Cô nàng tràn đầy sức sống chào hỏi Tạ Tiểu Bạch: “Chào cưng, Slime của Tạ Tiểu Bạch, tôi là fan ruột của cưng đây~ Lần này mạo muội mời cưng đến, là vì hy vọng có thể mời cưng làm người phát sóng ăn uống riêng cho tôi.”
Trước mặt cô nàng tóc ngắn cũng bày sẵn bát đĩa và thức ăn, Tạ Tiểu Bạch không nhìn kỹ thức ăn trên bàn đối phương, mà nhìn thức ăn trên bàn mình, thầm nghĩ:
Cuối cùng cô cũng có thể đem kỹ năng dấu ở đáy rương 【Giám định nguyên liệu】 ra khoe một chút.
Chương 058: Tôi có thể nếm thử khối kim loại không?
Cô nàng này muốn thuê mình, biến mình thành người phát sóng ăn uống riêng, vậy mà lại hạn chế tự do của mình sao?
Hai cái xúc tu trên đầu cô nàng trông quen quen, giống hệt con côn trùng quái dị mà hôm đó mình chém một nhát là xong, cùng một phong cách.
Cô nàng tóc ngắn có thể giữ được vẻ ngoài hợp thẩm mỹ của con người đến vậy giữa một đám côn trùng vũ trụ kỳ hình dị dạng, ngoài hai cái xúc tu trên đầu ra, không có một chỗ nào lộ ra đặc trưng chủng tộc của cô ta, nhất định không phải hạng vừa.
Tạ Tiểu Bạch đang phải sống nhờ người khác quyết định dùng chiến thuật vòng vo, vì chưa nắm rõ thực lực đối phương.
“Tôi kiếm cả trăm tệ mỗi phút, vậy mà vị fan này có vẻ không có ý định trả tiền. Than ôi, làm việc không công, tôi khổ quá.”
Tạ Tiểu Bạch giật mình, cả quả bóng nhảy dựng lên.
“Ơ? Giọng tôi…”
Tại sao lại có một giọng nói vừa ngọt ngào vừa non nớt phiên dịch đồng thời tiếng kêu của cô vậy chứ!
Cô nàng tóc ngắn khẽ chạm vào đóa hồng, ngón tay hồng hào dính một giọt sương. Thứ khiến bàn tay nhỏ nhắn của cô ta trở nên tương phản chính là móng tay đen nhánh, sắc bén, chỉ sơ ý một chút đã cứa đứt cánh hoa hồng.
Cô ta cho cánh hoa vào miệng nhai nhai rồi nuốt xuống, đôi mắt đỏ rực nhìn Tạ Tiểu Bạch, tràn đầy ý cười: “Cưng quả nhiên giống chúng tôi, đều là sinh mệnh có trí tuệ. Đừng ngạc nhiên, đây chỉ là một món đồ chơi nhỏ, giúp cưng và chúng tôi giao tiếp dễ dàng hơn.”
Cô ta nói thêm: “Nếu cưng có trí tuệ.”
Cô nàng tóc ngắn lắc lắc chiếc chuông, bên ngoài lại đưa vào cho Tạ Tiểu Bạch một tấm gương kính, mép gương được xử lý đặc biệt, không hề cọ vào tay.
Tạ Tiểu Bạch nhìn thấy, con Slime da xanh trong gương đội hai cái xúc tu giống hệt cô nàng tóc ngắn, cứ như Teletubbies vậy, trên đầu là hai cái ăng-ten phát tín hiệu.
Vẻ ngoài này hơi kỳ quái.
Cô nàng tóc ngắn vẫn tiếp tục nói với giọng dễ nghe: “Đã nói là thuê cưng phát sóng một-một, thì tất nhiên sẽ trả công cho cưng. Công hôm nay, chính là tấm gương kính trong tay cưng.”
“Cô đang đùa tôi à?”
Tạ Tiểu Bạch nói gì, máy phiên dịch liền dịch ra cái đó.
Cô vội vàng bổ sung với bản năng sinh tồn mãnh liệt: “Tấm gương này có gì đặc biệt sao?”
Cô nàng tóc ngắn đáp: “Đây là pha lê Tinh Sa, vật liệu phòng hộ duy nhất có thể chống đỡ một đòn toàn lực của côn trùng vũ trụ, là nguyên liệu chế tạo kính buồng lái của Cơ Giáp Chi Tâm.”
Tạ Tiểu Bạch bĩu môi: “Ông chủ à, pha lê Tinh Sa thì ngon thật, nhưng đối với tôi chẳng có tác dụng gì. Này, nếu cô có thể thông qua Tinh Võng tặng tôi một khoản tiền ủng hộ tương ứng, tôi có thể dùng dịch vụ chuyển phát vũ trụ để mua những thứ mình cần.”
“Quên nói, nơi này của chúng tôi không nằm trong khu vực dịch vụ chuyển phát vũ trụ, cũng không chấp nhận dùng tiền tệ của con người.” Cô nàng tóc ngắn cười, để lộ hàm răng nhọn hoắt: “Slime của Tạ Tiểu Bạch, hoan nghênh đến vương quốc của tôi.”
Câu này chứa đựng khối lượng thông tin hơi lớn.
Cô vậy mà lại được gặp Nữ vương côn trùng vũ trụ sống sờ sờ? Không đúng, phải nói là Nữ vương côn trùng vũ trụ lại là fan của cô, bắt cô đến chỉ để xem cô phát sóng ăn uống?
Nữ vương côn trùng vũ trụ nói với Tạ Tiểu Bạch: “Cưng muốn thứ gì, cứ nói thẳng với tôi, ngày hôm sau tôi sẽ sai người mang đến, coi như thù lao phát sóng. Nhất định sẽ khiến cưng sống thoải mái hơn cả ở chỗ Diêm Cách.”
Khi nhắc đến “Diêm Cách”, cô ta không hề che giấu địch ý trong mắt.
Tạ Tiểu Bạch nói thẳng nhu cầu của mình: “Tôi muốn một bộ cơ giáp nhỏ mới nhất, tiện cho tôi xử lý nguyên liệu nấu ăn.”
“Được, sáng mai ăn sáng sẽ mang đến cho cưng.” Nữ vương côn trùng vũ trụ làm động tác “mời” với Tạ Tiểu Bạch: “Bây giờ xin mời cưng dùng bữa.”
Tạ Tiểu Bạch lao đến bên miếng bò bít tết vẫn còn xèo xèo dầu mỡ, ngậm dao ăn Tây cắt miếng bò thành từng miếng nhỏ dễ nhai. Miếng thịt từ ngoài vào trong, màu sắc từ đậm đến nhạt, lớp ngoài cùng chiên lên những đường vân sẫm màu, bên trong vẫn còn thấy một chút màu hồng.
Cô đặt nĩa xuống, há miệng “a” một miếng thật to vào miếng bò đã cắt sẵn.
Lớp vỏ rắc tiêu đen ăn hơi cứng, nhưng khi cắn vào bên trong, lại cảm nhận được sự tươi ngon của thịt, nước thịt lập tức bùng nổ, béo mà không ngấy, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi.
Tạ Tiểu Bạch lại uống một ngụm súp nấm vỏ bánh bên cạnh, lớp vỏ bánh mang hương thơm nướng của bột mì, vị sữa đậm đà trong súp hòa quyện với vị tươi ngon của nấm, lan tỏa trong miệng, như những cây nấm vừa thức dậy buổi sáng tự tắm cho mình bằng sữa, xếp hàng lần lượt nhảy vào miệng Tạ Tiểu Bạch.
Tạ Tiểu Bạch phát sóng ăn uống ở đầu bên kia màn hình, còn Nữ vương côn trùng vũ trụ thì vừa ăn cơm vừa xem video của Tạ Tiểu Bạch.
Cô ta cầm khối kim loại trên đĩa sứ trắng của mình, như ăn bánh quy, cắn một miếng, giòn tan.
Tạ Tiểu Bạch trong tiếng nhai kim loại làm da đầu tê dại vẫn giữ vững tác phong chuyên nghiệp của mình, lại cắn một miếng bánh sừng bò mà chỉ cần vươn đầu là có thể ăn tới.
Bánh mì mềm xốp ngon miệng, ngọt ngào thơm lừng, vị sữa đậm đà. Bên ngoài bánh phủ một lớp siro trong veo, dính cả vào miệng Tạ Tiểu Bạch.
Nữ vương côn trùng vũ trụ với hàm răng cực tốt tiếp tục nhai nhai.
Tạ Tiểu Bạch dừng phát sóng, cái đầu to cọ sát vào trước ống kính: “Slime có thể ăn loại kim loại trong bát của ngài không?”
Đôi mắt đỏ sẫm của Nữ vương côn trùng vũ trụ lộ vẻ kinh ngạc.
Cô ta trầm ngâm một chút: “Chắc là được. Nếu cưng muốn ăn khối năng lượng…”
Cô ta đưa tay định lắc chuông.
Tạ Tiểu Bạch ngắt lời: “Nữ vương, tôi ăn no rồi, để sáng mai ăn sáng vậy.”
…
Ngày hôm sau.
Tạ Tiểu Bạch ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh, vừa mở mắt ra đã phát hiện đối phương đã đổi cho mình một khoang hoạt động lớn hơn.
