Chương 73: Nội Gián
“Nội Gián?” Tề Hạ suy nghĩ một lúc, không hiểu ý nghĩa của tấm thẻ thân phận này.
Nếu trong bốn người có một kẻ nội gián, thì theo lý thân phận phải được giữ bí mật. Thế mà Địa Cẩu lại cho mọi người kiểm tra thân phận của nhau ngay từ đầu, thậm chí còn cho phép trao đổi thẻ thân phận. Rốt cuộc là muốn chơi trò gì?
“Các vị, các vị có muốn trao đổi thân phận không?” Địa Cẩu đứng ở quầy lễ tân của khách sạn hỏi.
Tề Hạ nhìn thẻ bài trong tay mọi người, cảm thấy hơi khó xử.
Ngay cả trò chơi sắp diễn ra là gì còn chưa biết, làm sao có thể biết được thân phận nào là quan trọng nhất?
Nếu thân phận “Nội Gián” dùng để phá hoại sự hợp tác của đội, thì tấm thẻ này đưa cho Lão Lữ là hợp nhất.
Ông ta không được thông minh cho lắm, Tề Hạ đối phó cũng không khó.
Thế còn “Người Gửi Thư” và “Người Nhận Thư” thì dùng để làm gì?
“Tề Hạ, tôi đổi với anh nhé.” Lâm Cầm đưa tấm “Người Nhận Thư” của mình lên phía trước, “Tôi chưa hiểu rõ ý nghĩa của hai thân phận này, nhưng nhìn theo mặt chữ thì ‘Người Gửi Thư’ ở trước, ‘Người Nhận Thư’ ở sau. Tôi làm người đầu tiên, còn anh làm ‘Người Nhận Thư’ thì ít nhất cũng có chỗ xoay xở.”
Tề Hạ cảm thấy lời Lâm Cầm nói cũng có lý.
Anh quả thực cần làm “người phía sau”.
“Được, chúng ta đổi.”
Hai người trao đổi thẻ bài, Lâm Cầm trở thành “Người Gửi Thư”, còn Tề Hạ là “Người Nhận Thư”.
“Ơ...” Lão Lữ cầm tấm thẻ trong tay, không biết làm sao, “Tôi, tôi...”
Tề Hạ vỗ vai ông ta, nói: “Lão Lữ, bất kể mục tiêu nhiệm vụ của ‘Nội Gián’ là gì, anh cứ làm tốt việc của mình, nhớ rằng chúng ta là một đội, khi cần thiết thì phải suy nghĩ nhiều hơn.”
Lão Lữ gật đầu như hiểu như không. Tề Hạ lại quay sang nhìn Chương Thần Trạch.
Lúc này cô đang cầm tấm thẻ “Con Tin” mà ngẩn người. Người cô ướt sũng, Tề Hạ có thể tưởng tượng được cái lạnh này.
“Luật sư Chương, cô ổn chứ?” Tề Hạ hỏi.
“Tấm ‘Con Tin’ này...” Môi Chương Thần Trạch khẽ động, “có phải là kiểu con tin ‘bị trói trong bể cá’ không?”
Tề Hạ nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này rồi gật đầu: “Cũng có thể lắm. Cô có cần tôi đổi với cô không?”
“Không cần...” Chương Thần Trạch lắc đầu rồi cười khổ, “biết đâu mấy người các anh đều không có kinh nghiệm bằng tôi, tôi làm ‘Con Tin’ này là tốt nhất.”
Nhìn vẻ mặt cố tỏ ra mạnh mẽ trên gương mặt Chương Thần Trạch, Tề Hạ không biết khuyên thế nào, chỉ có thể thản nhiên nói: “Yên tâm, tôi sẽ cứu cô.”
“Tôi không lo cho bản thân mình, chỉ mong anh đừng tự làm gãy tay mình.”
Tề Hạ và mọi người xác định thân phận xong, nhìn sang đội đối diện cũng đã trao đổi thẻ bài xong.
Thân phận của Lục Mao, Kim Mao, Quang Đầu lần lượt là “Người Gửi Thư”, “Người Nhận Thư” và “Con Tin”, còn cô gái duy nhất trong đội họ là “Nội Gián”.
Cô gái có vẻ không hài lòng với thân phận của mình, hình như là do người khác đổi cho cô ấy.
“Hai bên đã chọn xong thân phận thì xin xếp hàng đứng ngay ngắn.” Địa Cẩu vui vẻ nói.
Tề Hạ hơi sững người, anh phát hiện khi Địa Cẩu cười, toàn bộ cơ mặt đều cử động, giống như không phải đang đeo mặt nạ đầu chó, mà là thật sự mọc một cái đầu chó vậy.
“Đầu tiên, xin mời người chơi rút được ‘Nội Gián’ bước ra.” Địa Cẩu đưa tay làm động tác mời.
Lão Lữ và cô gái sau một hồi suy nghĩ liền bước ra.
“Xin mọi người hãy vỗ tay!!” Địa Cẩu tự mình vỗ tay.
Mọi người không ai nhúc nhích, lặng lẽ nghe tiếng vỗ tay đều đều của hắn vang vọng.
“Trước hết tôi xin chúc mừng hai vị, trong trò chơi này đã rút được thân phận có tỷ lệ sống sót cao nhất.”
“Tỷ lệ sống sót cao nhất?” Hai người cùng cau mày.
“Không sai, từ bây giờ, vì thân phận đặc biệt ‘Nội Gián’, hai người sẽ phải hành động trong đội của đối phương.” Địa Cẩu vừa nói vừa dùng tay ra hiệu, “Hai người có hai cách hoàn thành nhiệm vụ. Thứ nhất, làm tốt vai ‘Nội Gián’, giúp đội ban đầu giành chiến thắng, từ đó cả đội sống sót. Thứ hai, hai người cũng có thể bỏ rơi đội ban đầu, giúp đội hiện tại giành chiến thắng, chỉ cần đến thời khắc cuối cùng, đội mà hai người đang ở chịu tiếp nhận hai người, thì hai người có thể sống sót với thân phận mới.”
Lão Lữ tự mình hiểu một lúc rồi hỏi: “Ý ông là chúng tôi không phải ‘Nội Gián’, mà là ‘gián điệp hai mang’? Bất kể giúp đội nào giành chiến thắng, chúng tôi đều coi như thắng?”
“Chính xác, chỉ cần đội mới chịu tiếp nhận hai người, thì hai người đã thắng.” Địa Cẩu mỉm cười gật đầu.
Tề Hạ cảm thấy luật chơi này có lỗ hổng, liền hỏi: “Vậy tại sao lại có hai Nội Gián? Nếu là kẻ cơ hội thì một người là đủ rồi?”
“Câu hỏi hay.” Địa Cẩu gật đầu, “Đây cũng chính là điểm thú vị nhất của trò chơi lần này. Nếu đội mới muốn tiếp nhận ‘Nội Gián’, thì phải vứt bỏ ‘Nội Gián’ mà đội mình đã phái đi. Nói cách khác, một đội nhiều nhất chỉ có bốn người, không thể có chuyện hai ‘Nội Gián’ cùng gia nhập một phe.”
Nghe xong những lời này, sắc mặt Tề Hạ có chút khó coi.
Quả nhiên, mọi chuyện xảy ra ở nơi này đều không nằm trong kế hoạch.
Thì ra “Nội Gián” có thể phản bội sao?
Còn chưa kịp để Tề Hạ nói gì, Lão Lữ đã quay đầu lại hỏi: “Thằng nhóc họ Tề, các cậu không định vứt bỏ tôi đấy chứ?!”
Tề Hạ nhìn thẳng vào mắt Lão Lữ im lặng một lúc, hỏi ngược lại: “Còn anh thì sao?”
“Tôi vứt bỏ các cậu thì có gì tốt chứ?! Vé vào cửa bốn viên ‘Đạo’ đều do tôi nộp cả.” Lão Lữ có chút sốt ruột nói, “Đội thắng mỗi người được năm viên ‘Đạo’, cộng thêm chiến lợi phẩm trên người đối phương, đúng không? Nhưng trên người các cậu chẳng có gì, chỉ có cô luật sư kia là có vài viên ‘Đạo’. Tôi giúp bọn họ giết các cậu thì tối đa cũng chỉ được năm viên ‘Đạo’, nghĩa là tôi bận rộn cả buổi mà chỉ kiếm được một viên ‘Đạo’ thôi.”
Tề Hạ gật đầu, nói: “Anh hiểu được đạo lý này là tốt nhất. Tôi sẽ không vứt bỏ anh đâu.”
“Vậy thì nói rõ nhé.” Lão Lữ nắm lấy tay Tề Hạ, “Tôi sẽ cố gắng làm cho phe đối diện loạn hết lên, giúp các cậu giành chiến thắng.”
“Khoan đã.” Tề Hạ kéo Lão Lữ lại phía trước, nói nhỏ, “Có vài chuyện tôi cần dặn dò anh.”
...
Bên kia, cô gái cũng là “Nội Gián” sau khi nghe luật chơi cũng thấy khó xử. Cô đi đến bên bạn trai Lục Mao, vẻ mặt không tình nguyện nói: “Cái gì vậy, tôi phải sang đội của bọn họ à?”
“Yên tâm đi cưng.” Lục Mao đưa tay ôm eo cô gái, “Chỉ là đi cho có lệ thôi, mấy người già yếu bệnh tật đó sao có thể thắng được em?”
“Anh không nhân cơ hội này đá em đấy chứ?” Cô gái hỏi.
“Em nói gì vậy? Anh không cần em, thì cần lão già đó chắc?” Lục Mao kéo cô gái vào lòng, mặt hai người gần như dán vào nhau, “Xét theo một số phương diện, em quan trọng hơn ông ta nhiều.”
“Đồ mặt dày...”
Nói xong, hai người ôm nhau hôn mặc kệ hoàn cảnh.
