Chương 40: Đi siêu thị
Sáng hôm sau, tỉnh dậy với cơn đau đầu dữ dội, cô nằm trên giường ngẩn người một lúc. Đầu thì đau nhưng trong lòng lại vô cùng sảng khoái. Thì ra cảm giác báo thù rửa hận là như thế này.
Khương Diệp Diệp chợt nghĩ đến điều gì đó, vội vàng ngồi dậy, kéo rèm cửa ra nhìn bên ngoài: Chà, quả nhiên giống hệt kiếp trước, tầm nhìn chẳng tới năm mươi phân.
Tin tức về việc đất nước của núi lửa bị tro bụi bao phủ và đất nước của bọn trộm cắp bị tro núi lửa tiêu diệt đã lan khắp thế giới. Bản tin cứ mỗi giờ lại nhắc nhở người dân ở yên trong nhà, vì vậy mọi người đều ngoan ngoãn ở nhà.
Ban đầu, ai cũng nghĩ tro bụi sẽ tan trong vòng ba đến năm ngày, sau đó nghĩ là một tuần, rồi lại nghĩ là một tháng. Không ai ngờ rằng trận mưa tro này kéo dài tận hơn ba tháng.
Ba tháng trời u ám, tối tăm không thấy ánh mặt trời, thế giới đã loạn cả rồi. Camera giám sát ư? Chẳng nhìn thấy gì thì quay được cái gì?
Điều may mắn duy nhất là nhờ đội ngũ kỹ thuật viên túc trực 24/24, mấy tháng nay không xảy ra tình trạng mất nước, mất điện hay mất mạng. Các siêu thị vẫn mở cửa, mọi mặt hàng vẫn bình thường. Nhưng sau một tháng thì bắt đầu không còn rau quả tươi, sau đó ngay cả rau khô cũng không có.
Đất đai bị nhiễm độc vì mưa axit, chẳng trồng được thứ gì. Ngay cả rau trong nhà kính, nước tưới cũng bị nhiễm độc, nên cũng chẳng mọc nổi.
Cả trái đất như bị nhấn nút tạm dừng. Ngoài những đơn vị thiết yếu như điện, nước, bệnh viện, ngân hàng, siêu thị, vệ sinh môi trường vẫn hoạt động, thì những cơ quan như sở nhà đất, sở dân chính, sở lao động... đều được nghỉ hết.
Xe buýt, tàu điện ngầm, tàu hỏa, máy bay, tàu thủy đều ngừng hoạt động. Hai người đi ngược chiều còn chẳng nhìn thấy nhau, thì làm sao mà có giao thông được?
Khương Diệp Diệp đang ngồi trong phòng ăn, vừa nghe bài “Chúc mừng sinh nhật tôi” của Châu Kiệt Luân và Ôn Lam, vừa ăn sáng. Ừ, hôm nay là sinh nhật cô, cũng là ngày đầu tiên của ngày tận thế. Vì vậy, tám năm sau, khi hồi tưởng lại, thời gian vẫn chính xác đến vậy.
Ăn xong, dọn dẹp, thay bộ “đồ đi làm” vào, Khương Diệp Diệp chuẩn bị ra ngoài mua ít đồ.
Không phải cô còn muốn tích trữ thêm gì, mà là từ khi trở về hơn mười ngày nay, cô chưa từng xách đồ về qua khu chung cư. Có những kẻ thần kinh, chuyên để ý đến nhà người khác. Chỉ cần người ta có chút gì đó bất thường là chúng phát hiện ra ngay, giống như trong nhóm khu chung cư đang xôn xao bàn tán lúc này.
Nhóm “Cư dân tinh hoa tòa nhà số 2, Long Hồ địa sản”:
Trời Xanh Xanh: Cơ quan thông báo hôm nay làm việc tại nhà, thật là một ngày tuyệt vời.
Người làm vườn của Tổ quốc: Trường tôi cũng cho nghỉ, có thể ngủ nướng ở nhà rồi.
Trời Xanh Xanh: Chẳng phải vì bị tôi dùng WeChat bắn phá liên tục nên mới tỉnh ngủ sao?
Người làm vườn của Tổ quốc: (giơ ngón tay giữa - biểu tượng quốc tế)
Trời Xanh Xanh: Người làm vườn của Tổ quốc cũng dùng cử chỉ này sao? Người dạy học mà!
Người làm vườn của Tổ quốc: Đây là cử chỉ chung của đàn ông [cười]
Trời Xanh Xanh: Mẹ nó, phí mất nửa ngày tình cảm.
Mẹ của Teddy: Gửi đến các bậc phụ huynh nuôi chó trong nhóm, tầng hầm B3 có thể dắt chó đi dạo, chỉ cần buộc túi nilon vào mông các bé để chúng không ị bậy là được. Ban quản lý chăm sóc các bé nhà mình, thì chúng ta cũng nên phối hợp nghiêm túc với ban quản lý. Mọi người nhớ dắt chó đi dạo văn minh nhé.
Mẹ của Tam Mao: Like cho ban quản lý.
Bố của Cương Băng: Like cho ban quản lý.
Mẹ của Đùi Gà: Like cho ban quản lý.
Mẹ của Phi Mao Thối: Like cho ban quản lý.
Bố của Vượng Vượng: Like cho ban quản lý.
Dì của Tiền Xuyến Tử: Like cho ban quản lý.
Bà của Tinh Linh Xanh: Like cho ban quản lý.
Ông của Xỏ Lá: Like cho ban quản lý.
