Chương 24: Có mỗi cô là quý giá, chị dâu tôi sờ vào còn phải bỏ tiền mua lại
Ở khu tập thể, hỏi ai vui nhất khi Ôn Dụ về thì chắc chắn là Vương Quế Mai.
Chiều hôm đó, chị ấy bế con sang, ngồi phịch xuống ghế sofa, kéo tay Ôn Dụ nói một hồi:
“Tớ nói cậu biết, quần áo, mỹ phẩm, đồ dưỡng da của cậu, chị dâu cậu đều dùng qua hết rồi.”
“Cậu đừng có dùng, kẻo lại hỏng mặt như lần trước.”
“Còn mấy cái áo nữa, không biết có bị chị ta mặc rách không đâu, người to như con khỉ đột, của ai cũng dám mặc.”
Ôn Dụ bắt chéo chân, ngồi tựa lưng vào sofa một cách thanh lịch, cười nói:
“Cảm ơn nhé.”
Vương Quế Mai liền thoải mái đáp:
“Không có gì, tớ phải nói cho cậu biết chứ, không thì cậu lỡ dùng, sau này nghĩ lại thấy ghê. Tớ liếc mắt đã thấy cậu là người tinh tế, không như bọn tớ, có con rồi thì cũng hơi xuề xòa.”
Con chị ấy là Từ Phương Phương, ba tuổi, đầu tết hai chùm nhỏ, hai má đỏ lên vì lạnh, đang ngậm một cọng hành.
Thỉnh thoảng cay quá lại hít một hơi, rồi lại cho vào miệng mút, vừa gật đầu vừa cười híp mắt nói:
“Đúng, chị là chị đẹp.”
Ôn Dụ bật cười, không keo kiệt, lấy ba viên kẹo mà Ôn Noãn cho hôm trước nhét cho nó:
“Thưởng cho em.”
Từ Phương Phương cười để lộ hàm răng nhỏ:
“Cảm ơn chị.”
Một lát sau, Vương Quế Mai dẫn con về, Ôn Dụ vào phòng, chẳng thèm kiểm tra mỹ phẩm hay quần áo.
Hồi còn nghèo, đừng nói đồ tốt thế này, dù là đồ rẻ nhất mà bị người mình ghét động vào,
thì trong lòng cũng vừa ngứa ngáy vừa dùng tiếp. Nhưng bây giờ,
dù sao Hoặc Yến Tân cũng có tiền, đòi hắn mua là được.
Vì chuyện này mà cãi nhau với Tô Ngưng, còn bị mắng thêm.
Tối đến, thấy Hoặc Yến Tân ngồi ở bàn đọc sách,
cô lặng lẽ vòng ra sau ôm lấy cổ hắn, rồi nói ra câu khiến người ta sợ:
“Đưa hai trăm tệ đây.”
Hoặc Yến Tân chẳng đáp lại.
Ôn Dụ không vui, “chẹp” một tiếng:
“Chị dâu anh dùng đồ dưỡng da của tôi, mặc quần áo của tôi, anh không phải đền à?”
“Có mỗi cô là quý giá, chị dâu tôi sờ vào còn phải bỏ tiền mua lại?”
“Nếu đàn bà đều như nhau, sao anh không ngủ với chị ta?”
Hoặc Yến Tân nghe mấy câu đó là nổi máu, quay đầu lại nhìn cô,
ánh mắt như muốn nói: “Cô dám nói thêm câu nữa thử xem.”
Ôn Dụ cũng biết điều, không nhắc đến Tô Ngưng nữa, mà bắt đầu quấn lấy hắn, ôm cổ hắn lắc qua lắc lại,
vừa có vẻ làm nũng, vừa có ý muốn siết chết hắn:
“Ai bảo anh không đưa, ai bảo anh không đưa.”
Hoặc Yến Tân muốn cho cô biết chiêu này vô ích,
nên không đưa tiền, còn mắng cô không ít.
Nhưng Ôn Dụ có vẻ như lò xo,
lúc hắn định đánh thật,
cô liền sợ hãi chui vào lòng hắn, run rẩy kêu đừng đánh, sợ lắm, vừa thử ôm chặt tay hắn không cho đánh, lại còn rất chủ động.
Thấy cô thế, hắn hết giận,
dù sao lúc cô không đáng đánh, hắn cũng không có thói quen đánh phụ nữ,
hu lại có người đẹp trong lòng, tất nhiên không từ chối sự chủ động của cô.
Kết quả Ôn Dụ thấy hắn đã nguôi, lại quậy đòi tiền,
cứ thế lặp đi lặp lại.
Cuối cùng tiền không lấy được,
nhưng mấy đồng lẻ trong túi hắn bị cô tự tay lục hết,
còn cảm thấy mình thiệt thòi chết đi được,
tức tối giấu luôn cái đồng hồ hắn để trên bàn,
ra vẻ đó là của cô rồi.
Hoặc Yến Tân cũng hết cách với cô, nhưng đã quyết định,
ngày nào bắt được lỗi lớn của cô,
nhất định phải đánh cho cô ngoan,
để cô hẳn cái tật vòi tiền hắn.
Còn hành động này, lọt vào tai Tô Ngưng ở phòng bên,
suốt đêm bà ta không ngủ được, cảm thấy còn khó chịu hơn cả lúc nghe hai người họ thân mật không kiêng dè.
Bà ta không hiểu, sao có nhiều tương tác, nhiều chuyện để nói thế,
cảm giác cái miệng hư của Ôn Dụ,
một tối nay nói với Hoặc Yến Tân còn hơn cả ba mươi năm bà ta quen hắn.
Huống chi hai người họ còn ồn ào cả đêm.
Sống với nhau, dù kết hôn hay chưa, chẳng qua là ăn, uống, ngủ mấy cái đó.
Thế mà Ôn Dụ lại chuyên làm mấy thứ người ta chưa thấy, chưa nghe,
đúng là tức chết người.
Hôm sau, bà ta dậy muộn chưa từng thấy, nằm trên giường một trận tức tối căm hận.
Hoặc Đình Đình cũng thương chị dâu, nói:
“Chị dâu, chúng ta đi dạo phố đi, chị mua cho mình vài bộ đồ mới hợp với chị, học Ôn Dụ ăn mặc xinh đẹp.”
Tô Ngưng đã thử không ít kiểu quần áo mới của Ôn Dụ,
kết quả mặc vào chẳng được bộ nào ra hồn,
nếu không bà ta cũng đã ra ngoài tiêu tiền rồi.
Nhưng bà ta mặc gì cũng thế,
cuối cùng, vẫn là tại mình cao to quá,
nếu gầy hơn, như Ôn Dụ tay chân thon thả, chắc mặc gì cũng đẹp.
Mà mặc đẹp thì tất nhiên là để Hoặc Yến Tân nhìn nhiều hơn.
Nghĩ đến đây, bà ta khựng lại, ngồi bật dậy nói:
“Đúng, tao không thể ăn nữa, còn phải dậy sớm tập chạy như Yến Tân.”
Hoặc Đình Đình sợ đến biến sắc:
“Chị dâu, đừng dọa em, em không có ý đó.”
Tô Ngưng xuống giường nói:
“Không liên quan đến em, em cũng đừng quản chị.”
Hoặc Đình Đình không dám ngủ nữa,
cứ cái đà Tô Ngưng ăn một bát cơm đầy ụ như núi, nhịn một bữa thôi cũng sợ bà ta xảy ra chuyện,
huống chi là không ăn còn chạy bộ sáng sớm.
.....
Ôn Dụ đang phơi quần áo ngoài hành lang,
thì thấy Tô Ngưng chạy vòng quanh trong sân.
Cô hơi nhíu mày, cũng lười nói thêm gì,
mang đống quần áo và mỹ phẩm bị Tô Ngưng dùng qua về nhà mẹ đẻ.
Đầu tiên, cô để quần áo ở nhà, bảo Lâm Tú Hà tối nay đưa cho Ôn Noãn,
sau đó lại đến nhà Chu Xảo Huệ, tặng mỹ phẩm cho cô ấy.
Chu Xảo Huệ vui như bắt được vàng, lập tức bôi lên mặt, vừa bôi vừa nói:
“Ôi trời, ôi trời, cậu đừng nói, đồ tốt thế này bôi lên mặt khác thật. Không trách Tô Ngưng nhịn không nổi, hôm đó tớ cũng nên thử trước một lần.”
Ôn Dụ ngồi xuống bên cạnh, cười nói:
“Hôm nào tớ vét sạch nhà hắn, cả đời này tớ sẽ dùng đồ tốt với cậu.”
Chu Xảo Huệ vẫn đang xoa mặt, trêu:
“Người ta vừa đẹp trai vừa quyền cao chức trọng, cậu không nghĩ sẽ sống tốt với hắn thật à?”
“Có chị dâu hắn ở đó, mãi mãi không sống tốt nổi, huống chi bố hắn còn là nhân vật lợi hại.”
Ôn Dụ đã biết cuộc đời mình từ khi bố đắc tội Tô Ngưng bị mất việc là đã hỏng bét rồi.
Không nói Hoặc Yến Tân có ly hôn với cô không, dù không ly hôn, cô và hắn cũng không sống tốt được.
Mà một khi ly hôn, Tô Ngưng sẽ không tha cho cả nhà cô.
Điều duy nhất cô phải làm là vơ vét thật nhiều tiền,
rồi đưa gia đình rời khỏi phạm vi thế lực của họ, sống lại từ đầu.
Chu Xảo Huệ mím môi, cũng không bôi nữa, nói:
“Dụ Dụ, cậu vất vả rồi.”
Ôn Dụ khẽ nhếch môi:
“Cậu mới là người vất vả, mua việc làm nợ một đống, kết quả bị tớ hại làm hai ngày nghỉ ba ngày.”
“Thì có cậu đây mà, cậu về bớt bắt nạt họ vài cái là tớ có thể đi làm bình thường rồi.”
Ôn Dụ cười, không nói gì.
Dù sao chuyện này tìm Hoặc Yến Tân chắc chắn vô ích,
hắn không thể vì cô mà phật lòng Tô Ngưng,
càng không thể vì sinh mạng người khác mà thay đổi quyết định của Tô Ngưng.
Nên vẫn phải tìm người có ích.
