Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ánh sao và binh khí của kẻ thức tỉnh sớm nhất vũ trụ > Chương 50

Chương 50

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 50 có bản audio.

Chương 50: Ninh Diệc Chu: Chết rồi, đừng quấy rầy

 

Bốn người Tiên Các lết về ký túc xá.

 

Ánh nắng chiều tà kéo dài bóng họ, bốn người như mất hồn, không còn sức chào tạm biệt, mỗi người lê bước nặng nề, lơ mơ bay về giường của mình.

 

Ninh Diệc Chu nằm bẹp trên giường, không muốn nhúc nhích một ngón tay nào.

 

Căn tin? Món ngon? Lúc này trước mắt cậu chỉ là mây bay – nhai đồ cũng tốn sức mà!

 

Ba người kia ăn ý mò ra dinh dưỡng dịch, mỗi người hai ống, ùng ục ùng ục uống cạn.

 

Cơm nước? Không tồn tại, sống sót được là tốt lắm rồi.

 

Thứ duy nhất khiến họ gắng gượng bò dậy, chính là đi nhà tắm rửa sạch sẽ – dù sao mùi mồ hôi hôi hám lẫn bụi đất cũng khó chịu quá thể.

 

Dòng nước ấm áp gột rửa cơ thể mệt mỏi, Ninh Diệc Chu dựa vào tường, mắt vô hồn, linh hồn như đã xuất khiếu: “Cái đợt huấn luyện quân sự này… nhất định phải hành chết tôi mới cam lòng sao?”

 

Vũ Văn Vân cũng mắt cá chết giống y, giọng phiêu hốt: “Huấn luyện quân sự chưa chắc… nhưng Lục Giáo Quan thì chắc chắn là định như vậy.”

 

Tống Vũ bên cạnh phát ra một tiếng “chít” yếu ớt, tỏ vẻ hoàn toàn tán thành.

 

Trong Tàng Kinh Các, Vân Chiêu nhìn Ninh Diệc Chu mệt như con mèo ướt, lương tâm hiếm hoi trỗi dậy: “Hay là… ngày mai nhét cho nó một viên kẹo?”

 

...

 

Ninh Diệc Chu gục đầu vào gối, tóc ướt xoa xoa vài cái lên khăn mặt rồi coi như xong.

 

Giọt nước từ đuôi tóc chảy dọc cổ vào cổ áo, cậu nheo mắt, ánh mắt u oán quét qua phòng ký túc –

 

Tống Vũ đầu cọc chải xoẹt, khăn mặt hú hú vài cái là khô phèo;

 

Mái tóc ngắn gọn ghẽ của Vũ Văn Vân còn quá lời, máy sấy ù ù hai phút là có thể ra ngoài.

 

Ngó lại mái tóc dài không ngắn của mình…

 

Ninh Diệc Chu bực tức giật giật đuôi tóc dài chấm xương đòn, nước “tách” rơi trên ga trải giường.

 

Chẹp, ngày mai đi cạo đầu.

 

Cậu nghiến răng tuyên bố, trở mình vùi mặt vào gối.

 

Gần như chỉ vừa nhắm mắt là Ninh Diệc Chu đã chìm vào giấc ngủ say.

 

Thiếu niên mười hai tuổi cuộn tròn trên giường, tóc ướt vẫn nhỏ nước, nhưng hít thở đã trở nên dài và đều.

 

Dù thiên phú dị bẩm vào được lớp S, nhưng thể lực trong cơ thể nhỏ bé ấy, cuối cùng không thể so với các học huynh mười sáu, mười bảy tuổi.

 

Tống Vũ đứng bên giường, nhìn những giọt nước không ngừng nhỏ xuống từ đuôi tóc cậu, khẽ nhíu mày.

 

“Lau cho nó đi.”

 

Vũ Văn Vân lặng lẽ đưa một chiếc khăn khô, ánh mắt sau cặp kính hiếm thấy dịu dàng.

 

Tống Vũ nhận khăn, động tác nhẹ nhàng như đang đối xử với đồ dễ vỡ.

 

Cậu cẩn thận nâng đầu Ninh Diệc Chu, từ từ thấm khô những giọt nước nghịch ngợm, sợ làm kinh động chú mèo nhỏ mệt mỏi này.

 

Trong biển tinh thần –

 

Vân Chiêu khoanh tay nhướn mày, Cửu Tiết Tiên xoay một vòng trên đầu ngón tay: “Ồ, biết chăm người phết.”

 

Long Uyên vuốt râu, đáy mắt chan chứa ý cười: “Đám bạn học này của mèo con Ninh… cũng không tồi.”

 

Sương Thiên vốn ít nói khẽ gật đầu, cây thương dài bên hông lóe lên một tia ấm áp.

 

Ngoài cửa sổ, trăng sáng như nước, chiếu lên ba thiếu niên, ghi lại khoảnh khắc này thành một bóng hình ấm áp.

 

...

 

Ngày tháng huấn luyện quân sự như con cù quay – xoay rất nhanh.

