Tạ Tiểu Bạch nhìn Andy đang đỏ bừng mặt: “Cuối cùng cũng moi được lời từ cái miệng khó khai này.”
“Cô không phải muốn biết cách kiếm điểm cống hiến sao? Tôi nói cho cô biết!” Nói xong, cậu bé cầm đũa gắp lấy mì.
Tạ Tiểu Bạch bưng tô mì trộn ra xa: “Nói xong rồi hãy ăn.”
“Chặt mẫu thực, giết sứa trời, dọn dẹp người nhiễm bệnh nặng, rồi tải ảnh chứng minh lên nền tảng người sống sót là có thể kiếm được điểm cống hiến.”
Andy quan sát Tạ Tiểu Bạch: “Nhưng nhìn cô ốm yếu thế kia, chắc chỉ có thể kiếm điểm bằng cách trao đổi vật tư với người khác thôi.”
Tạ Tiểu Bạch hỏi: “Vật tư? Các cậu thường trao đổi những gì?”
“Năng lượng, thức ăn và quần áo, mấy thứ đó được giao dịch nhiều hơn.” Andy bưng nắp bình giữ nhiệt của mình lên: “Tôi nói xong rồi đấy, đưa mì đây.”
Tạ Tiểu Bạch chỉ gắp cho Andy một đũa mì trộn, rồi lại hỏi: “Sứa trời và người nhiễm bệnh là gì?”
Andy nhìn chằm chằm phần mì còn lại, lên giọng đọc như đọc thuộc lòng:
“Sứa trời là thủ phạm gây ra thảm họa này. Một khi con người nhiễm phải độc tố thần kinh mà chúng phát tán, dù có được tăng cường thể chất, cuối cùng cũng sẽ đi đến mất kiểm soát.
“Một khi phát triển thành người nhiễm bệnh nặng, cơ thể sẽ dần biến dị, cuối cùng trở thành quái vật có sức phá hoại cực lớn, không nhận ra cả người thân.
“Vì vậy, các căn cứ lớn đều cấm người nhiễm bệnh vào khu vực nội thành an toàn tuyệt đối, nơi người thường sinh sống.”
Nói đến đây, Andy có vẻ chán nản, không nói nữa.
Cậu là người nhiễm bệnh, không còn tư cách quay về nội thành, sống cuộc sống của người bình thường.
Nếu gia đình cậu không bị con sứa trời chết tiệt kia chích, thì giờ cậu đã có thể ở trong nội thành, muốn ăn gì thì mua nấy.
Tạ Tiểu Bạch bước đến bên Andy, nhất thời không biết phải an ủi cậu bé thế nào.
Cô gắp hết phần mì còn lại vào bát Andy: “Có muốn ăn tráng miệng không?”
Vừa nghe có đồ ngọt, Andy lại phấn chấn hẳn lên, gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc.
Tạ Tiểu Bạch ngâm bánh quy nén vào nước cho mềm: “Người nhiễm bệnh nặng thì sống được bao lâu?”
“Còn tùy vào thể trạng mỗi người. Thông thường, nếu không dùng thuốc ức chế thì chỉ sống được một tuần.” Thái độ của Andy với Tạ Tiểu Bạch đã mềm mỏng hơn nhiều.
Tạ Tiểu Bạch nấu một chén caramel, rưới lên phần bánh quy đã nghiền.
Bánh quy nghiền màu vàng kem được cô nặn thành từng viên tròn, caramel chảy xuống thân viên bánh tròn trịa, mềm mại, phủ lên nó một lớp áo caramel bóng mượt.
Andy hoàn toàn khuất phục trước sức hấp dẫn ẩm thực của Tạ Tiểu Bạch. Lần này không cần cô hỏi, cậu đã tự kể hết những gì mình biết như đổ đậu ra sàng:
“Chắc cô đang muốn hỏi tôi mua thuốc ức chế ở đâu đúng không?
“Khi nào có điểm cống hiến, cô đăng nhập vào giao diện giao dịch của người sống sót, ngay trên đầu giao diện, chỗ bắt mắt nhất, chính là chỗ bán thuốc ức chế. Một ống một vạn điểm. Sau khi mua, căn cứ sẽ phái người thả hàng xuống địa chỉ nhận hàng.”
Andy nói xong, cắn một miếng bánh quy caramel mềm mịn, đắm chìm trong cảm giác êm dịu: “Thơm thật đấy.”
“Andy, chú đã bảo cháu mang đồ ăn cho cô Tạ mà? Sao cháu lại ăn phần của cô ấy?”
Đội trưởng sau khi xử lý xong mẫu thực dẫn theo các thành viên bước ra từ cửa cầu thang.
Phía sau anh, đồng đội trêu chọc:
“Andy, cháu dám ăn một mình à!”
“Andy, đồng đội bên cạnh cháu thèm đến chảy nước miếng rồi kìa!”
Andy đặt thìa xuống, dùng tay che phần tráng miệng lại.
...
Mặt trời lặn về phía Tây, đã đến lúc phải chia tay.
Andy ôm chặt lấy chân Tạ Tiểu Bạch, khẩn khoản giữ lại: “Cô đừng đi mà! Cháu không nỡ để cô đi!”
Rõ ràng trước đó còn bảo cô cầm đồ ăn rồi tránh xa đội của họ ra?
Cô chỉ mới nấu một bữa, thằng nhóc đáng thương này đã ôm chân cô, kêu “đừng đi” rồi.
Không biết là luyến tiếc cô, hay luyến tiếc tài nấu ăn của cô nữa.
Andy thấy Tạ Tiểu Bạch không động lòng, liền quay sang ôm chân đội trưởng, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, xin đội trưởng giữ Tạ Tiểu Bạch lại.
Đội trưởng thở dài, nói với Tạ Tiểu Bạch: “Cô không có năng lực chiến đấu, một mình ở bên ngoài rất nguy hiểm. Hay là gia nhập đội của chúng tôi, cùng nhau sinh tồn.”
Tạ Tiểu Bạch khẽ rụt tay trái vào trong ống tay áo.
Cô cười: “Cảm ơn ý tốt của đội trưởng, chỉ là tôi đã có tính toán riêng, không định đi cùng mọi người.”
Đội trưởng gật đầu, kéo Andy đang khóc lóc om sòm rời đi.
Tạ Tiểu Bạch đứng nhìn cho đến khi không còn thấy bóng dáng đội của Andy nữa, mới trốn vào cầu thang, lộ ra bàn tay trái vẫn giấu sau lưng.
Bàn tay trái đã chuyển sang màu tím thẫm, gân xanh nổi cuồn cuộn, móng tay dài ra không kiểm soát.
Đúng là đau đầu thật mà!
Bản thân là người nhiễm bệnh nặng, làm sao để kiếm đủ một vạn điểm, đổi lấy thuốc ức chế đây?
Tạ Tiểu Bạch đau đầu quyết định tạm thời ẩn náu qua đêm, rồi mai sẽ đi tìm thức ăn ở gần đó.
Cô trốn trong cầu thang nơi mình tỉnh lại, vỏ lon rỗng và bao bì bánh quy nén vương vãi khắp sàn.
Cô nuốt miếng bánh cuối cùng, giũ giũ túi bánh, không bỏ sót cả mẩu vụn nhỏ, đưa hết vào miệng.
Nhưng cô vẫn đói.
Cơn đói ngày càng mãnh liệt thôi thúc Tạ Tiểu Bạch phải hành động.
Cô mở bảng nhiệm vụ, chuyển đến giao diện cài đặt. Một dòng chữ hiện lên rõ ràng khiến cô như quả bóng xì hơi, nằm vật xuống đất.
【Do ngươi đã chọn cấp độ A trong phần tự đánh giá, không thể điều chỉnh cảm giác cơ thể】
Độ khó do mình chọn, dù có gian nan đến mấy cũng phải cắn răng mà đi.
Tạ Tiểu Bạch ủ rũ vài giây, rồi lấy lại tinh thần, quay trở lại vị trí ban đầu của mẫu thực.
Kẻ có dị năng hệ hỏa đã phóng một trận hỏa diễm thiêu rụi mẫu thực chỉ còn lại một đống tro tàn. Những con “sứa biển” khác cũng bị họ tàn nhẫn chém giết.
Trong mắt Tạ Tiểu Bạch, những con sứa biển này chính là thức ăn.
Ngay khi cô xắn tay áo lên, chuẩn bị nấu óc sứa ăn như ban ngày, thì trong căn phòng trống trải vang lên tiếng “bẹp bẹp” kỳ lạ.
Tạ Tiểu Bạch nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một con sứa đang bò trên mặt đất, cơ thể nhanh chóng phình to.
Cô vội vàng lách vào cầu thang, đóng sầm cửa lại, không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về phía lối ra.
