Chương 85: Ra ngoài chơi cũng phải dẫn theo chồng
Lục Thượng Hiêu chuyển tiền cho Lục Thượng Lân xong, nghĩ ngợi một chút rồi mở wechat của Liêu Lê:
Lục Thượng Hiêu: [Dạo này vất vả rồi]
Lục Thượng Hiêu: [Chuyển khoản 100.000,00]
Vợ chồng trẻ nhận được tiền của Lục Thượng Hiêu, mỗi người một phản ứng. Lúc đó –
Lục Thượng Lân tắm xong, mở wechat ra xem, thấy tin nhắn chuyển khoản của Lục Thượng Hiêu.
Anh định vui vẻ khoe với Liêu Lê một chút, kết quả…
Anh thấy Liêu Lê mặc bộ đồ mèo con, một tay chống cằm, tạo dáng vô cùng gợi cảm, tay kia thì từ đùi vuốt ngược lên.
Cô nhìn anh, đưa mắt liếc tình: “Chồng yêu ~”
Rồi cô e thẹn cắn môi, lại từ từ nhả ra đầy quyến rũ.
Điểm nhấn nằm ở ánh mắt, sự quyến rũ chiếm tới 98%.
Lục Thượng Lân nhức đầu nói: “Ngày nào em cũng diện một bộ đồ như thế à?”
Liêu Lê mặc kệ vẻ bực bội của anh, giơ tay ngoắc ngoắc: “Lại đây ~”
“Anh nghỉ ngơi một chút được không?”
“Đừng có giở trò nhiều thế, ai mà chịu cho nổi.”
Liêu Lê thấy Lục Thượng Lân có vẻ chống cự, liền thu lại động tác quyến rũ, ngồi xuống vỗ vỗ mép giường: “Được được được!”
“Chán rồi à.”
“Phiền rồi à!”
“Vậy em đi đây?”
Lục Thượng Lân: “…”
“Em định mặc bộ này ra ngoài à?”
“Ừm.”
“Liêu Lê này, Liêu Lê này, em đúng là mất hết lí trí rồi!”
Liêu Lê: “Cho anh hai lựa chọn, một là ngoan ngoãn nằm im, để em muốn làm gì thì làm. Hai là em ra ngoài.”
Lục Thượng Lân bất lực bước tới, lòng như tro tàn nằm xuống phía bên kia giường: “Thôi được, tới đi!”
“Anh thế nào cũng chết trước em cho xem.”
Liêu Lê thấy vẻ mặt sống không bằng chết của anh, trong lòng thấy rất sướng.
Chắc cô bị biến thái thật rồi!
Thế là cô trèo lên người anh, ngồi lên đùi anh, giơ tay nắm cằm anh: “Sao? Vẻ mặt không tình nguyện thế?”
“Hừ, tin không, em có thể khiến anh gào rách họng cầu xin em đè anh.”
Lục Thượng Lân: “…”
Hôm nay lại diễn kịch bản gì đây?
Nữ giúp việc bá đạo cưỡng ép nam chủ nhà giàu đẹp trai?
Thôi, tuy không hiểu trò tình thú này, nhưng tôn trọng.
Lục Thượng Lân hít một hơi thật sâu nói: “Hừ, dù em có chiếm được thân anh thì cũng không chiếm được tim anh.”
Nói xong anh quay đầu đi chỗ khác.
Liêu Lê cười ha ha hai tiếng, kéo quần lót của anh ra, nói lời hung ác: “Để em cho anh biết thế nào là vừa đau vừa sướng.”
“Bé cưng à, đừng mong đợi nhiều quá.”
“Em sẽ không biết thương hoa tiếc ngọc đâu.”
“Không cho anh chút an ủi nào, em sẽ mạnh bạo, đau chết anh.”
Lục Thượng Lân nhìn Liêu Lê, mặt đỏ bừng nói: “Em nghĩ làm nhục anh như vậy, anh sẽ khuất phục em sao?”
“Em mơ đi!”
Liêu Lê: “Hừ, nói sớm quá đấy. Bé cưng à.”
“Em chờ anh khóc lóc cầu xin tha thứ.”
Lục Thượng Lân: “…”
Diễn sâu quá hóa hại mình…
Lục Thượng Lân lúc đầu còn phối hợp, nhưng sau đó anh không muốn phối hợp nữa.
Khi anh muốn phản công, Liêu Lê không đồng ý.
“Em bảo anh làm à?”
“Không.”
“Vậy sao anh không ngoan ngoãn một chút.”
Lục Thượng Lân: “Nhưng mà như thế này… anh không thoải mái.”
“Em thích.”
Lục Thượng Lân: “Anh không thích.”
“Anh có thích hay không em không quản được, dù sao em thích là được.”
“Gọi vài tiếng nghe nào.”
Lục Thượng Lân: “…”
Đây chẳng phải là làm khó anh sao!
Một lúc lâu sau, Liêu Lê mệt, cô nhắm mắt, giọng mệt mỏi nói: “Bế em vào nhà vệ sinh.”
“Em hơi buồn ngủ.”
Lục Thượng Lân ấm ức nói: “Lười chết em đi.”
Lục Thượng Lân ngoài miệng càu nhàu, nhưng vẫn bế cô đi.
Rồi lại mất một lúc để tắm rửa.
Cuối cùng…
Lục Thượng Lân mệt lử nằm xuống, giọng buồn buồn nói: “Anh trai chuyển tiền cho anh rồi, em có muốn không?”
Liêu Lê sướng phê, cũng rất hào phóng, vô cùng rộng rãi nói: “Không cần đâu, coi như tiền công em trả cho anh vì tối nay anh đã phối hợp diễn kịch với em.”
“Anh luôn làm em hài lòng, đó là thứ anh xứng đáng nhận.”
“Sau này em còn ban thưởng cho anh nữa.”
Lục Thượng Lân: “…”
Em nói tiếng người được không?
Liêu Lê với tay lấy điện thoại, nhìn giờ, mới mười giờ rưỡi tối.
Lục Thượng Hiêu cũng chuyển tiền cho cô.
Cô vui vẻ nói: “Anh trai cũng chuyển cho em rồi.”
“Chắc là tiền sinh hoạt tháng này.”
Nói rồi cô trả lời Lục Thượng Hiêu:
Liêu Lê: [Cảm ơn anh trai] [Dễ thương]
Liêu Lê: [Đã nhận]
Trả lời xong, cô thấy tin nhắn của Đường Vân Tĩnh:
Đường Vân Tĩnh: [Ra ngoài với tớ]
Đường Vân Tĩnh: [Chuyển khoản 88.888,88]
Liêu Lê: [Cậu đang ở đâu thế?]
Đường Vân Tĩnh: [Trong phòng VIP]
Đường Vân Tĩnh: [Vị trí]
Đường Vân Tĩnh: [Đến đây được không?]
Liêu Lê: [Cậu ở câu lạc bộ đêm à?]
Liêu Lê: [Xấu xa] [Xấu xa]
Liêu Lê: [Tớ đến ngay đây]
Liêu Lê trả lời xong nhìn Lục Thượng Lân nói: “Em ra ngoài ăn khuya một chút, anh ở nhà ngoan ngoãn nhé.”
Lục Thượng Lân cau mày: “Gọi đồ ăn ngoài là được rồi.”
“Ôi chao, em muốn ra ngoài ăn.”
Lục Thượng Lân nhíu mày: “Muộn quá rồi, phụ nữ em ra ngoài không an toàn.”
“Ôi chao, em sẽ về nhanh thôi.”
Lục Thượng Lân thấy có gì đó không ổn, bình thường Liêu Lê sẽ dẫn anh đi cùng.
Lần này lại đòi đi một mình.
Chắc chắn có vấn đề.
“Anh đi cùng em ăn một chút.”
Liêu Lê nghe vậy vội xua tay: “Không, không cần đâu!”
“Anh đừng có dính người như thế được không!”
“Vợ chồng cần có không gian riêng, cho nhau chút không gian riêng đi.”
Lục Thượng Lân nghe vậy khinh thường nói: “Bình thường anh muốn có không gian, muốn nghỉ ngơi, em có cho không?”
“Giờ dùng xong anh rồi lại đòi không gian? Đòi ở riêng à?”
“Liêu Lê, em còn là người không?”
“Nói mau em định đi làm gì!”
Liêu Lê nghe vậy yếu ớt nói: “Vân Tĩnh tìm em có chút việc, cô ấy hình như tâm trạng không tốt.”
“Em đi bầu bạn với cô ấy.”
Lục Thượng Lân: “Anh đưa em đi.”
“Chỗ nào?”
Liêu Lê ho một tiếng, nhỏ giọng nói: “Hơi ngại nói ra, em tự đi là được.”
“Nếu anh nhất quyết đưa em đi thì sao?”
Liêu Lê: “Câu lạc bộ đêm, một câu lạc bộ có thể gọi trai bao.”
Lục Thượng Lân: “Liêu Lê!”
“Em định giấu anh đi gọi trai bao à?”
Liêu Lê: “Không có, không có!”
“Em có mình anh là đủ rồi, sao có thể có anh rồi mà còn đi gọi trai bao được.”
“Chẳng qua là Vân Tĩnh bảo em đến, em cũng sợ cô ấy chơi quá trớn, lát nữa xảy ra chuyện gì.”
“Em rất lo cho Vân Tĩnh.”
Lục Thượng Lân nghe vậy tin lời Liêu Lê thật: “Được!”
“Vậy anh tạm thời tin em.”
“Nhưng anh sẽ đi cùng em.”
Liêu Lê thấy Lục Thượng Lân nhất quyết đi cùng, chỉ đành gật đầu: “Được!”
“Vậy anh đi cùng em, nhưng anh không được giở trò giận dỗi với em ở chỗ đông người.”
“Chúng ta vào xem thế nào thôi.”
Lục Thượng Lân: “Ừm.”
Lục Thượng Lân lái xe đưa Liêu Lê đến câu lạc bộ giải trí, đây là một câu lạc bộ rất cao cấp, bên ngoài lộng lẫy.
Khách đến cũng đủ loại người.
Tất nhiên, trong đó có cả tiếp rượu nữ và cả trai tiếp rượu.