 

Nửa tháng trôi qua, Ninh Diệc Chu lúc đầu còn có thể nhảy nhót đến Tàng Kinh Các tập thêm, giờ về ký túc xá chỉ còn sức nằm bẹp như bánh mèo.

 

Tống Vũ và Vũ Văn Vân sớm đã rèn được tuyệt kỹ lau tóc, thậm chí có thể hoàn thành combo “gội sấy một đường” khi cậu ngủ say.

 

Phương án huấn luyện của Lục Giáo Quan hoàn hảo diễn giải thế nào gọi là “luyện đến chết”.

 

Hôm nay, Bạch Tử Du, thủ tịch Kiếm Các, vừa bước tới gần khu vực huấn luyện của Tiên Các, liền nghe –

 

“Ầm!!”

 

Cả tòa nhà rung lên ba bốn lượt.

 

Tiếp theo là tiếng hét tận hồn của bốn người Tiên Các:

 

“Lão Lục! Rốt cuộc thầy cũng bị Cửu Tiết Tiên quấn hỏng não rồi hả?!” Giọng Lâm Diệc Hy xuyên tường.

 

“Chết mất chết mất chết mất!” Tiếng kêu thảm của Tống Vũ đầy khí lực.

 

Giọng Vũ Văn Vân lạnh lùng hiếm thấy mang theo run rẩy: “Căn cứ tính toán quỹ đạo, tỷ lệ sống sót của chúng ta không đầy 10%.”

 

Tiếng thét của Ninh Diệc Chu dễ nhận biết nhất: “Lục Lục Giáo Quan! Nếu tôi sống ra ngoài sẽ đổ bột ớt vào tách trà của thầy!!”

 

Đáp lại họ là giọng ngân nga vui vẻ của Lục Giáo Quan, cùng với những tiếng nổ liên tiếp.

 

Bạch Tử Du lặng lẽ rút lại chân trái đã bước ra, xoay người với tốc độ không thua chiêu kiếm “Bạch Hồng Quán Nhật”.

 

– Không chạy thì đợi bao giờ?

 

Cười chết, cậu ta còn chưa muốn chết.

 

...

 

Sự thật chứng minh, huấn luyện quỷ khốc của Lục Giáo Quan tuy mất nhân tính, nhưng hiệu quả vô cùng.

 

Từ lúc đầu bị bom đuổi chạy tán loạn khắp sân, đến giờ đã có thể tinh chuẩn phán đoán điểm nổ, thậm chí thỉnh thoảng còn kéo được giáo quan xuống nước – tiến bộ của bốn người có thể nói là đáng sợ.

 

Khả năng thích ứng của Ninh Diệc Chu đặc biệt kinh người.

 

Một buổi sáng nọ, khi cọng tóc ngố đặc trưng của cậu lại hất lên một cách tinh thần phấn chấn, Lâm Diệc Hy biết: con quái vật nhỏ này đã hoàn toàn tiến hóa.

 

Bây giờ cậu không chỉ có thể giữ tỉnh táo sau huấn luyện cường độ cao, thậm chí buổi tối còn có thể trầm tinh thần lực vào Tàng Kinh Các để tập thêm.

 

Đương nhiên, cái gọi là “tập thêm” rất nhanh biến thành hạng mục giải trí của các khí linh –

 

“Nào, mèo con.” Cửu Tiết Tiên của Vân Chiêu lóe hàn quang dưới trăng, “Hôm nay dạy cậu thế nào gọi là tuyệt địa cầu sinh.”

 

Ninh Diệc Chu nhìn các khí linh bao vây mình theo đội hình tam giác, cười lạnh một tiếng: “Đây gọi là đối luyện?”

 

Rõ ràng là ba ông lớn ẩu đả một tân binh!

 

...

 

Có lẽ cuối cùng các giáo quan cũng lương tâm phát hiện –

 

Đám học sinh bị hành sống dở chết dở này, rốt cuộc không phải kẻ địch trên chiến trường, mà là rường cột tương lai.

 

Mấy giáo quan tụ lại thì thầm nửa ngày, cuối cùng vỗ bàn quyết định:

 

“Tổ chức giao hữu đi!”

 

Quy tắc rất đơn giản –

 

Mỗi S lớp của các phân các cử một đại diện, bốc thăm đối kháng 1V1, cuối cùng xác định ba người đứng đầu.

 

Phần thưởng?

 

Lớp đứng đầu ba vị trí được hưởng đặc quyền “chạy sáng ít hơn một vòng” – tuy thời hiệu chỉ có một ngày.

 

Hình phạt?

 

Ba lớp cuối cùng… huấn luyện lượng tăng gấp đôi!

 

Khi từ “gấp đôi” lọt vào tai bốn người Tiên Các –

 

“Chết người! Nhất định chết người!!”

 

Cọng tóc ngố của Ninh Diệc Chu dựng đứng vì sợ, trước mắt đã hiện lên nụ cười “dịu dàng” của Lục Giáo Quan, cùng với địa ngục huấn luyện theo sau.

 

Bốn người im lặng nhìn nhau một cái, từ trong mắt nhau đọc được quyết tâm giống nhau:

 

– Chết cũng không được thua!!!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi