Chương 93: Tầng thấp bị ngập
Chỉ ba bốn ngày, nhiệt độ từ hơn mười độ đã tăng lên hơn ba mươi độ, gần như tăng gấp đôi. Mặt trời cao vời vợi trên bầu trời, chói chang đến nhức mắt.
Nước tuyết tan trên núi hòa lẫn với vô số tảng băng, đổ ào ào từ trên núi xuống.
Mặt băng dưới lầu đã vỡ tan tành, dưới ánh nắng mặt trời, nó vỡ ra và tan chảy. Nhìn từ trên lầu xuống đã là một biển nước mênh mông, cộng thêm dòng nước lũ từ trên núi đổ về, dòng chảy vô cùng xiết.
Sáng nay, cả nhà Khương Đào đã ngồi xếp hàng cắt tóc. Bây giờ nhiệt độ càng ngày càng cao, sắp tới đợt cực nóng, tài nguyên nước sẽ ngày càng khan hiếm.
Đến lúc đó, người ta uống nước còn không đủ, nhà mình mà còn có thể gội đầu, e rằng sẽ bị mấy kẻ sắp chết khát kia xé xác mất.
Bắt đầu từ đàn ông trước. Bố Thẩm và Thẩm Tinh Dã tóc để ngắn quanh năm, mẹ Thẩm cầm tông đơ cắt vài đường là xong.
Từ Hành và Thẩm Tinh Ngôn tóc hơi dài, đặc biệt là Thẩm Tinh Ngôn. Trước đây vì ra vẻ ngầu mà uốn tóc xoăn, nửa năm nay đã dài ra nhiều. Khương Đào thấy buồn cười, cứ lấy dây thun cột tóc cho cậu thành bím nhỏ.
Đột nhiên cắt ngắn thế này, cậu thấy không quen, cứ soi gương mãi cái đầu mới mọc ra, nom như trứng luộc. Thực ra mẹ Thẩm không cạo trọc hết, vẫn chừa lại một lớp tóc ngắn sát da đầu.
Một hồi thao tác như mãnh hổ, bốn cái đầu trọc lóc mới tinh trong nhà ra lò. Khương Đào thấy cảnh này dễ thương, cầm điện thoại đứng trước mặt chụp chung với bốn người một tấm ảnh.
Chờ đến khi thiên tai kết thúc, đây sẽ là vết nhơ trong đời bọn họ. Lúc đó có thể đem ra chế giễu họ rồi. Thật hy vọng thiên tai sớm kết thúc.
Tóc của bà nội Khương là tóc ngắn ngang tai, chỉ cần cẩn thận tỉa ngắn lại một chút. Tóc của mẹ Thẩm và Khương Đào nửa năm nay đều dài ra, hai người đang cẩn thận cắt tóc cho nhau.
Tóc hai người cắt ngắn đến vai, vừa vặn buộc lên được. Tóc ngắn gội đầu còn đỡ tốn nước. Lúc cực nóng ra ngoài, đội mũ lên, ai nhìn cũng chẳng biết tóc đã gội hay chưa.
Cuối cùng đến cả Khang Khang cũng không thoát. Ngoại trừ phần đầu không động đến, lông trên người cũng bị cạo ngắn tũn, trông như kiểu hiệu ứng đầu to.
Cả nhà đang cười nói chụp ảnh kỷ niệm kiểu tóc mới thì nghe "bịch" một tiếng. Không hiểu sao lại có tiếng động cực lớn, tiếp theo là âm thanh kính vỡ vang dội.
Khương Đào và mọi người chạy ra cửa sổ phòng tắm nắng nhìn xuống. Thì ra là một tảng băng khổng lồ bị dòng nước lũ cuồn cuộn đẩy tới, đâm vào tòa nhà đầu tiên của họ.
Tảng băng khổng lồ theo dòng nước đâm thủng hai tầng phòng tắm nắng, bị cột chịu lực chặn lại. Trong chốc lát, nước lũ nhấn chìm hai tầng lầu đó.
Khương Đào mặt mày nghiêm trọng. Cô không ngờ băng lại tan nhanh đến vậy, không biết có phải vì nhà họ ở lưng chừng núi, bị nước lũ cuốn trôi hay không.
Hy vọng tảng băng khổng lồ bị kẹt kia đừng di chuyển nữa, ngoan ngoãn chờ tan đi. Nếu không, nếu nó va thêm vài lần nữa, tòa nhà phía trước không biết có bị đổ sập không.
Thẩm Tinh Ngôn nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Khương Đào, không khỏi an ủi: "Những gì chúng ta có thể làm đã làm hết rồi. Tụi anh đã chuẩn bị thuyền, thấy tình hình không ổn là chạy ngay."
Hai ngày nay nước lũ đã dâng tới tầng 6. Bà lão mắt tam giác Lữ Hồng Mai dẫn con trai, con dâu và đứa cháu quý tử chạy lên tầng 14.
Định tranh thủ trước người khác chiếm lấy căn nhà trống kia. Chuyện hai chú cháu kia bị đội cứu hộ bắt đi thì cả tòa nhà đều biết.
