Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mượn Ý Tưởng Từ Phim Hollywood, Người Mỹ Choáng Váng! > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Nhiệm vụ khẩn cấp!

 

Quách Khai dẫn Trần Hiên vào phòng thí nghiệm, vừa đi vừa giới thiệu: “Hiện tại, hướng phát triển tiếp theo của ngoại xương chủ yếu có hai hướng, một là hỗ trợ không dùng động cơ.”

 

“Phòng thí nghiệm của chúng tôi nghiên cứu về ngoại xương không động cơ, dùng kết cấu cơ khí để mượn lực, đạt được hiệu quả như tăng khả năng chịu tải.”

 

“Hiện tại chủ yếu là tiếp tục nâng cao trên các thông số hiện có, cải thiện trải nghiệm của chiến sĩ, v.v.”

 

“Hướng nghiên cứu thứ hai là ngoại xương có động cơ hỗ trợ, giống như trong phim ảnh, có cơ khí trợ lực!”

 

Quách Khai khẽ lắc đầu: “Hướng nghiên cứu thứ hai cần đầu tư rất lớn, mà kỹ thuật cũng rất khó.”

 

“Đó cũng là hướng nghiên cứu mà Đại bàng trắng hiện đang tuyên bố!”

 

Trần Hiên nhướng mày: “Tôi sẽ nghiên cứu thử, xem có thể làm ra một bộ không.”

 

Hệ thống của anh có thể đổi ngoại xương, giá đổi cũng không đắt, lát nữa xem thử có hiệu quả không, nếu hiệu quả thì đợi có tiền sẽ đổi ra.

 

Quách Khai sửng sốt một chút, rồi cười: “Ngoại xương không đơn giản như cậu nghĩ đâu. Đừng thấy bộ ngoại xương của chúng tôi trông đơn giản, mà một con ốc vít nhỏ bên trong cũng có sự tinh tế, góc độ chuyển động của khớp, v.v., đều đã qua nhiều lần kiểm tra.”

 

“Nói một cách dễ hiểu nhất, bộ ngoại xương này, từ lúc lập dự án đến giờ, đã nửa thế kỷ!”

 

Trần Hiên cũng cười: “Vậy nếu tôi thật sự làm ra được, nhất định sẽ cho người mang đến cho ông xem!”

 

“Được, tôi chờ đấy!”

 

Tiếp tục dạo quanh, Quách Khai hạ giọng: “Chiếc xe bên ngoài, tình hình thế nào?”

 

Giọng Quách Khai tuy nhỏ, nhưng xung quanh khá yên tĩnh, trong khoảnh khắc, hơn chục đôi tai đều dựng lên!

 

Nói xong, Quách Khai lại bổ sung: “Nói được thì nói, không nói được thì đừng nói cho tôi biết!”

 

Trần Hiên cười: “Nếu không nói được thì tôi đã không đường hoàng bay đến đây như vậy?”

 

“Công ty tôi mở đã nghiên cứu ra ô tô bay, giờ đang bận rộn chuyện thử nghiệm, đợi khi kiểm tra và phê duyệt đều thông qua, không lâu nữa ô tô bay sẽ được bán ra thị trường!”

 

Quách Khai trợn tròn mắt, nhìn Trần Hiên không thể tin nổi.

 

Nếu nói chiếc ô tô bay này là xe thử nghiệm tối mật, ông cũng không đến mức chấn động như vậy.

 

Có thể bán, có thể tung ra thị trường, nghĩa là kỹ thuật đã hoàn thiện đến mức không thể tưởng tượng!

 

Chẳng lẽ kỹ thuật hàng không của Tung Của đã phát triển đến mức này từ lúc nào mà không ai biết?

 

Cấp trên giấu kỹ thật!

 

Trần Hiên nhìn vẻ mặt của Quách Khai, cười nói: “Khi nào bán ra thị trường, tặng ông một chiếc nhé?”

 

Quách Khai vội xua tay: “Tặng thì thôi, không tiện, nhưng tôi có thể mua.”

 

Trần Hiên cười: “Cũng được, tất cả mọi người ở Viện nghiên cứu Ngoại xương, khi đó muốn mua ô tô bay, giảm giá 40%!”

 

Phía sau có một nhà nghiên cứu yếu ớt lên tiếng: “Bao nhiêu tiền vậy? Tôi sợ tôi không mua nổi? Nói giá trước đi, để tôi biết mà liệu cơm gắp mắm!”

 

“Khoảng 500 nghìn tệ!”

 

“Rẻ vậy sao?”

 

“Tôi mới mua xe hồi trước, vỡ tim mất!”

 

Trong lúc trò chuyện, Trần Hiên đã tham quan xong Viện nghiên cứu Ngoại xương.

 

Quách Khai lại đích thân tiễn Trần Hiên ra cửa: “Giáo sư Trần, ở đây luôn chào đón cậu đến.”

 

“Vâng.” Trần Hiên nhìn Hứa Nghiên Phi vẫn đứng im: “Cậu còn đứng đó làm gì? Lên xe đi.”

 

Hứa Nghiên Phi đỏ mặt, quay lại chào mọi người trong viện, rồi theo Trần Hiên chui vào trong xe.

 

Cửa xe đóng lại, xe bay thẳng lên trời.

 

Trong xe, Hứa Nghiên Phi có chút ngượng ngùng, căng thẳng.

 

Cô và Trần Hiên đúng là quan hệ rất tốt, nhưng cô không ngờ Trần Hiên lại thay đổi lớn đến vậy trong thời gian ngắn!

 

Cố gắng trấn tĩnh lại, Hứa Nghiên Phi nói: “Cảm ơn cậu đến giúp tớ chống lưng.”

