Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ánh sao và binh khí của kẻ thức tỉnh sớm nhất vũ trụ > Chương 98

Chương 98

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 98 có bản audio.

Chương 98: Bài đánh giá cuối cùng (6)

 

Đạn chat trên phòng livestream bỗng chững lại trong một khoảng lặng kỳ quặc, ba giây sau, màn hình tràn ngập những dòng chữ đều tăm tắp như diễu binh –

 

【Cách đánh lão lục bẩn thỉu quá…】

 

【Chiến thuật này bẩn đến mức tao nổi da gà luôn!!】

【Trái tim mèo con chắc được nhuộm bằng mực rồi nhỉ?!】

 

Trong khu vực xem thi đấu của căn cứ huấn luyện, Cực Quang cứng đờ quay cổ, từ từ nhìn sang Ninh Nhất Lê bên cạnh.

Chàng thiếu niên với những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đẩy gọng kính vàng, lớp kính phản chiếu ánh sáng che đi những gợn sóng ngầm trong mắt: “Tố chất chiến thuật… đúng là không tồi.”

Khóe môi hắn cong lên một đường cong dịu dàng, “Nhưng mà, anh chưa từng dạy mấy trò này.”

Lông tơ sau gáy Cực Quang dựng đứng từng cọng – sao Ninh thần rõ ràng đang cười, mà cảm giác còn đáng sợ hơn cả lúc đối mặt với huấn luyện viên chứ?!

Cậu ta cứng nhắc quay đầu lại, giả vờ bỗng nhiên có hứng thú mãnh liệt với màn hình livestream.

… Cậu nói xem, sao cái khu rừng này giống một khu rừng thế nhỉ…

 

Trong Tàng Kinh Các, Lê Minh đang dùng Song Tiết Côn điên cuồng đập vào ngọc giản: “Ha ha ha ha…”

“Ta thích cái dáng vẻ của tiểu chủ công lắm~”

“Cái kiểu đểu đểu ấy~”

Vân Chiêu bất lực: “Chu Chu, con đừng quên bố mẹ con cũng có thể xem được đấy…”

Hả? Hình tượng đứa con ngoan ngoãn của nó biến đâu mất rồi!

 

Cọng tóc ngố của Ninh Diệc Chu bỗng nhiên ỉu xìu cụp xuống, ngay cả cái huy hiệu vừa cướp được cũng không còn thơm nữa.

Cậu ta lén liếc mắt nhìn ống kính drone, rồi làm một động tác chắp tay xin tha trước không khí.

Amen, tội lỗi tội lỗi.

Nó vẫn rất ngoan ngoãn mà, ừ.

 

Trong phòng giám sát, viên chức y tế nhìn dữ liệu nhịp tim của Nhóm 6 vừa đột nhiên giảm mạnh: “Lạ thật, lúc nãy còn hăng như trâu ấy…”

…

 

Ninh Diệc Chu vui vẻ đếm những huy hiệu xâu trên Cửu Tiết Tiên, tiếng kim loại va chạm leng keng nghe vui tai.

Tính cả huy hiệu của đồng đội mình, đã có tổng cộng hai mươi sáu huy hiệu lấp lánh dưới ánh nắng – suýt chút nữa chạm mốc một nửa số người tham gia bài đánh giá rồi.

“Tiếp theo~” Thiếu niên vươn vai, cọng tóc ngố thoải mái đong đưa, “Chúng ta tìm chỗ ngủ một giấc là xong nha~”

Chu Tử Mặc nhìn những chấm sáng của các nhóm khác đang di chuyển điên cuồng trên bản đồ, nhịn một hồi lâu mới nói ra được: “Chu à, cậu có biết các nhóm khác liên minh lại rồi không?”

“Hửm?” Ninh Diệc Chu nghiêng đầu, đôi mắt mèo tràn đầy vẻ ngây thơ.

Song Việt của Sở Lâm “xoẹt” một tiếng mở ra, vẽ một vòng tròn lớn trên bản đồ: “Nhóm Mười, Nhóm Bảy, Nhóm Chín đang bao vây chỗ này.”