Bà ấy bế đứa cháu quý tử, con trai và con dâu kéo đồ đạc quý giá, cả nhà thở hổn hển chạy lên lầu. Nhà bà và gia đình bảy người mới đến ở tầng 14 từng lập nhóm đi tìm vật tư, lúc này vội vã gõ cửa.
"Trương Hà, mở cửa, ta là dì Hồng Mai đây."
Trương Hà đi ra cửa, nhưng không mở, hỏi qua khe cửa: "Dì Hồng Mai, dì có chuyện gì tìm cháu thế?"
"Trương Hà này, nhà dì bị nước lũ ngập rồi. Hồi trước hai chú cháu trong căn nhà của cháu không phải bị bắt đi rồi sao? Căn nhà này cho nhà dì mượn ở tạm đi."
Lữ Hồng Mai thấy Trương Hà mãi không mở cửa, trong lòng mắng thầm, không phải lúc trước còn nhờ vả nhà mình sao. Bà lại gõ cửa.
"Cháu mở cửa đi, dì không ở không đâu. Khi nào đội cứu hộ tới, dì sẽ bù tiền thuê nhà sau."
"Dì Hồng Mai, căn nhà đó nhà cháu đã thuê rồi, không có chỗ cho dì ở đâu. Dì tìm nhà khác đi."
Trương Hà nói xong quay vào nhà, mặc kệ Lữ Hồng Mai có gõ thế nào cũng không thèm để ý bên ngoài. Căn nhà này, sau khi hai chú cháu Mắt Nhỏ bị dẫn đi, Trương Hà liền dẫn con gái và gia đình chuyển vào chiếm.
Bởi vì tiền thuê nhà của thằng Mắt Nhỏ chưa hết hạn, căn cứ cũng chưa tới tìm, hiện tại lại mưa, chính là lúc không rảnh lo. Làm sao cô có thể cho nhà đó ở.
Lữ Hồng Mai không ngờ nhà này không chút tình cảm đồng đội. Nhưng lúc này đã không còn là thời kỳ đầu tận thế nữa.
Hồi đó có thể bỏ chút vật tư thuê một căn nhà ở. Bây giờ cầm cả vốc lương thực cũng chẳng ai đoái hoài, sợ gây họa cho cả nhà, mất mạng.
Bất đắc dĩ, nhà Lữ Hồng Mai bốn người tạm thời ở ngay cầu thang tầng 14. Dù sao trời cũng nóng thế này, ngủ ở hành lang cũng chẳng sao.
Sau đó mấy hộ dưới tầng thấp khác cũng noi theo chạy lên tầng trên. Ngươi không cho ta vào cũng chẳng sao, ta ở ngay hành lang tầng nhà ngươi.
Tầng 14 ở đầy, họ sang tầng 12, 13 ở. Tóm lại cao hơn tầng của họ là được. Còn hỏi sao không lên gõ cửa tầng trên? Họ là thích chiếm tiện nghi nhỏ, nhưng không phải không muốn sống.
Họ lại không mù, đâu phải không thấy hôm đó có bao nhiêu lính cứu hộ kéo vào tòa nhà, khiêng ra bao nhiêu xác chết, máu me be bét. Họ có gan đâu mà động vào mấy tay sát thần đó.
"Mọi người nhanh lên! Gà con nở rồi, không chết con nào." Giọng Tiểu Ngư đầy bất ngờ vọng ra từ bộ đàm.
"Tới ngay!" Lý Tử Dương hào hứng đáp. Cậu đã bắt đầu tưởng tượng sau này trứng gà sẽ chiên hay luộc ăn.
Khương Đào và mọi người thấy rất bất ngờ. Mấy ngày nay nhiệt độ thay đổi dữ dội, hôm đó lại bị nóng, không ngờ mấy sinh vật nhỏ này sức sống cũng khá bền.
Họ vội chạy xuống lầu xem gà con. Hai mươi con đã được mẹ Quách lau sạch sẽ để trong hộp, dùng đèn chiếu sưởi ấm.
"Mấy con gà con này sinh đúng thời điểm quá. Bây giờ trời ấm lên, thích hợp cho chúng. Nếu còn lạnh thế kia, tôi sợ sẽ chết cóng mất vài con."
Khương Đào nghĩ thầm, có lẽ đã tính toán cả rồi. Nếu không sao lại đúng lúc như vậy? Nhưng đợt cực nóng sắp tới cũng không dễ chịu, không biết mấy con gà con này có trụ nổi không.
Đội cứu hộ xuất hiện sau một tuần khi trời nóng lên. Lúc này những tảng băng trong nước đã nhỏ lại nhiều vòng, họ mới dám lái xuồng cao tốc ra cứu hộ. Mấy ngày trước thuyền không dám ra, sợ bị góc nhọn của băng làm rách.
Loа phóng thanh của đội cứu hộ không ngừng phát thông tin cứu hộ, yêu cầu cư dân tầng thấp bị ngập theo thuyền phía sau di chuyển đến nơi tạm trú. Cư dân tầng cao ở nhà chờ nước lũ rút.
Trong thời gian này, đội cứu hộ sẽ mỗi tuần tới phát vật tư cứu trợ một lần.
