Chương 91: Năng lực xử lý sự việc
Trực giác của Liêu Lê là chính xác.
Cô đúng là đến kỳ thật rồi.
Cô buồn bã nghĩ: Xong rồi! Sắp xấu mặt đến nơi rồi.
Liêu Lê ngồi im không dám nhúc nhích, sợ đứng dậy thì phía sau quần lộ ra một mảng máu là tiêu đời.
Cô còn đang lo lắng không biết phải làm sao với chiếc váy màu vàng nhạt đã bị dính bẩn.
“Liêu tiểu thư, đã trang điểm xong cho cô rồi. Cô xem thử đi? Có hài lòng không?”
Nhà tạo mẫu cầm một chiếc gương nhỏ soi cho Liêu Lê.
Liêu Lê nhìn rồi nói: “Có thể để chồng tôi lên đây một chút được không? Tôi có chút việc nhỏ muốn nói với anh ấy.”
Nhà tạo mẫu nghe vậy mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên là được rồi.”
“Liêu tiểu thư, cô đợi một chút nhé.”
Lục Thượng Lân đang ngồi đọc tạp chí trên ghế sofa ở đại sảnh, nghe nhà tạo mẫu chuyển lời thì tò mò đi lên tầng hai.
Nhìn thấy Liêu Lê cúi đầu, vẻ mặt có vẻ rất buồn bã, anh tò mò hỏi: “Sao thế?”
Liêu Lê nghiêng đầu nhìn Lục Thượng Lân đang đi tới, chỉ liếc anh một cái rồi lại cúi gằm mặt xuống.
Cô ngại ngùng dùng đầu ngón tay miết móng tay cái, không nói gì.
Lục Thượng Lân bước lại gần cô, không đoán được rốt cuộc Liêu Lê bị làm sao. Lúc đến vẫn còn vui vẻ, sao đột nhiên lại buồn bã thế này.
Anh cúi người xuống, đưa tay ôm lấy vai cô, nhìn Liêu Lê và chính mình trong gương rồi cười nói: “Ơ, đây là ai thế này?”
“Sao anh chưa từng gặp một tiên nữ nhỏ xinh đẹp đến vậy nhỉ.”
Liêu Lê ngẩng mắt nhìn mình trong gương một cái, bĩu môi nói: “Chẳng phải anh ngày nào cũng gặp một tiên nữ nhỏ như em sao.”
“Đúng vậy, ngày nào cũng gặp, ngày nào cũng thấy rất khác lạ. Nhất là hôm nay, trang điểm tinh tế thế này, càng khiến người ta không rời mắt được.”
Liêu Lê nghe vậy buồn bực nói: “Em đã chọn chiếc váy rất thanh nhã rồi, cực kỳ kín đáo luôn.”
Lục Thượng Lân thấy cô không vui lắm thì từ từ ngồi xổm xuống.
Anh đưa tay nắm lấy tay cô, phỏng đoán nói: “Vì quá kín đáo nên không vui sao?”
“Vậy thì em có thể xuất hiện thật nổi bật, đổi một bộ váy có thể khiến hoa nhường nguyệt thẹn là được.”
“Đây không phải vấn đề gì to tát cả.”
Liêu Lê nhìn thẳng vào mắt Lục Thượng Lân, do dự một chút rồi ghé sát vào tai anh thì thầm: “Em đến kỳ rồi.”
“Bụng đau lắm.”
“Đến đột ngột quá, chẳng chuẩn bị gì cả, nên làm bẩn mất rồi…”
Liêu Lê càng nói càng thấy ngại, cô cảm thấy mình lớn thế này rồi mà vẫn còn như một đứa trẻ.
Lục Thượng Lân sững người một lúc rồi nói: “Vậy nên… bây giờ em không dám đứng dậy?”
“Ghế bẩn rồi? Váy cũng bẩn rồi?”
Liêu Lê khẽ gật đầu, buồn bực nói: “Đúng vậy.”
“Làm sao bây giờ?”
Lục Thượng Lân thấy Liêu Lê có vẻ bối rối, vội vàng trấn an: “Đừng hoảng, anh sẽ nghĩ cách.”
“Em ngồi yên ngoan ngoãn đợi anh quay lại nhé.”
“Đừng lo lắng.”
“Đây đều là chuyện nhỏ mà, không có gì đâu.”
Lục Thượng Lân có thể cảm nhận được sự luống cuống của Liêu Lê, đưa tay vuốt tóc cô rồi đứng dậy nói: “Anh sẽ quay lại ngay.”
Liêu Lê cũng không hỏi anh sẽ làm gì, chỉ thấy anh vội vã rời đi.
Cô bắt đầu ngẩn người, ngơ ngác nhìn chính mình với lớp trang điểm tinh tế trong gương.
Cô buồn bực nghĩ: Thật ra trông cũng khá xinh đẹp đấy chứ.
Lúc Lục Thượng Lân quay lại, trên tay xách một chiếc túi giấy.
Anh đã thanh toán tiền chiếc váy ở dưới lầu rồi, đồng thời xin thêm một chiếc túi giấy đựng váy.
Sau khi lên lầu, anh đưa cho Liêu Lê chiếc quần lót sạch và băng vệ sinh vừa mua.
“Đi đi.”
Liêu Lê đưa tay nhận lấy, do dự nói: “Nhưng mà…”
“Anh sẽ lo liệu ổn thỏa, sẽ không để em phải xấu hổ đâu.”
Liêu Lê do dự một chút rồi khẽ gật đầu.
Lúc cô đứng dậy, trên ghế quả nhiên dính đầy vết máu.
Cô nhìn một cái, mặt nóng bừng, vội dời ánh mắt đi chỗ khác, rồi cắn răng đi vào phòng thử đồ.
Lục Thượng Lân lấy khăn giấy ướt từ trong túi ra, nhanh chóng lau sạch vết máu trên ghế.
Theo lẽ thường thì sẽ thấy chán ghét, sẽ thấy buồn nôn.
Nhưng Lục Thượng Lân lau quá nhanh, nhanh đến mức không kịp suy nghĩ sâu xa hay bắt đầu cảm thấy buồn nôn thì đã lau sạch sẽ rồi.
Anh thầm nghĩ không thể vứt ở thùng rác nơi này được, bèn ném vào chiếc túi giấy màu đen đựng băng vệ sinh.
Anh kiểm tra lại một lượt, chắc chắn sẽ không bị người khác phát hiện ra, lúc này mới đi về phía phòng thử đồ.
Anh đứng ở cửa phòng thử đồ hỏi: “Xong chưa?”
“Thay váy ra rồi đem đi giặt khô, sẽ nhanh khô thôi.”
Liêu Lê mặc lại quần áo của mình, rồi lấy chiếc váy ra đưa cho anh.
Anh nhanh chóng nhét lại vào túi giấy, rồi hỏi cô: “Còn đau không?”
“Ừm.”
“Đồ thay ra rồi vứt vào túi giấy nhé.”
“Lát nữa ra ngoài tiện tay vứt vào thùng rác là được.”
Liêu Lê gật đầu, làm theo lời Lục Thượng Lân.
Sau khi rời khỏi studio thiết kế tạo mẫu, Liêu Lê vẫn ỉu xìu, sắc mặt không được tốt lắm.
Vốn dĩ sắc mặt hồng hào, nhưng vì đến kỳ nên sắc mặt cô có phần trắng bệch.
Trên đường về, cô cũng ôm bụng dưới, co ro lại.
Lục Thượng Lân chưa từng thấy Liêu Lê ốm yếu như vậy, trong ấn tượng của anh, cô luôn đầy sức sống, hoạt bát, hiếm khi chịu ngồi yên.
Xem ra kỳ kinh này quả thực hành hạ cô khá nhiều.
Về đến nhà, Lục Thượng Lân liền bảo Liêu Lê lên lầu nằm nghỉ, Liêu Lê cũng không có tâm trạng nói chuyện, chỉ gật đầu.
Cô về phòng ngủ rồi ngủ thiếp đi.
Không biết đã qua bao lâu, trong lúc mơ màng cô nghe thấy tiếng đẩy cửa.
Cô cảm giác có người bước lại gần mình, bèn cố gắng mở mắt ra nhìn thử.
Lục Thượng Lân đã chuẩn bị nước đường đỏ, còn nóng hổi.
Anh cố gắng hạ thấp giọng, dịu dàng hỏi: “Còn đau lắm không?”
“Ừm.”
Lục Thượng Lân bưng nước đường đỏ ngồi xuống: “Anh đã nấu nước đường đỏ cho em, uống vào sẽ đỡ hơn chút đấy.”
“Còn chuẩn bị cho em một túi chườm nóng nữa.”
“Em cầm lấy mà chườm bụng.”
“Trước đây cũng đau như vậy sao?”
Liêu Lê gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Ý là sao?”
Liêu Lê ngồi dậy đưa tay nhận lấy từ tay anh, uể oải nói: “Có lúc đau có lúc không đau, chu kỳ cũng không đều.”
“Có khi hai tháng không đến, có khi ba tháng không đến.”
“Chắc là rối loạn kinh nguyệt!”
Lục Thượng Lân nghe vậy giật mình: “Tình trạng này mà em cũng không đi khám sao?”
“Chẳng phải nên đi xem đông y để điều hòa sao?”
Liêu Lê nghe vậy thờ ơ nói: “Cũng có phải bệnh gì to tát đâu, chết không được đâu.”
“Nên cũng chẳng đi khám.”
Lục Thượng Lân nghe vậy nhíu mày, không vui nói: “Nếu ngay cả bản thân em cũng không biết quý trọng chính mình, thì còn mong ai sẽ quý trọng em đây?”
“Yêu người khác chẳng phải trước tiên phải học cách yêu bản thân mình sao?”
“Chuyện em cho là không quan trọng, để lâu ngày sẽ thành mối họa ngầm đấy.”
Liêu Lê nghe vậy thắc mắc nói: “Mối họa ngầm gì cơ?”
“Vô sinh.”
Liêu Lê sững người, phản ứng lại rồi nhếch khóe miệng nói: “Vậy thì khỏi phải dùng bao cao su cho anh rồi.”
Lục Thượng Lân nghe vậy bất lực nói: “Vấn đề quan trọng là có dùng bao cao su hay không à?”
Liêu Lê: “Thế thì là gì? Ồ, vô sinh rồi thì anh muốn ly hôn với em à?”
Lục Thượng Lân: “…”
Thật ra Lục Thượng Lân không có nhiều kiên nhẫn, đối mặt với Liêu Lê có não bộ kỳ lạ này, anh không chỉ bó tay mà còn có chút mệt mỏi trong lòng.
Nhưng anh vẫn kiên nhẫn nói: “Dù vô sinh thì anh cũng sẽ không ly hôn với em đâu.”
“Tại sao? Không sinh được con sẽ bị bố mẹ chê trách, sẽ bị người ta dị nghị, anh chịu nổi những lời đàm tiếu đó sao?”
“Hơn nữa, đàn ông chẳng phải ai cũng nghĩ đến chuyện nối dõi tông đường sao?”
Lục Thượng Lân khẽ thở dài nói: “Nhà anh còn có anh trai anh nữa mà. Huống hồ cũng không phải gen gì xuất sắc cho lắm, cũng không nhất thiết phải truyền lại.”
