Chương 60: Cũng coi như bị cô ta thuần hóa rồi
Cùng lúc đó, Ôn Dụ không biết chuyện Hoặc Yến Bình bị ngã gục vì đồ ăn. Cô đến huyện thành vốn định cùng Ôn Noãn đi nhà hàng ăn cơm, nhưng nghĩ đã lâu không gặp Lý Chí Kiệt, liền dẫn Ôn Noãn đến bệnh viện, định cùng anh ta ăn cơm và hỏi thăm tình hình gần đây.
Hai người vừa vào bệnh viện, không ít nhân viên y tế đang rảnh rỗi xúm lại che miệng xuýt xoa bàn tán:
“Bác sĩ Lý đúng là trẻ tuổi tài cao nhỉ.”
“Đúng thế, mới ngoài hai mươi mà thăng tiến nhanh thế, lại còn đẹp trai, gia đình tốt nữa.”
“Tôi mê chết anh ấy mất. Anh ấy vừa xong việc, đang ăn ở căng tin, chúng ta cùng qua xem đi.”
Ôn Dụ cau mày nhẹ: “Em có vẻ cạnh tranh dữ nhỉ? Cả bệnh viện toàn nữ, làm em trông ngố nghếch lắm.”
Ôn Noãn bĩu môi, khẽ hừ: “Em thấy anh ta cũng không tốt lắm đâu. Món ngon mà anh ta không cho em ăn hết.”
“Thế thì chị yên tâm rồi. Thường khi em thấy không tốt, chắc chắn là tốt.” Ôn Dụ thực sự yên tâm.
Ôn Noãn mặt đỏ bừng, không dám tin nhìn chị mấy lần, không dám nói gì: “...”
Ôn Dụ không đùa với em nữa, dẫn em đến căng tin. Vừa vào, cô thấy mấy lần rồi, giờ này đáng lẽ ít người ăn, vậy mà quanh Lý Chí Kiệt đầy người, toàn phụ nữ, chỉ có một ông già ngồi cùng bàn nói chuyện vui vẻ với anh ta.
Ôn Dụ nhất thời không biết có nên lại gần không. Cô quay lại nhìn Ôn Noãn vẫn đang ngơ ngác nhìn quanh, có cảm giác bất lực như một góa phụ bắt đứa con ngốc đi xem mắt với con rể trời. Cô mệt mỏi không cố tiến lên, dẫn Ôn Noãn đến ghế đá công viên đối diện cách mười mét ngồi xuống.
Lý Chí Kiệt lúc này ngẩng lên thấy hai người, liền đứng dậy bước tới nói: “Chị, Tiểu Noãn, em đến rồi à? Ăn chưa? Cùng ăn một chút nhé.”
Ôn Dụ khẽ cong môi, càng có thiện cảm với anh ta hơn. Người có thể thẳng thắn bước tới thể hiện quan hệ giữa đám đông phụ nữ thế này, hẳn không có ý định bắt cá hai tay. Cô đứng dậy nói: “Vốn định tìm em ra nhà hàng ăn, nhưng giờ em có người bên cạnh, thôi không đi nữa.”
Lý Chí Kiệt nói: “Anh ấy là Viện trưởng Chu, quen với Đoàn trưởng Hoặc cả. Bọn em cũng vừa ăn, hay là cùng ngồi ăn luôn đi.”
Ôn Dụ nhìn sang Viện trưởng Chu trong căng tin. Ông ta cũng đang nhìn hai người, lịch sự gật đầu chào. Rồi nghe Lý Chí Kiệt quay lại gọi: “Viện trưởng Lý, đây là phu nhân của Đoàn trưởng Hoặc, chúng ta cùng ăn cơm ở căng tin nhé.”
Viện trưởng Chu sững sờ một lát, vội đứng dậy, bước tới trước mặt Ôn Dụ, đưa hai tay bắt tay cô, cười nói: “Thì ra là phu nhân Họa, lần đầu gặp, vừa nãy không nhận ra, không kịp chào hỏi, xin lỗi xin lỗi.”
Ôn Dụ buồn cười khẽ nhếch môi, thấy thân phận Hoặc Yến Tân đúng là tiện lợi. Cô cũng lịch sự đáp: “Không sao, dù sao chúng ta cũng có quen biết gì đâu.”
Lý Chí Kiệt dẫn họ cùng ngồi xuống căng tin, gọi thêm gà hầm, khoai tây xào, thịt kho tàu, mộc nhĩ xào thịt và bò kho.
Ôn Noãn ngồi thẳng lưng, tay đặt ngay ngắn bên hông, như một đứa bé ngoan, nhưng mắt thì cụp xuống nhìn món này rồi lại món kia, không thèm ngước lên nhìn Lý Chí Kiệt đối diện.
Ôn Dụ giẫm chân lên chân em, làm Ôn Noãn giật mình ngước lên, cô mới tiếp tục hỏi Lý Chí Kiệt: “Gần đây bận gì thế? Có vẻ bận hơn hồi mới gặp nhỉ?”
Lý Chí Kiệt đẩy kính, cười hiền hòa, liếc Ôn Noãn, không nói gì. Viện trưởng Chu lại nói giúp: “Bác sĩ Lý đang dốc sức lên chức Phó chủ nhiệm. Lúc đầu không hiểu sao hăng hái thế, giờ mới biết là muốn cho em gái cô cuộc sống tốt hơn. Bác sĩ Lý là một hạt giống tốt, trẻ tuổi tài cao.”
Ôn Dụ thầm lè lưỡi. Cũng phải nói con bé Ôn Noãn chết tiệt này ngốc có phước. Suốt ngày ở nhà không lo nghĩ, chẳng nghĩ đến ngày mai, thế mà lại gặp được người đàn ông tốt như vậy, thích nó, đẹp trai lại chăm chỉ. Cô nghĩ một lát rồi nói: “Nhìn anh ấy ở bệnh viện chắc được nhiều người thích lắm nhỉ.”
Lý Chí Kiệt hiểu ngay ý, vội lên tiếng: “Chị, em chỉ thích Tiểu Noãn thôi. Chị yên tâm, em sẽ không thân thiết với người khác phái, bất cứ lúc nào cũng có thể kiểm tra.”
Ánh mắt Ôn Dụ nhìn anh ta đã mang sắc thái hài lòng như mẹ vợ nhìn con rể: “Kiểm tra thì không cần, nhưng sau này khám thai chắc chắn phải đến bệnh viện em hàng ngày. Nếu tiện đường ghé qua nhìn em một cái, đừng có phiền nhé.”
Lý Chí Kiệt cười: “Chị nhớ đến em là phúc của em rồi.”
Ôn Dụ khóe môi càng cong hơn. Cô liếc Ôn Noãn, định bảo em nói chuyện với Lý Chí Kiệt, nhưng thấy em lại nhìn chằm chằm vào đồ ăn, cô suýt lăn mắt, nhưng vẫn cầm đũa lên: “Thôi, ăn cơm đi. Ăn xong các anh tiếp tục làm việc.”
Viện trưởng Chu và Lý Chí Kiệt mới động đũa. Còn Ôn Noãn cũng vội cầm đũa gắp một miếng thịt kho tàu mà từ lâu đã đánh giá cao nhất trong lòng.
Ôn Dụ ăn xong, không ở lại, về khu tập thể gia đình quân nhân.
Trong nhà hôm nay lạ thay không có ai, bếp vẫn bừa bộn, trên bàn còn bày đồ ăn thừa buổi trưa. Ôn Dụ cau mày một lát, nhưng lười quản. Cô nằm lên giường, lạnh đến nỗi trằn trọc không ngủ được. Trong lúc mơ màng, cô bị một thân thể như lò lửa ôm chặt. Cô hé mắt, thấy là Hoặc Yến Tân. Mặt hắn lạnh băng, trên đầu còn vương tuyết, nhưng người nóng hổi, ôm cô chặt cứng trong lòng, còn kéo chặt vạt áo cô, sợ lọt gió.
“Sao anh về thế?” Cô khẽ cong môi.
Hoặc Yến Tân khẽ thở dài, cảm thấy mình cũng coi như bị cô ta thuần hóa rồi. Vốn định nghỉ ngoài một đêm rồi về, nhưng vừa sợ cô ra ngoài chơi đêm gặp chuyện ảnh hưởng đến con, vừa sợ về nhà Lý Tú Lan trong khu tập thể lại ra tay hại cô, con càng khó giữ. Dù không có chuyện gì, cũng sợ cô lạnh cóng ban đêm, sinh bệnh ảnh hưởng đến con. Đành phải vội vã về trong đêm.
“Cô nên mừng vì mình đang mang thai đi.” Hắn không lảng tránh.
Ôn Dụ chẳng hề giận, khẽ cười không nói, rúc sâu vào lòng hắn, nhẹ nhàng hôn lên cằm cứng lạnh của hắn.
Hoặc Yến Tân cũng không từ chối, ôm cô chặt hơn, còn hôn lên khóe môi cô.
Đột nhiên, cửa bị đẩy mạnh từ ngoài, rồi giọng Tô Ngưng đầy lửa giận vọng vào: “Yến Bình sắp chết đến nơi rồi, anh về mà còn nghĩ đến chuyện vui vẻ với cô ta à?”
Hoặc Yến Tân ôm Ôn Dụ khựng lại, cũng không kịp trách chị ta vào thẳng, hỏi: “Nó làm sao?”
Tô Ngưng thấy hắn vẫn ôm Ôn Dụ chưa buông, tức đến nghẹt thở, nhưng chỉ đành hạ hỏa: “Con đàn bà này bảo Yến Bình nấu cơm, Yến Bình ăn xong bị ngộ độc thực phẩm, giờ đang nằm viện huyện.”
Nói xong, chị ta nghĩ dù Ôn Dụ có thai không đánh được, thì Hoặc Yến Tân cũng nên trách mắng một câu chứ. Nhưng Hoặc Yến Tân lại nhìn thẳng Ôn Dụ, rồi vội vàng luồn tay dưới chăn sờ bụng cô, hỏi: “Thế còn em? Bụng có đau không?”
Nói xong, còn ra vẻ muốn ôm cô chạy lên bệnh viện.
