Khí tượng Tung Của, tính đến hôm nay, độ sâu tuyết tối đa ở vài tỉnh phía Bắc là 45 cm, tỉnh Hắc Long Giang là 53 cm. Người dân địa phương hãy hạn chế ra ngoài, người bị ảnh hưởng hãy nhanh chóng di chuyển đến nơi an toàn cùng đội cứu hộ.
...
Khương Đào mặc kệ mấy tin tức đó. Hôm nay là giao thừa, cô chỉ muốn cùng gia đình đón năm mới thật vui vẻ!
“Mẹ ơi, hôm nay nhà mình nấu món gì vậy?” Khương Đào lẽo đẽo theo sau Mẹ Thẩm.
Mẹ Thẩm đang sai Bố Thẩm xử lý thịt heo – mấy miếng thịt heo nguyên con mà Khương Đào tích trữ trước đây, cả tảng phải tự chặt!
“Con ra hỏi mấy anh đi, nhiệm vụ của con là thu thập ý kiến!” Mẹ Thẩm thấy cô vướng víu, bèn giao việc đuổi đi.
Ngoài phòng khách, Từ Hành và Thẩm Tinh Ngôn đang chơi game. Khương Đào bước tới hỏi hai người.
“Anh Hành, tối nay anh muốn ăn gì? Mẹ bảo em hỏi tụi anh.”
“Thịt kho tàu!” Từ Hành đang ở pha gay cấn của game, thuận miệng nói món yêu thích.
Thẩm Tinh Ngôn nói muốn ăn bò hầm cà chua và uống Coke đá. Khương Đào thấy lạ là anh ấy hiếm khi không nói muốn ăn gà rán!
Có câu trả lời, Khương Đào chạy lên phòng sách hỏi Thẩm Tinh Dã đang tập thể dục.
“Anh cả, tối nay anh muốn ăn gì?” Khương Đào nhìn Thẩm Tinh Dã đạp máy chèo thuyền điên cuồng.
Từ khi mấy dụng cụ thể dục về, ngày nào anh cả và Thẩm Tinh Ngôn cũng chơi cả buổi, không biết lấy đâu ra năng lượng thế.
“Gà rán.” Thẩm Tinh Dã trả lời đầy mong đợi. Khương Đào nghẹn họng, đúng là không hiểu nổi, hai anh em nghiện thể dục mà lại thích gà rán nhất.
Bà nội Khương đang nghe kịch trong phòng. Khương Đào gõ cửa bước vào, thấy bà nội ngả trên ghế lười vừa đan khăn quàng cổ vừa ngân nga theo điệu hát. Khương Đào chợt thấy hạnh phúc hiện hữu.
Gia đình quây quần, ánh đèn ấm áp.
Trước khi trải qua cảnh trong giấc mơ, Khương Đào không hiểu được bầu không khí này quý giá thế nào.
Còn giờ, đó là thứ cô nguyện đánh đổi tất cả để bảo vệ – bảo vệ gia đình mình sống sót trong ngày tận thế.
“Con nhỏ này, lén lút như ăn trộm thế.” Bà nội thấy cô ngẩn người nhìn mình, biết cô lại nghĩ linh tinh, vội đánh trống lảng.
“Bà ơi, mẹ bảo con hỏi bà tối nay ăn gì ạ.” Khương Đào hoàn hồn, hỏi bà.
“Tết thì phải ăn bánh chưng chứ, xua đuổi vận xui, cát tường như ý.”
“Mang ít lá dong, đậu xanh, thịt mỡ ra đây, tối nay bà gói cho mấy đứa nhiều loại nhân.”
Chiều, Từ Hành và Khương Đào dán câu đối và chữ Phúc ở cửa, hai anh em Thẩm Tinh Dã thì rửa hoa quả, bày đĩa.
Khang Khang thấy mọi người làm việc, cứ lẽo đẽo theo sau.
Bếp tỏa ra đủ mùi thơm hấp dẫn. Mẹ Thẩm đang hầm bò, Bố Thẩm cắt rau làm nhân bánh chưng.
Chẳng mấy chốc, đồ ăn đã chín. Bàn đầy ắp các món: thịt kho tàu, thịt xào, thịt nguội thái lát, tôm lớn...
Thịt kho tàu mềm tan, từng miếng ngập nước sốt; thịt xào chua ngọt vừa miệng; nồi đất bò hầm cà chua sôi sùng sục... món nào cũng kích thích vị giác.
Ăn xong, cả nhà quây quần bên bàn, rộn ràng gói bánh chưng. Bà Khương gói xong một cái, mọi người nôn nóng thả vào nồi.
Khang Khang mặc áo gile đỏ phong cách Tung Của ngồi dưới bàn, trong bát là bánh chưng nhỏ không muối Mẹ Thẩm gói riêng cho nó, nhân ngô và thịt heo. Khang Khang ăn không ngóc đầu lên.
Tiếng cười hạnh phúc của cả nhà vang lên không ngớt. Ai cũng trân trọng cái Tết cuối cùng trước ngày tận thế.
Sau bữa cơm tất niên, mọi người quây quần trước tivi xem chương trình Tết cuối cùng. Khi thời gian trôi, bài “Khó quên đêm nay” vang lên.
Trên nền tuyết trắng, pháo hoa bung nở trên bầu trời, ánh sáng muôn màu thắp sáng cả màn đêm.
Gia đình Khương Đào bước ra cửa sổ, đón năm mới.
Sáng mùng 2, [Hội cư dân Bán Sơn Công Quán]
«19-1102 Đại Trạch Ca»: Quản lý làm ăn thế nào? Tôi đóng phí bảo trì mỗi năm nhiều thế mà vô ích à?
«19-1102 Đại Trạch Ca»: Sao tuyết trước cửa nhà tôi không ai dọn? Ra ngoài thì thấy cầu thang bị tuyết phủ kín, suýt thì mất mạng. Tức.jpg
«19-1102 Đại Trạch Ca»: Quý sau đừng hòng tôi đóng phí!! Tức.jpg Tức.jpg
«Quản gia Tiểu Vương»: Anh chủ nhà đừng nóng. Tết nhiều nhân viên về quê, không ngờ tuyết nhiều thế, tạm thiếu người. Chiều nay sẽ dọn đến tòa nhà anh.
«Quản gia Tiểu Vương»: Gửi các cư dân thân mến, vì tuyết rơi lớn quá, chúng tôi thiếu nhân lực, nhân viên làm thêm giờ cũng không kịp. Mong mọi người thông cảm trong thời gian đặc biệt! Cúi đầu.jpg
«18-1502 Hoa Hồng Gai»: Thông cảm, thông cảm. Quản lý vất vả rồi. Hoa hồng.jpg Hoa hồng.jpg Hoa hồng.jpg
«20-1002 Tường Công Tử»: Ai cũng đóng phí, sao phải thông cảm? Quản lý phải phục vụ chúng tôi!
«13-701 Tiểu Hoa Mập»: Quản lý vất vả. Sao có người cay nghiệt thế, không biết cảm thông gì cả. Cười.jpg
«Quản gia Tiểu Vương»: Cảm ơn chị Hoa Hồng, cảm ơn em Tiểu Hoa đã thông cảm! Tim.jpg
«20-902 Cư dân Nhiệt tâm anh Trịnh»: Tiểu Vương, nếu thiếu người, sau này tổ chức tình nguyện dọn tuyết thì gọi tôi nhé. Phục vụ nhân dân. Nắm đấm.jpg
Khương Đào tắt mấy tin linh tinh trong hội.
[Nhánh Hùng Cẩu Lĩnh]
«Tui Địch Gia Nạp Tiền»: Mấy anh em, đi mua sắm không!
«Tui Địch Gia Nạp Tiền»: Bố mình có một ông bạn là giáo sư khí tượng trường đại học, gọi điện bảo đợt tuyết này lạ lắm. Miền Nam nhiều nơi mất điện rồi, kêu tụi mình tích trữ nhiều đồ ăn với thiết bị sưởi.
«Tui Địch Gia Nạp Tiền»: Bộ bàn lò mà chú Thẩm giới thiệu lần trước ngon đấy, nhóm lửa lên có không khí lắm. Nhưng có sưởi ấm mà ngồi gần quá nóng, mấy hôm nay toàn mở cửa sổ.
Lý Tử Dương nhắn mấy tin liền. Khương Đào từ chối, không ra ngoài cùng, nhắc cậu ta dù có lò thì nên mua thêm nhiên liệu, vì thứ đó tốn, lỡ nơi này bị ảnh hưởng thì có thể dùng.
Nhà cô dù có không gian nhưng không thể đóng cửa không giao lưu. Nếu hàng xóm trong tòa nhà không sống nổi mà nhà mình ăn uống đầy đủ, thì sớm muộn gì cũng bị cướp.
Chỉ khi hàng xóm sống ổn, cô mới an toàn hơn. Vì vậy, trong khả năng, Khương Đào sẵn lòng nhắc nhở, vì nhà họ Lý ba người tốt, gia đình đơn giản, lại thân thiện với họ.