Tiểu Mã Ca - quản lý tòa nhà: Môi trường khu chung cư là nhờ mọi người, cảm ơn sự hiểu biết và ủng hộ của mọi người.
Tiểu Mã Bảo Bối: Các bạn hàng xóm thân mến, tối qua mọi người có nghe thấy tiếng động gì không?
Một Lá Biết Thu: Nhà trên lầu tôi, con bé tiểu tam bị người ta chặn ở nhà.
Khương Diệp Diệp đoán, Tiểu Mã Bảo Bối chắc là một cô gái trẻ, tuổi tối đa 22. Còn Một Lá Biết Thu thì chắc đã đến tuổi nghỉ hưu.
Tiểu Mã Bảo Bối: Nói mới nhớ! Tối qua tôi sợ quá, mãi không ngủ được.
Xem này, chỉ vài câu đã lộ ra là sống một mình. Ôi, lại là một cô nàng trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm.
Một Lá Biết Thu: Ừ, nhà tôi ở ngay dưới nhà cô ấy, nghe rõ hơn cô. Cãi nhau ầm ĩ hơn một tiếng đồng hồ. Còn dẫn theo một đám người đến, đập phá tan hoang.
Hồng Lãng Mạn: Đây là... tầng 20, tòa 1 phải không? Nửa đêm tôi bị chó nhà cắn, cùng mẹ chồng đi tiêm phòng dại về thì thấy một đám người, có phải là vụ này không?
Một Lá Biết Thu: Chắc là vậy, chứ nửa đêm còn ai kéo đến đông thế này?
Ái Tình Lãng Mạn: Chuyện gì thế? Kể chi tiết ra nghe xem nào, nghe mấy chuyện vặt này để tôi thêm ý tưởng viết truyện.
Ôi trời, người này chắc là nhà văn.
Một Lá Biết Thu: Tạm thời không nói chuyện trên lầu nữa, tôi phải đi siêu thị mua đồ đã, có gì về nói tiếp. Bạn học cũ của tôi làm ở sở khí tượng về hưu, vừa nhắn tin bảo tôi tích trữ nhiều đồ ăn. Các cháu à, ta khuyên mọi người cũng nên chuẩn bị ít đồ ăn, nếu điều kiện cho phép thì cứ tích trữ thật nhiều. Lỡ như đám sương mù này không tan thì sao? Không nói nữa, tôi đi siêu thị đây.
Câu nói này khiến cả nhóm như vỡ chợ, mọi người đua nhau bàn tán chuyện đi siêu thị mua đồ. Lúc này Khương Diệp Diệp mới nghĩ đến cụm từ “theo đám đông”. Nếu cô cứ thỉnh thoảng lại hùng hùng hổ hổ ra ngoài mua đồ, lâu dần sẽ bị kẻ có ý đồ để ý. Tại sao lúc nào cô cũng ra ngoài mua đồ? Chắc chắn là trong nhà có đồ dự trữ.
Nghĩ vậy, cô vội vàng thay giày, ra ngoài vào đúng giờ cao điểm đi thang máy là tốt nhất.
Đúng như Khương Diệp Diệp dự đoán, thang máy quả nhiên dừng ở mỗi tầng. Vì Long Hồ là khu chung cư mới, tuy bán được khá nhiều căn nhưng tỷ lệ người ở hiện tại chưa cao lắm, nhiều nhất cũng chỉ được một nửa.
Tất cả mọi người trong thang máy đều đeo khẩu trang N95, đứng rải rác ở ba góc. Chỉ có Khương Diệp Diệp trông như người ngoài hành tinh, đeo một chiếc mặt nạ phòng độc cỡ đại, đứng riêng một chỗ. Còn có một cô gái trẻ lén dùng điện thoại chụp một tấm ảnh của Khương Diệp Diệp, chắc là thấy món đồ này hay hay, định chụp ảnh rồi đi mua.
Ra khỏi thang máy, Khương Diệp Diệp lôi từ trong túi xách ra cặp kính phòng độc đã chuẩn bị sẵn từ trước khi ra ngoài, đeo vào trông như con ruồi xanh khổng lồ. Thêm cái mặt nạ phòng độc cỡ đại trên miệng, cùng với thời tiết bên ngoài, chẳng khác gì cảnh tận thế trên TV.
Khương Diệp Diệp thừa nhận cách ăn mặc của mình đúng là hơi quá lố. Cô làm vậy chỉ muốn mọi người coi trọng lớp sương mù độc hại bên ngoài, đừng nghĩ rằng được nghỉ làm ở nhà là sướng. Sau này có khi chẳng đi làm được nữa, nằm dài mãi ở nhà luôn đấy!
Chuẩn bị xong, cô đẩy cánh cửa sảnh vàng son lộng lẫy, lớp sương mù độc hại tràn vào người. Những người cùng ra khỏi thang máy lúc này chẳng một ai dám bước ra ngoài. Không biết là do tận mắt chứng kiến sương mù độc hại ngoài kia nên sợ hãi, hay là bị bộ dạng của Khương Diệp Diệp dọa cho hết hồn. Tóm lại là có mấy người lại bấm thang máy đi lên thay đồ.
Theo chỉ dẫn trên điện thoại, đi được một lúc thì gặp mấy người hàng xóm ở tòa bên cạnh cũng xuống lầu. Mấy người nhát gan nhìn thấy Khương Diệp Diệp thì hét lên “ối giời ơi” một tiếng, còn mấy người gan to hơn thì cũng giật mình thon thót.
