Ứng Nguyệt Lan là một nhân vật đẩy cốt truyện trong truyện tranh, khá quan trọng, khi cô ta xuất hiện cũng có nghĩa là tuyến truyện của mấy nhân vật chính kia cũng đi đến hồi kết.
Việc tám người trong nhóm chính gặp nhau sớm muộn gì cũng xảy ra, nhưng thế giới trước mắt dường như có chút sai lệch so với trong truyện tranh.
Ví dụ như người anh cả chín chắn, trầm ổn của nhóm chính, lại là anh ruột của cô.
Lại ví dụ như một nhân vật quần chúng không có mặt mũi như cô lại có thể sống đến bây giờ.
Lại nữa... đôi mắt vô hình hữu hình luôn dán chặt lên người cô, tăm tối, ẩm thấp, che giấu cảm xúc lạnh lẽo nhưng cuộn trào sóng ngầm.
Có vài lần cô tưởng là ảo giác, nhưng trực giác mách bảo, đó nhất định là dạo đầu cho việc Giang Liêu Hành muốn xử đẹp cô!
Cứu mạng với, chỉ là ăn trộm mấy cái quần lót và vài bộ đồ mặc trong, còn mua đồ đôi, rồi thuê người chụp lén và theo dõi anh ta, giống như một tên biến thái rình mò ghi chép thôi mà...
Ninh Ôn Trúc hơi ngượng ngùng ho khan vài tiếng.
Ngồi ghế trước lái xe, Trầm Diệu hỏi một câu: "Sao thế?"
Ninh Ôn Trúc lúc này mới nhận ra mình lại ngủ mất rồi.
Mấy hôm trước ngày nào cô cũng chỉ dám chợp mắt một tí, giờ gặp được anh cả rồi, chỉ muốn ngủ mọi lúc mọi nơi, nhất định phải bù hết mấy giấc ngủ trước kia mới được, rõ ràng vừa nãy còn đang nói chuyện với anh cả và mọi người, vậy mà lại ngủ gục đi mất.
Cô lắc đầu: "Không sao."
Trầm Diệu nhìn vào kính chiếu hậu một cái.
"Nếu không thoải mái thì phải nói trước, thời mạt thế thuốc men cơ bản đều mất tác dụng và bị ô nhiễm cả rồi, thuốc chống say xe cũng hầu như không có. Em cố chịu một chút, đi thêm một đoạn nữa là ra khỏi chỗ này, đến thành phố kế tiếp."
"Không sao, em thấy bây giờ say xe không nghiêm trọng lắm."
Cô xoa xoa đầu.
Trước đây rất say xe.
Nhưng mấy hôm nay đi xe với anh cả từ trước đến giờ, cô chẳng thấy say mấy, nhưng ngực vẫn khó chịu, luôn cảm thấy rất bức bối.
Cô vẫn đang xoa ngực, thì người bên cạnh đột nhiên đưa tới một hộp đồ.
Nhìn kỹ, là một hộp kẹo.
Ứng Nguyệt Lan nói: "Khó chịu thì ăn chút đi, trước đây trong đội ngũ người sống sót tụi chị cũng có một cô bé say xe khó chịu, suýt nôn tháo cả trong xe. Ăn chút kẹo để chuyển sự chú ý, sẽ đỡ hơn nhiều đó."
"Cảm ơn chị." Ninh Ôn Trúc vẫn còn đề phòng với cô ta, hơi mím môi, nói: "Nhưng không cần đâu ạ."
Ứng Nguyệt Lan khẽ hừ một tiếng, nhét luôn hộp kẹo vào tay cô.
"Dù sao cũng là hộp cuối cùng, chị đây ăn chán rồi, bảo em cất thì em cất đi."
Ninh Ôn Trúc hết cách, đành nhận lấy chứ không ăn thứ bên trong.
Bây giờ đã là ngày thứ hai rồi.
Tối hôm qua Ứng Nguyệt Lan được họ cứu, sau một đêm, con quái vật đó dường như không có dấu hiệu đuổi theo. Sáng sớm mọi người lên xe chuẩn bị rời khỏi khu vực có từ trường quái vật này.
Ứng Nguyệt Lan cũng đi cùng họ.
Còn Giang Liêu Hành, cô lén liếc về phía sau.
Chàng trai thân hình cao ráo chiếm trọn một dãy ghế sau, chân dài tùy ý bắt chéo, mũ áo che khuất mặt, chỉ có cánh tay quấn băng màu đỏ nhạt lộ ra ngoài.
Anh ta còn ngủ nhiều hơn cô, từ tối hôm qua ngủ đến tận bây giờ, chỉ tỉnh lại có một lần.
Ninh Ôn Trúc lặng lẽ thu hồi tầm mắt.
Dụ Tiêu ngồi ghế phụ lái đang mỉm cười nửa miệng hỏi Ứng Nguyệt Lan: "Cô bảo mình còn nhiều đồng đội lắm mà? Còn có một người bạn biết dị năng nữa cơ. Chà, sao cả một đêm rồi, thậm chí tụi tôi lái xe từ khu vực đó ra tới đây, vẫn chẳng thấy một bóng người sống nào vậy? Cô không phải đang nói dối đấy chứ? Thực ra cô chẳng có đồng đội nào cả, từ đầu đến cuối chỉ có một mình cô tự đạo tự diễn thôi."
Ứng Nguyệt Lan kích động lên: "Anh ơi, sao anh có thể nói người ta như vậy được chứ? Em thực sự có đồng đội mà, nhưng anh cũng biết khu vực này rộng lớn thế nào, nhất thời bị con quái vật đó dọa cho lạc nhau chẳng phải chuyện bình thường sao?"
Dụ Tiêu rất phối hợp "ồ" một tiếng.
"Anh Dụ Tiêu, vũ khí dị năng của anh là gì thế?"
Dụ Tiêu: "Không có vũ khí."
"Sao lại không có vũ khí được? Trời ơi, lúc đầu em không nhận ra các anh, không biết các anh đều là dị năng giả, là em mắt kém. Nhưng dị năng giả sao có thể không có vũ khí riêng chứ? Anh cũng keo kiệt quá đi, nhất định là anh giấu đi không cho em biết, nhưng mà người ta chỉ muốn nhìn một chút thôi mà..."
Dụ Tiêu: "Thật sự không có."
"Em không tin."
Nói rồi lại kéo tay Ninh Ôn Trúc.
"Nào, em nói cho chị nghe, em có vũ khí chuyên dụng không?"
Ninh Ôn Trúc: "Dị năng của em tạm thời... ờm, vẫn đang trên đường, vũ khí cũng đang trên đường..."
"Chà." Ứng Nguyệt Lan mừng rỡ không thôi: "Vẫn đang trên đường? Bao giờ tới? Thời mạt thế có thể gửi chuyển phát nhanh á?! Khi em ký nhận gọi chị với có được không? Chị cũng muốn xem vũ khí chuyển phát nhanh gửi tới trông thế nào."
"Nếu thực sự có chuyển phát nhanh vũ khí dị năng, chỉ sợ người có mệnh nhận, không có mệnh dùng."
Giọng nói lạnh lùng chợt vang lên khiến cả hai người đều giật bắn mình.
