Chương 5: Chuyển về ký túc xá
Lãnh phụ đột nhiên nói: “Từ tuần sau con không được phép đụng vào xe nữa. Cha sẽ phái tài xế đưa đón con đi học. Từ giờ trở đi, đi đâu con cũng phải báo cáo với cha mẹ.”
Lãnh Noãn Tri nghĩ thầm: không được, nếu ngày nào cũng bị tài xế theo dõi thì làm sao mà lén lút thu thập vật tư được. Cô bèn lầu bầu: “Vậy thì con thà ở thẳng trường còn hơn.”
Lãnh phụ thuận miệng đáp: “Vậy thì tốt. Con ở trường cha mẹ còn yên tâm hơn.”
Lãnh Noãn Tri cảm giác mình vừa nói gì đó không nên nói.
Lãnh Tri Dịch cười nói: “Chị Noãn Tri, thật ra ở ký túc xá cũng tốt mà. Ở đó đông người mới vui chứ! Ở ngoài chẳng thú vị gì cả.”
Nguyên chủ từ nhỏ đã sống một mình, hơi bài xích cuộc sống tập thể, nên luôn mua nhà ở ngoài. Cứ đổi trường là lại mua một căn.
Nhưng Lãnh Noãn Tri thì không thấy vấn đề gì. Kiếp trước cô từng giang hồ, ngủ ngoài trời là chuyện thường ngày. Chỉ cần có chỗ nào đó để ngủ là được, ở đâu cũng như nhau.
Chỉ có điều, nếu cô về trường ở, ban đêm chẳng phải không thể tự do ra vào không gian sao?
Chậc! Hơi phiền phức.
Lãnh phụ nói với giọng không cho phép phản đối: “Thứ hai con chuyển vào ký túc xá. Không được mặc cả với cha. Nếu không trị con một trận ra trò, chắc con lật trời mất.”
Lãnh Noãn Tri thầm nghĩ: Đáng lẽ ông nên trị con gái cũ của ông từ lâu rồi.
Lãnh Tri Dịch xung phong: “Đến lúc đó để em chuyển hành lý giúp chị. Em khỏe lắm.”
Lãnh mẫu dặn dò: “Tri Dịch à, con là con trai, phải giúp bác trông chừng chị con, đừng để người khác bắt nạt nó.”
Lãnh phụ chậc một tiếng: “Con gái bà đi học đâu phải ngày đầu tiên. Bà lo lắng cái gì? Hơn nữa, với cái tính khí của nó thì ai dám bắt nạt?”
Lãnh mẫu ngập ngừng: “Noãn Tri nó chưa từng ở tập thể bao giờ. Tôi sợ nó không quen.”
Lãnh Noãn Tri tỏ vẻ sốt ruột: “Xem hai người lại thế rồi. Con chán nhất là hai người cãi nhau. Con về đây.”
Lãnh phụ lớn tiếng: “Xe con hỏng thế kia thì làm sao mà về? Mấy ngày nay cứ ở nhà.”
Lãnh Noãn Tri cau mày: “Vì phải chuyển vào ký túc xá, con có nhiều đồ đạc lắm, phải thu dọn chứ.”
Lãnh Tri Dịch vội nói: “Bác cả, bác cả, để cháu đưa chị Noãn Tri về cho. Cháu cũng có chuyện muốn nói với chị ấy.”
Lãnh phụ do dự một lát rồi nói: “Thôi được. Tri Dịch, cháu phải đưa chị cháu về tận nơi an toàn đấy.”
Lãnh Tri Dịch gật đầu: “Bác cả yên tâm. Chị ơi, mình đi thôi!”
Ra khỏi cửa, cái lạnh thấu xương ập đến. Lãnh Noãn Tri kéo chặt áo khoác, thầm thề lần sau nhất định phải mặc thật dày.
Lên xe, nhờ hơi ấm từ điều hòa, Lãnh Noãn Tri mới cảm thấy mình sống lại.
Lãnh Tri Dịch chỉnh thiết bị định vị xong rồi lái xe lên đường.
Suốt dọc đường, Lãnh Noãn Tri thầm thở dài. Gia đình nguyên chủ thật sự quá nuông chiều cô, đến mức biến cô thành tiểu thư ương bướng, tùy hứng.
Nhưng qua ký ức có thể thấy, nguyên chủ cũng không phải người xấu bụng, chỉ là chưa từng trải qua khó khăn và sự dạy dỗ của xã hội mà thôi.
Noãn Noãn: [Tri Tri, anh chàng đẹp trai bên cạnh cậu có vẻ muốn nói gì đó với cậu đấy!]
[Hả?] Lãnh Noãn Tri quan sát một lúc, thấy Lãnh Tri Dịch mấy lần nhìn mình như muốn nói lại thôi, có vẻ có lời muốn nói mà không nói ra được.
Cô khẽ ho một tiếng: “Có phải em có chuyện muốn nói với chị không?”
Nhắc đến chuyện muốn nói, Lãnh Tri Dịch có vẻ hơi ngại ngùng. Ánh mắt cậu chuyển động vài lần, cuối cùng mới chậm rãi nói: “Chị à, cái... bạn cùng bàn của chị... có thể... giới thiệu cho em làm quen được không?”
“Bạn cùng bàn của chị?” Lãnh Noãn Tri hơi cau mày suy nghĩ: “Em nói đến Đồng Họa à?”
Lãnh Tri Dịch gật đầu: “Đúng đúng đúng, chính là cô ấy.”
Lãnh Noãn Tri nhớ ra rồi. Đồng Họa chính là cô gái đã tặng giày bệt cho nguyên chủ.
Nguyên chủ có nhiều bạn bè, nhưng phần lớn là bạn rượu thịt. Chỉ có Đồng Họa là đối xử chân thành với cô, luôn khuyên cô tránh xa những kẻ chỉ biết rủ rê ăn chơi.
Nhưng nguyên chủ dường như không cảm kích, còn tưởng Đồng Họa không muốn cô giao du với người khác.
Từ việc nguyên chủ chưa từng đi đôi giày Đồng Họa tặng, có thể thấy quan hệ hai người không mấy tốt đẹp.
Sau ngày tận thế, nguyên chủ và Đồng Họa không bao giờ gặp lại nhau. Chỉ nghe nói Đồng Họa đã chết ngay từ đầu thảm họa.
Lãnh Noãn Tri: “Tại sao em muốn làm quen với Đồng Họa?”
Vành tai Lãnh Tri Dịch lặng lẽ đỏ lên. Cậu không tự nhiên ho khan một tiếng: “Cô ấy dễ thương quá. Em... em muốn theo đuổi cô ấy. Chị giúp em được không?”
Đồng Họa là kiểu con gái nhỏ nhắn, chỗ nào cũng bé xíu, chỉ có đôi mắt là to, dễ thương như nhân vật hoạt hình.
Thấy Lãnh Noãn Tri mãi không nói gì, Lãnh Tri Dịch tưởng chị không muốn giúp, bèn van nài: “Chị ơi, em xin chị đấy, chị giúp em đi! Em nhất định sẽ đối xử rất tốt với cô ấy.”
Lãnh Noãn Tri nhìn Lãnh Tri Dịch một cái. Kiếp trước của nguyên chủ, hình như Lãnh Tri Dịch cũng từng đưa ra yêu cầu này, nhưng nguyên chủ lấy lý do không thân với Đồng Họa để từ chối.
Sau này ngày tận thế đến, Lãnh Tri Dịch cũng thức tỉnh dị năng hệ hỏa. Chỉ là không biết ban đầu cậu có đi tìm Đồng Họa hay không.
Chắc là không có đâu! Hoặc có tìm nhưng không thấy, vì Đồng Họa đã sớm...
Kiếp này nếu để cậu ấy theo đuổi Đồng Họa, liệu có thể thay đổi kết cục bi thảm của Đồng Họa không nhỉ?
Lãnh Noãn Tri nói: “Em chọn thời gian đi. Chị sẽ hẹn cô ấy ra ngoài để hai người gặp mặt.”
Lãnh Tri Dịch kích động đến mém suýt mất lái. Giữ vững tay lái xong, cậu mới nói: “Chị ơi, cảm ơn chị nhiều lắm.”
Lãnh Noãn Tri thu dọn đồ đạc trong phòng, chia làm hai vali. Vali to thì bỏ vào không gian, vali nhỏ thì xách đến ký túc xá.
Chiều chủ nhật hôm đó, Lãnh Tri Dịch trực tiếp xách hành lý giúp Lãnh Noãn Tri đưa vào ký túc xá, còn nói là hành lý của chị ít quá.
Mỗi học sinh khi nhập trường đều được phân phòng. Lãnh Noãn Tri chỉ là chưa từng ở thôi, nên cũng không cần làm thủ tục gì.
Đến phòng quản lý ký túc xá lấy chìa khóa. Phòng của Lãnh Noãn Tri ở tầng 3, phòng 306, đúng hướng mặt trời.
Phòng ở bốn người, trên là giường, dưới là tủ, bàn, ghế. Vì nguyên chủ chưa từng ở ký túc xá bao giờ, nên Lãnh Noãn Tri thấy cách bài trí này rất mới lạ.
Bạn cùng phòng vẫn chưa đến, tiện cho Lãnh Noãn Tri thu dọn hành lý.
Vốn dĩ Lãnh mẫu muốn tự tay dọn dẹp giường chiếu cho con gái, nhưng bị Lãnh Noãn Tri từ chối. Mười tám tuổi đầu rồi, nếu sau lưng còn có người trải giường gấp chăn thì nói ra nghe mất mặt lắm.
Mấy việc này với Lãnh Noãn Tri bây giờ chỉ là chuyện nhỏ, loáng cái là xong.
Vừa dọn dẹp xong thì ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa. Một cô gái có dáng người cao ráo bước vào, thấy Lãnh Noãn Tri thì khựng lại.
Lãnh Noãn Tri thường ngày ở trường khá lạnh lùng, không dễ dàng để ý đến người không quen, nên chỉ liếc cô gái đó một cái rồi tiếp tục dọn đồ.
“Lãnh Noãn Tri?” Cô gái cao ráo ngạc nhiên: “Sao cậu đột nhiên chuyển về ký túc xá ở thế?”
Lãnh Noãn Tri thản nhiên đáp: “Ừm! Muốn về thì về thôi.”
Đang nói chuyện, ngoài cửa lại có một cô gái bước vào, chính là bạn cùng bàn của Lãnh Noãn Tri – Đồng Họa.
“Tri Tri?” Đồng Họa vừa vào đã thấy Lãnh Noãn Tri ở trong, nhất thời khá phấn khích: “Tri Tri! Cậu chuyển về trường ở thật à? Tuyệt quá, tớ có bạn rồi.”
Lãnh Noãn Tri gật đầu, nghĩ đến lời dặn dò của Lãnh Tri Dịch, lại nói: “Ừm! Ngày mai chúng ta đi cùng nhau.”
Đồng Họa tròn mắt kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên Lãnh Noãn Tri chủ động rủ rê, cô ấy kích động lắm: “Tri Tri, cậu thông suốt rồi à? Trước đây cậu chẳng thèm để ý đến tớ.”
