Chương 46: Người nhà anh đều không thích tôi
Liêu Lê hạ giọng, nói nhỏ: “Cậu gửi cho tớ đi!”
“Nếu cậu không gửi, nhà tớ sắp xảy ra chuyện rồi.”
Đường Vân Tĩnh: “Sao thế? Nhà cậu lại thiếu tiền à?”
“Cần bao nhiêu cứ nói, tớ chuyển cho.”
Liêu Lê: “Cảm ơn cậu nhé. Bạch Ưu Ưu đang ở nhà tớ, anh cả tớ hình như có ý với cô ta, tớ muốn đuổi cô ta đi.”
“Cái gì? Vậy thì cậu cứ để Bạch Ưu Ưu ở nhà cậu thêm một thời gian đi. Đợi khi tớ và Thần ca đính hôn rồi, hẵng đuổi cô ta ra.”
“Lục Thượng Hiêu mà lại thích Bạch Ưu Ưu á? Chắc là hắn sống sướng quá rồi, muốn đổi đời khổ đây mà!”
“Buồn cười thật, mắt thẩm mỹ gì vậy trời.”
Liêu Lê nghe vậy liền tức giận nói: “Đường Vân Tĩnh, làm người không thể ích kỷ thế được.”
“Sao cậu lúc nào cũng chỉ nghĩ cho bản thân, không quan tâm đến người khác sống chết gì cả?”
“Một câu ‘Thần ca’, hai câu ‘Thần ca’, Thần ca của cậu có thèm để ý đến cậu không?”
“Mau đưa tài liệu cho tớ, tớ liên hệ với bố mẹ cô ta để họ đến đón cô ta về.”
Đường Vân Tĩnh sững người, bĩu môi nói: “Dữ vậy làm gì?”
“Thần ca đang tìm cô ta đấy, cứ để cô ta ở nhà chồng cậu thêm đi.”
Liêu Lê: “Ý cậu là sao? Không chịu đưa cho tớ à? Đường Vân Tĩnh, sao cậu lại như vậy, có coi tớ là bạn thân không vậy?”
“Nếu anh cả tớ bị Bạch Ưu Ưu mê hoặc, cả nhà tớ sẽ tiêu đời!”
Đường Vân Tĩnh: “Đâu đến mức nghiêm trọng vậy.”
“Cầu người không bằng cầu mình, tớ không nên gọi điện cho cậu làm gì.”
Nói xong, Liêu Lê cúp máy.
Đường Vân Tĩnh nhận ra Liêu Lê đã giận, vì không muốn mất đi người bạn thân duy nhất, cô ta đã gửi tài liệu của Bạch Ưu Ưu cho Liêu Lê.
Thấy Đường Vân Tĩnh gửi tài liệu đến, Liêu Lê mới nguôi giận.
Cô đưa tài liệu cho Lục Thượng Lân, chỉ vào số điện thoại liên lạc khẩn cấp: “Anh gọi đi.”
Lục Thượng Lân: “Sao lại là em?”
“Anh ăn nói khéo hơn em.”
Lục Thượng Lân nghe vậy nhướng mày: “Ừm, cũng đúng. Thôi được, anh sẽ miễn cưỡng gọi giúp em.”
Lục Thượng Lân bấm số, điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia là một người đàn ông:
“Alô?”
“Con gái ông đang ở chỗ tôi.”
“Ông tự xử đi!”
Đầu dây bên kia cúp máy rất nhanh, gọi lại thì đã bị chặn.
Lục Thượng Lân tức giận đến bật cười: “Người gì mà kỳ cục vậy?”
Liêu Lê: “Anh nói kiểu gì vậy? Còn cố hạ giọng nữa, nghe cứ như lời của bọn bắt cóc ấy.”
Lục Thượng Lân: “Ơ… anh khoe giọng trầm của anh một chút không được à?”
“Điên à!”
Lúc này, trên lầu, Lục Thượng Hiêu nhìn Bạch Ưu Ưu đang co ro trong góc sofa, không thèm để ý đến ai, anh nhíu mày hỏi: “Sao không nói gì?”
“Hôm nay có nhớ ra được điều gì không?”
Bạch Ưu Ưu hừ một tiếng, hai tay ôm đầu gối, lặng lẽ giận dỗi.
Lục Thượng Hiêu không hiểu, nhưng tôn trọng.
Vì vậy anh không để ý đến Bạch Ưu Ưu nữa, đi về phía thư phòng, bắt đầu công việc sau khi về nhà.
Hôm nay anh tan làm sớm, về nhà chỉ để xem cô gái nhỏ đang làm gì trong nhà.
Rõ ràng là hôm nay cô ấy có vẻ không được vui cho lắm.
Bởi vì cô ấy không thèm nói chuyện với anh nữa.
Anh mở máy tính, lại bắt đầu xem xét kế hoạch, phương án quảng bá thương hiệu, và cả những bản thiết kế được gửi lên.
Bạch Ưu Ưu sững sờ.
Cô do dự rất lâu, mãi mới bước đến thư phòng.
Bạch Ưu Ưu nhìn Lục Thượng Hiêu, ngập ngừng một chút rồi nói: “Tôi thấy anh vẫn nên đưa tôi về nhà thì hơn.”
“Người nhà anh có vẻ không thích tôi.”
Lục Thượng Hiêu rời mắt khỏi màn hình máy tính, nhìn Bạch Ưu Ưu nói: “Cô nhớ ra mình là ai rồi à?”
“Không có.”
“Nhưng em dâu của anh đã nói cho tôi biết, tôi tên là Bạch Ưu Ưu.”
Lục Thượng Hiêu nghe vậy: “Rồi sao?”