Thanh chủy thủ của Thẩm Thanh Vân lóe lên một tia hàn quang: “Nhóm Hai, Nhóm Bốn chặn thung lũng phía bắc.”

Bạch Lộ nhỏ giọng bổ sung: “Vừa, vừa rồi kênh công cộng nói… ưu tiên tiêu diệt Nhóm Sáu…”

 

Cọng tóc ngố của Ninh Diệc Chu bỗng dựng đứng lên thành một dấu chấm than đầy hưng phấn: “Woa! Tụi mình giỏi thế cơ à?”

Cậu ta tự hào chống nạnh ưỡn ngực, “Vậy mà phải huy động tới năm mươi người vây quét cơ đấy!”

Trong biển tinh thần, mọi khí linh lập tức nổ tung –

Cửu Tiết Tiên của Vân Chiêu run lên thành sóng: “Thằng nhóc ngố này còn tự hào nữa kìa?”

Sương Thiên lặng lẽ giáp một lớp bảo vệ lên trường thương: “Gần mực thì đen.”

Long Uyên phả khói thuốc về phía Lê Minh: “Từ khi có cái khí linh nào đó tới…”

Thất Dạ lặng lẽ lôi cuốn sổ nhỏ ra ghi: 《Bàn về ảnh hưởng tiêu cực của Song Tiết Côn lên trẻ nhỏ》

Lê Minh tức đến nỗi Song Tiết Côn thắt nút: “Liên quan gì đến ta! Rõ ràng là cậu ta tự thiên phú dị bẩm!!”

 

Tần tổng giáo quan nhìn màn hình chiếu toàn cảnh, nơi các học viên còn lại đã tạo thành “Liên minh phản Nhóm Sáu”, cười mệt mỏi, bỗng nhiên cảm thấy chẳng có gì ngoài dự đoán cả.

…

 

Kênh thông tin của Rừng mưa Ngọc Thúy chưa từng có sự thống nhất –

【Nhóm 7: Phát hiện dấu vết Nhóm 6, yêu cầu chi viện】

【Nhóm 9: Đã cắt đường rút lui phía đông】

【Nhóm 3: (Giọng lạnh lùng của Vũ Văn Vân) Phòng tuyến phía tây nam hoàn tất】

 

Cọng tóc ngố của Ninh Diệc Chu bỗng cảnh giác dựng đứng lên, như một radar bắt được tín hiệu nguy hiểm: “Này… mọi người có thấy…”

Cậu ta chọc chọc vào má mình, cảm nhận sát khí tràn ngập trong không khí, “Chúng ta hình như thành kẻ thù chung của toàn trường rồi?”

Trường thương của Chu Tử Mặc “choang” một tiếng rơi xuống đất, nở một nụ cười đã vượt lên trên cả sinh tử: “Tự tin lên đi, tiểu đội trưởng, bỏ chữ ‘hình như’ đi.”

Cậu ta chỉ về phía xa, nơi đàn chim hoảng sợ bay lên, “Nhóm Một, Nhóm Bốn, Nhóm Mười Một đang đánh vòng.”

Thẩm Thanh Vân chính khí lẫm nhiên móc huy hiệu ra: “Giờ đầu hàng nộp tang vật còn kịp không?”

Song Việt của Sở Lâm lóe hàn quang: “Cậu đoán họ muốn lấy huy hiệu…”

Ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh mắt vô hồn của hắn, “Hay muốn lấy đầu tụi mình chơi đá bóng?”

Bạch Lộ nhẹ nhàng kéo vạt áo Ninh Diệc Chu, giọng nói dịu dàng như đang bàn về buổi trà chiều: “Này… có phải chúng ta nên chạy rồi không?”

 

Bốn nam sinh đồng loạt đờ người ra.

– Đúng ha!

– Sao phản ứng đầu tiên lại là liều mạng chứ!

– Bị Ninh Diệc Chu dẫn sai đường mất rồi!

 

Trong biển tinh thần, Lê Minh cười đến mức Song Tiết Côn thắt nút: “Đây gọi là gần mực thì đen!”

Vân Chiêu dùng một roi quấn lấy cây gậy kia: “Ngươi mới là vết mực ấy!”

 

Trong phòng giám sát, viên chức y tế nhìn chỉ số sinh mệnh của Nhóm 6 bỗng nhiên bắt đầu chạy thục mạng: “Cuối cùng họ cũng nhận ra vấn đề rồi?”

Tần tổng giáo quan nhìn đám học viên khác như thủy triều ập về chỗ đóng quân cũ của Nhóm 6, chầm chậm khép tấm bảng tác chiến lại: “Thông báo đội y tế…”

“Chuẩn bị thêm vài liều thuốc an thần.”

…

 

Rừng mưa Ngọc Thúy lúc này giống như một hội chợ triển lãm binh khí – trường thương đoản kiếm, phi đao tên lạc, đủ loại vũ khí như mưa trút xuống Nhóm Sáu đang chạy trối chết.

“Oa! Ai ném trúng mông tôi thế!” Cọng tóc ngố của Ninh Diệc Chu suýt bị một cái rìu bay chém đứt một nửa, làm cậu ta lảo đảo một cái, “A a a a! Tụi mình là người một nhà mà!”

Phía sau trăm mét, Vũ Văn Vân đẩy gọng kính phản quang, roi đen cuốn lấy ba thanh đoản đao tập: “Phản đồ?”

Cổ tay hắn vẩy một cái, đao trận theo thế phẩm tự gào thét lao tới, “Lúc cậu ăn trộm huy hiệu của tôi sao không nghĩ thế?”

Lâm Diệc Hy dùng roi lam cuốn lấy roi đồng của Tống Vũ, song roi hợp bích như mãng xà quét qua bụi cây: “Chu Chu –”

Giọng nói dịu dàng mang theo ý cười hắc hóa, “Để chị dạy em thế nào là tôn trọng tiền bối –”

 

Ninh Diệc Chu ôm đầu chạy tán loạn, Cửu Tiết Tiên múa thành bánh xe lửa cũng không cản nổi màn mưa đạn pháo này.

“Choang!”

Một cây búa tập đập trúng ngay ót cậu ta, thiếu niên lập tức hoa mắt, nước mắt rơi như chuỗi đứt: “Các cậu chơi không nổi! Đời nào thi đánh giá mà ném vũ khí! Hu hu…”

 

Trong biển tinh thần, một chú mèo con nào đó đang treo lơ lửng trên thắt lưng của Vân Chiêu mà khóc tu tu: “Họ năm mươi người đánh năm người! Còn ném ám khí!”

Thiếu nữ mặc ngân giáp cuống cuồng dỗ dành, Cửu Tiết Tiên cũng không dám vẩy bậy.

Sương Thiên lặng lẽ ngưng kết tinh băng đắp lên trán thiếu niên, Long Uyên phả ra làn khói an thần.

Thất Dạ móc ra một nắm ô mai muối, lại bị Lê Minh giành trước nhét vào miệng tiểu chủ công đang thút thít.

“Ưm …” Ninh Diệc Chu nhai ô mai, vừa nức nở vừa chỉ trích, “Lê Minh vừa nãy anh có cười chê tôi đúng không?”

 

Trong thế giới hiện thực, thiếu niên vừa chạy vừa khóc bỗng nhiên phanh gấp, trong màn nước mắt mờ ảo nhìn thấy vách đá phía trước –

“Chết chắc…” Thanh chủy thủ của Thẩm Thanh Vân rơi lộp bộp xuống đất, “Trước có vực sau có đuổi…”

Sở Lâm bỗng nhiên giật lấy roi của Ninh Diệc Chu: “Khóc đủ chưa?”

Mũi Việt lóe hàn quang chỉ về phía cây đại thụ đối diện, “Đến lúc cho họ thấy…”

“Thế nào gọi là người bay thật sự.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi