Chương 76: Lấy vợ lấy hiền chứ không lấy sắc, sống với nhau thì hiền thục vẫn hơn
Ôn Dụ định giải thích thêm vài câu, nhưng phát hiện không thể chen lời vào được. Dù vậy, qua cuộc trò chuyện, cô cũng nhận ra rằng cả nhà họ Hoặc dường như đã liên kết với nhau để chiếm giữ mọi chức vụ có chút quyền lực ở nơi này, đến mức không chỉ mỗi nhà đều có người giữ chức vụ quan trọng, mà còn giàu có nữa.
Đúng lúc đó, Hoặc Yến Tân mặt nặng như chì bước tới.
Mấy người kia chú ý, giọng nói khựng lại, vội vàng lễ phép chào hỏi:
- Chú Yến Tân.
Hoặc Yến Tân kéo Ôn Dụ đứng dậy, nói với họ:
- Gọi thím đi.
Mấy người sững sờ, trước hết nhìn Hoặc Yến Tân, rồi lại nhìn Ôn Dụ, sắc mặt họ đột nhiên từ đỏ chuyển sang đen, rồi từ đen lại thành đỏ, cuối cùng đồng loạt hướng về Ôn Dụ:
- Thím ơi, vừa rồi có chỗ mạo phạm.
Ôn Dụ buồn cười nhếch môi:
- Tôi đã nói tôi kết hôn rồi mà.
Một người trong số họ nói:
- Thím trông rất trẻ, lại là lần đầu gặp mặt, khó tránh khỏi hiểu lầm.
Người khác tiếp lời:
- Đúng vậy, đã hiểu lầm thì thôi, chúng cháu cũng không ở lại nữa.
Nói xong, họ đẩy nhau định rời đi, sợ rằng giây tiếp theo sẽ lại bị mắng một trận.
Ôn Dụ nhếch môi, cũng sợ Hoặc Yến Tân trách mình, nói:
- Tôi đã nói tôi kết hôn rồi, tại họ không tin.
Hoặc Yến Tân cũng biết điều, hắn đã quan sát nãy giờ, chẳng thấy cô có vẻ muốn đẩy đưa gì, đương nhiên không thể trách cô được, nói:
- Đi thôi, về nhà.
- Nhưng em chưa ăn hết hộp đào hộp kia. - Ôn Dụ thấy hắn không truy cứu thêm, lại có chút tiếc hộp đào hộp còn nguyên.
Hoặc Yến Tân bất lực:
- Chiều nay ở nhà sẽ có không ít đâu.
Ôn Dụ khựng lại, tuy không hiểu, nhưng cũng không nói thêm, đi theo hắn rời đi.
*
Buổi chiều, Ôn Dụ còn đang ngủ trưa trên lầu, đã nghe thấy dưới nhà hình như có từng đợt người đến, nói những lời nịnh nọt sáo rỗng với Hoặc Yến Tân, rồi lại đi. Cứ thế lặp đi lặp lại mấy lượt, dưới nhà không lúc nào yên tĩnh.
Ôn Dụ hơi tò mò, nhưng không xuống vào lúc này. Ngày nào cũng phải tiếp khách, lại có nhiều người ở trong nhà như vậy, thực sự rất mệt mỏi, thậm chí chỉ cần một sắc mặt không vừa ý là có thể bị đồn xấu. Cô cũng không thích giả tạo, cứ nằm trên giường.
Đợi đến gần tối, nghe thấy dưới nhà cuối cùng cũng không còn tiếng động, cô mới chậm rãi xuống lầu, thì thấy ở góc phòng khách chất đầy đồ, đều là quà được gói trong hộp quà, chiếm diện tích bằng cả một căn phòng. Còn Tô Ngưng và Hoặc Đình Đình đang dọn dẹp.
Cô khựng bước, cuối cùng cũng hiểu lời Hoặc Yến Tân nói, liền không khách sáo bước tới chọn lựa.
Tô Ngưng có chút không vui, nói:
- Mấy thứ này tôi phải chia cho nhà chú hai, chú ba một ít, rồi lấy một ít đi thăm họ hàng, cô đừng có lộn xộn.
Hoặc Đình Đình cũng nói theo:
- Đúng đấy, mấy thứ này đều là vì nể mặt anh hai và cha tôi mới tặng, chứ có phải vì cô đâu, cô còn mặt mũi nào mà không xuống tiếp khách, còn ăn không?
Ôn Dụ hơi ngẩng cằm lên, ánh mắt nhìn hai người đều sắc bén:
- Không cho tôi động?
Tô Ngưng cũng không sợ cô:
- Đừng có gây chuyện, đây không phải khu tập thể gia đình quân nhân, Yến Tân lại không có ở đây, không đến lượt cô làm càn.
Nói xong, chị ta nghĩ thế nào cũng phải khiến Ôn Dụ kiềm chế lại.
Thế nhưng, Ôn Dụ khẽ nhếch môi cười.
Cô không cãi cũng không ầm ĩ, túm lấy một hộp quà xé toạc bao bì, tay nhanh như cắt, xé xong cái này lại xé cái khác, thấy gì xé nấy. Gặp loại hộp sắt khó xé, cô đấm một phát làm bẹp dí.
Tô Ngưng nghẹt thở, mắt thấy cô phá hỏng một mảng nhỏ, đồng tử run nhẹ, nói:
- Cô lại phát điên cái gì thế?
Ôn Dụ tay vẫn không ngừng, khóe môi cười độc ác:
- Chị không cho tôi ăn, tôi sẽ khiến chị không mặt mũi nào mà đem tặng.
Tô Ngưng nghẹn lời.
Đúng vậy, họ hàng nhà chị ta đều là người giàu có hoặc quyền quý. Nếu là nhà thường, tặng đồ có bao bì hay không, miễn là ăn được đều được. Nhưng nếu đồ mang đi mà không ra gì, người ta sẽ nghĩ chị ta coi thường họ. Chị ta càng hận Ôn Dụ, hận đến mức nghiến răng ken két.
Hoặc Yến Tĩnh lúc này thấy không ổn, vội bước tới:
- Chị dâu cả, chiều chị ấy một chút đi, kẻo chạy mất người, anh Yến Tân lại khó kiếm vợ.
Tô Ngưng càng bực, quay đầu nhìn hắn:
- Cháu nói nhảm gì thế? Anh Yến Tân nhà chúng ta ưu tú như vậy, muốn tìm vợ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
- Có kiếm nhiều cũng không giữ được. - Hoặc Yến Tĩnh cũng khó nói rõ chuyện Hoặc Yến Tân có tật khó nói mà Hoặc Yến Lâm đã kể, nên nói bóng gió.
Nhưng Tô Ngưng không hiểu ý đó:
- Sao? Cháu còn thực sự nghĩ rằng Yến Tân không có cô ta thì không sống nổi chắc?
Hoặc Yến Tĩnh cũng ngại nói thêm, an ủi Ôn Dụ:
- Chị dâu, đừng giận, đồ này nên ăn thì ăn, nên lấy thì lấy, về mặt vật chất thì chị đáng được hưởng.
Ôn Dụ khóe mắt lướt qua ý cười.
Tuy không hiểu nguyên do, nhưng cô cũng không phá bao bì nữa. Cô quay người chọn trong đống quà chục thứ chưa thấy bao giờ, nói:
- Hay là anh giúp tôi mang đồ lên lầu đi.
- Vâng. - Hoặc Yến Tĩnh không hề từ chối, nhấc đống đồ chất cao ngất lên.
Tô Ngưng thấy Hoặc Yến Tĩnh có vẻ muốn nâng niu cô ta, càng tức hơn: "..."
Sao càng ngày càng có cảm giác tôi mới là người ngoài thế này?
........
Trong phòng trên lầu, Hoặc Yến Tĩnh để đồ xong, vốn định không ở lại, nhưng Ôn Dụ lại đưa cho hắn một hộp đồ hộp:
- Anh có muốn ăn không? Tôi thấy đây là dứa ngâm đường, bên chỗ tôi thường thấy quýt và đào hơn.
Hoặc Yến Tĩnh mặt hơi nóng, từ chối:
- Không cần đâu, từ nhỏ ăn nhiều rồi, ngán lắm rồi. Nhưng nếu chị thích ăn, tôi mở giúp chị nhé.
Ôn Dụ không từ chối, giơ tay ra hiệu cho hắn cầm lấy.
Hoặc Yến Tĩnh cầm lấy, úp ngược vào lòng bàn tay, đập mạnh vào đáy, rồi dùng lực vặn, không mở được. Hắn đành nói:
- Chị dâu kiếm cho tôi cái khăn hay cái áo gì đó, tay hơi khó dùng lực.
Ôn Dụ tiện tay vớ lấy chiếc áo lót cotton hoa xếp ngay ngắn cạnh giường đưa cho hắn.
Hoặc Yến Tĩnh vành tai nóng lên, nhìn mảnh vải nhỏ xíu bó chặt kia, cầm thế nào cũng thấy không ổn, nhưng vẫn chọn phần gấu áo mà cầm, rồi vặn hộp đồ hộp.
Cảnh tượng này vừa vặn lọt vào mắt Hoặc Yến Tân. Mắt hắn tối sầm, đôi môi gợi cảm mím chặt thành một đường thẳng. Vốn dĩ tính tình từ nhỏ đã chín chắn, lại là người một nhà, dù thấy hai người cùng ở trong phòng ngủ, còn lấy áo lót để mở đồ hộp là không phù hợp, nhưng trong nhà đầy người, cãi nhau chỉ thêm chuyện thị phi. Hắn không nói một lời, bước tới ghế ngồi xuống, nói:
- Yến Tĩnh, Tết nhất thế này, cậu cũng đến tuổi rồi, các cô chú, hàng xóm giới thiệu đối tượng cho cậu, cậu không chịu đi xem mặt à?
Hoặc Yến Tĩnh ngượng ngùng cười:
- Anh không biết họ giới thiệu toàn loại gì đâu. Hoặc là giống chị dâu cả, khỏe như vâm, đứng bên cạnh cứ như một đối thủ; hoặc là giống chị dâu Tuyết Bình, hiền thục thì hiền thục, nhưng toàn kể khổ, em không muốn kiểu đó.
Hoặc Yến Tân không nghe nổi, nói:
- Thế cậu muốn kiểu gì? Lấy vợ lấy hiền chứ không lấy sắc, sống với nhau thì hiền thục vẫn hơn, giúp cậu quán xuyến gia đình, cậu mới yên tâm làm việc được.
Hoặc Yến Tĩnh lập tức không vui, phản bác:
- Hồi đó anh Yến Giang đi xem mặt anh cũng nói thế, bây giờ hai vợ chồng ngày nào cũng cãi nhau. Thà cưới một cô vợ đẹp, ít nhất cãi nhau cũng còn đẹp mắt.