“Người nhà anh không thích tôi, tôi còn ở lại nhà anh làm gì?”
“Tôi muốn về nhà.”
Lục Thượng Hiêu nhíu mày: “Cô biết nhà cô ở đâu không?”
Bạch Ưu Ưu: “Không biết, nhưng tôi nghĩ em dâu anh chắc là biết.”
“Cô ấy còn nói tôi có bạn trai, có thể liên hệ với bạn trai tôi, để anh ấy đến đón tôi về.”
“Dù sao thì tôi cũng không muốn ở lại đây nữa.”
Lục Thượng Hiêu nghe vậy nói: “Không thích ở đây à?”
Bạch Ưu Ưu nói: “Tôi có thích hay không thì quan trọng lắm sao?”
“Cũng khá quan trọng.”
Bạch Ưu Ưu bĩu môi: “Không thích.”
“Tôi sẽ đổi chỗ khác cho cô.”
Bạch Ưu Ưu: “Ý anh là sao? Anh không định đưa tôi về nhà à?”
Lục Thượng Hiêu: “Trước khi cô chưa khỏi hẳn, tôi sẽ lo cho cô ăn mặc, sinh hoạt, cho đến khi cô nhớ lại mọi chuyện.”
“Hiện tại cô mất trí nhớ, không biết gì về quá khứ, làm sao tôi biết được người nhà cô có ý đồ xấu với cô hay không?”
“Tôi có trách nhiệm với cô, nếu cô về nhà mà xảy ra chuyện gì, tôi sẽ áy náy không yên.”
Bạch Ưu Ưu nghe vậy kinh ngạc: “Nhưng nếu cả đời này tôi không thể nhớ lại được thì sao?”
“Vậy thì tôi sẽ lo cho cô cả đời, để cô cả đời không phải lo nghĩ về chuyện cơm áo gạo tiền.”
Bạch Ưu Ưu: “!!!”
Không phải chứ, trên đời này lại có chuyện tốt như vậy sao?
Bạch Ưu Ưu kinh ngạc một lúc rồi buồn bực nói: “Anh không sợ tôi thích anh à?”
Lục Thượng Hiêu: “???”
“Anh đã định lo cho tôi cả đời, trong quá trình đó tôi thích anh cũng là chuyện bình thường thôi mà!”
Lục Thượng Hiêu nghe vậy, thản nhiên nói: “Tôi không thể cưới cô.”
“Cái gì?”
“Tôi không thể cưới một người phụ nữ không có lợi gì cho sự nghiệp của tôi.”
Bạch Ưu Ưu: “…”
“Tôi đã gặp cô vài lần, nhìn cách ăn mặc của cô, chắc là xuất thân từ gia đình nghèo khó.”
“Cô sẽ không giúp được gì cho tôi, tôi sẽ không cưới cô đâu.”
Bạch Ưu Ưu: “Anh thực tế thật đấy.”
Lục Thượng Hiêu không nói gì nữa, tiếp tục tập trung vào bản kế hoạch trên máy tính.
Còn về việc tại sao anh lại thực tế như vậy.
Đại khái là vì lời dạy bảo từ nhỏ của ông nội.
Gia đình như anh thì phải tìm một người vợ môn đăng hộ đối, kết hôn vì lợi ích kinh doanh.
Như vậy sẽ không làm tổn hại đến lợi ích của bản thân, mà còn có thể đưa công ty gia đình lên đến đỉnh cao.
Đúng lúc này, Lục Thượng Lân nhắn tin đến:
Lục Thượng Lân: [Nhăn răng]
Lục Thượng Lân: [Anh ơi, xuống ăn cơm thôi]
Lục Thượng Lân: [Dẫn Bạch Ưu Ưu xuống ăn luôn đi!] [Đáng yêu]
Lục Thượng Hiêu trả lời: [Ừm]
Lục Thượng Lân: [Lạnh lùng quá] [Bĩu môi]
Lục Thượng Lân: [Anh trả lời xong có thể gửi kèm một cái icon được không]
Lục Thượng Hiêu: [Cười]
Lục Thượng Lân: [Em nghi anh đang chửi em đấy]
Lục Thượng Hiêu: [Chuyển khoản 20000.00]
Lục Thượng Lân: [Đáng yêu] [Đáng yêu]
Lục Thượng Lân: [Cảm ơn ông chủ ạ]
Lục Thượng Hiêu đóng máy tính, đứng dậy nói với Bạch Ưu Ưu: “Xuống ăn cơm.”
“Tôi không muốn. Tôi đâu phải người nhà anh, cùng ăn cơm thì tính là gì?”
Lục Thượng Hiêu: “Hả? Người nhà tôi đều nghĩ cô là bạn gái tôi.”
Bạch Ưu Ưu: “…”
Bạch Ưu Ưu không cãi lại được, đành phải đi theo Lục Thượng Hiêu xuống lầu ăn cơm.
Đồ ăn đã được bày lên bàn.
Lục Can Đồ, Vương Vi Lam, Liêu Lê, Lục Thượng Lân đã ngồi vào chỗ, lặng lẽ chờ Lục Thượng Hiêu và Bạch Ưu Ưu.
Lục Thượng Hiêu rất lịch sự kéo ghế ra, để Bạch Ưu Ưu ngồi xuống.
Đợi Lục Thượng Hiêu ngồi xuống, ông cụ với phong cách gia trưởng nói: “Ăn cơm đi!”
Mọi người lúc này mới lần lượt cầm đũa lên bắt đầu ăn.
Bạch Ưu Ưu: “…”
Đúng là người đứng đầu gia đình có khác.
Cả nhà đều chờ Lục Thượng Hiêu động đũa trước mà.