 

“Cậu đã giúp tớ chống lưng bao nhiêu lần rồi, tớ giúp cậu một lần thì có là gì.”

 

“Nhưng trước đây cậu căn bản không cần tớ giúp.”

 

Trần Hiên luôn thấy Hứa Nghiên Phi là người khá phóng khoáng, giờ thấy cô làm dáng con gái, cũng thấy khá thú vị: “Cần, rất cần!”

 

Hứa Nghiên Phi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn mây trôi, nhìn chiếc máy bay chở khách phía xa: “Mà này, sao giáo sư Quách ở viện nghiên cứu lại gọi cậu là giáo sư Trần vậy?”

 

“Vì tớ chính là giáo sư Trần, nhà nghiên cứu cấp hai.”

 

“Chiếc ô tô bay này chính là do tớ nghiên cứu ra.”

 

Hứa Nghiên Phi cười: “Cậu nói cậu là nhà nghiên cứu cấp một cũng được!”

 

Trần Hiên cũng không giải thích thêm, đưa Hứa Nghiên Phi đi dạo một vòng, rồi đưa cô về lại viện nghiên cứu.

 

Thật ra, anh nhận lời mời đến đây, chính là để chống lưng cho Hứa Nghiên Phi, lại đưa cô đi dạo một vòng, sẽ khiến Hứa Nghiên Phi được coi trọng hơn.

 

Nếu như vậy mà Hứa Nghiên Phi vẫn không vui vẻ ở đây, thì lát nữa đưa thiết bị ngoại xương đến, là không còn lo lắng gì nữa.

 

Trần Hiên chuẩn bị về nhà thì điện thoại đột nhiên reo.

 

Là Thường tướng quân gọi tới.

 

Trần Hiên nhấc máy: “Chú Thường.”

 

Thường tướng quân nói thẳng: “Hiện tại có một nhiệm vụ khẩn cấp, cần dùng xe vận chuyển quân bay! Chiếc xe mẫu cậu chuẩn bị bây giờ có thể thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp không?”

 

“Có thể.” Trần Hiên nghe thấy giọng Thường tướng quân có phần căng thẳng: “Chú cần cháu làm gì?”

 

“Tôi cho cậu một địa chỉ, cậu cho xe vận chuyển quân đến trước, càng nhanh càng tốt.”

 

“Vâng.”

 

Trần Hiên cúp máy rồi nói: “Tăng tốc về nhà!”

 

Tốc độ xe đột nhiên tăng vọt.

 

Cùng lúc đó, trong khu công xưởng 27, hai chiếc ô tô bay mẫu cùng bay lên, chiếc xe vận chuyển quân lớn hơn trực tiếp tăng tốc rời đi.

 

Chiếc ô tô bay hình thoi bay lơ lửng trên không chờ đợi.

 

Khi ô tô bay của Trần Hiên đến nơi, hai chiếc xe kết nối với nhau, Trần Hiên từ xe của mình bước sang chiếc xe hình thoi.

 

Ngay sau đó, chiếc xe hình thoi lao vút lên trời, tốc độ càng lúc càng nhanh!

 

Chiếc xe hình thoi được thiết kế với tốc độ gấp hai mươi lần tốc độ âm thanh, chỉ hơn mười giây đã vượt qua xe vận chuyển quân, rồi với tốc độ nhanh hơn nữa lao về phía đích!

 

Địa chỉ Thường tướng quân đưa là một doanh trại ở biên giới.

 

Khi ô tô bay giảm tốc độ, Trần Hiên đã nhìn thấy doanh trại bên dưới.

 

Trên thao trường, hai trăm chiến sĩ trang bị đầy đủ đứng chỉnh tề.

 

Biểu cảm của mỗi người đều vô cùng kiên định, sát khí đằng đằng!

 

Trên bãi đất trống còn chất đống rất nhiều trang bị!

 

Ánh mắt Thường tướng quân có chút sốt ruột, đột nhiên, ông nghe thấy tiếng gầm rú, sững sờ, nhanh vậy sao?

 

Vừa gọi điện xong chưa đầy mười phút!

 

Ngẩng đầu tìm kiếm nguồn âm thanh, Thường tướng quân chẳng thấy gì, nhưng có thể nghe thấy âm thanh đó ngày càng gần!

 

Cho đến khi chỉ còn cách trăm mét, Thường tướng quân mới đột nhiên nhìn thấy chiếc phi thuyền hình thoi!

 

Lớp ngụy trang màu xanh lam, khi ở trên trời, thật sự gần như hòa làm một với bầu trời, căn bản không phát hiện ra!

 

Tiếp theo ông liền thắc mắc.

 

Đây là thứ gì vậy?

 

Chiếc phi thuyền hình thoi nhanh chóng hạ cánh, rồi cửa xe được mở từ bên trong!

 

Trần Hiên bước ra từ ô tô bay, nhìn những chiến sĩ trang bị đầy đủ, sắc mặt hơi thay đổi.

 

Những người này tuyệt đối là những chiến sĩ tinh nhuệ nhất.

 

Sát khí trên người họ, không thể giả được!

 

Mà ô tô bay của anh, đi đến đâu cũng vô cùng bắt mắt, không ai có thể nhịn được mà không nhìn, nhưng hai trăm người ở đây, không một ai quay đầu, thậm chí ánh mắt cũng không hề liếc về hướng này!

 

Tuyệt đối được huấn luyện bài bản!

 

Thường tướng quân có chút sững sờ, nhìn chiếc ô tô bay hình thoi: “Đây chính là ô tô bay vận chuyển quân mà cậu thiết kế? Trông có vẻ chỉ ngồi được hai người nhỉ? Còn chưa nhét được trang bị nữa!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi