Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Tinh Linh Hoa Nhỏ Dựa Vào Cọ Xát Trở Thành Bảo Bối Trong Tim Đại Lão > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33 có bản audio.

Chương 33: Tác hợp

 

Trong đình nhà họ Quý.

 

Quý Thanh Yến thản nhiên đặt quân cờ xuống.

 

“Ấy ấy ấy, vừa rồi ông đánh sai rồi, cháu cất đi, ông đánh lại, ông đánh lại.” Quý lão gia tử vội vàng ngăn cản, muốn nuốt lời đánh lại.

 

Quý Thanh Yến sớm biết ông sẽ nuốt lời, mặc kệ ông lấy quân cờ đi. Quý lão gia tử suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hạ xuống một quân, “Ha ha ha, lần này đánh hay rồi.”

 

“Vậy sao?” Quý Thanh Yến nhếch môi, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay, nhìn chuẩn vị trí liền hạ cờ.

 

Tiếng cười của Quý lão gia tử dần tắt theo quân cờ kia. Một chiêu tuyệt sát, thằng nhóc này cố ý đây mà. Ông hừ hừ hai tiếng tỏ vẻ bất mãn, “Thằng nhóc thối, cháu cố ý, chẳng biết kính già yêu trẻ gì cả.”

 

Ông nội hắn chính là kiểu điển hình của kẻ vừa gà vừa thích chơi, “Ông tìm cháu đến chỉ để chơi cờ với ông thôi à.”

 

“Làm thêm ván nữa.”

 

Quý lão gia tử nói rồi lại bày bàn cờ, Quý Thanh Yến bất đắc dĩ chơi cùng ông.

 

Quý Thanh Yến vừa đánh vừa lặng lẽ nhường nước, không thì ông nội hắn sẽ kéo hắn chơi mãi không dứt, đến khi thắng mới chịu thôi.

 

Quý lão gia tử vừa suy nghĩ vừa đánh, trong lòng vừa tự hào vừa xót thương đứa cháu này. Nhìn thành tựu của nó, lòng ông tràn đầy kiêu hãnh.

 

“Bên nhị phòng hôm qua có đến.”

 

“Ồ? Mục đích gì, còn đến tìm ông nữa.” Một lũ không thấy lợi thì không dậy sớm, không có mưu cầu thì đến đây làm gì? Hắn không tin.

 

Quý lão gia tử nghe hắn nói toạc ra, cười hai tiếng, nhìn chuẩn quân cờ, “Ha ha, thua rồi chứ, vẫn phải là ông nội cháu thôi.”

 

Quý lão gia tử đắc ý nhìn bàn cờ, ngăn động tác thu dọn của hắn, “Đừng động, ông chụp ảnh trước đã.” Cho lão Bạch kia xem, để lão ta cứ bảo ông là cái sọt cờ dở.

 

Quý Thanh Yến: “...”

 

Cuối cùng cũng thắng, Quý lão gia tử hài lòng nhìn bàn cờ, nhấp một ngụm trà, như có ý riêng mà nói, “Coi chừng chó cắn người đều không sủa.”

 

Quý Thanh Yến nghe vậy, ánh mắt sâu thêm, mặt không đổi sắc, trong lòng đã tính toán, “Cháu biết rồi.”

 

“Bao giờ cháu tìm cháu dâu cho ông đây, thật muốn sống độc thân à.” Ông đặt chén trà xuống nhìn cháu trai, thằng bé này cũng đâu có xấu, sao lại không tìm được vợ? Chắc chắn là tính cách quá lạnh nhạt, con gái nhà ai chịu nổi.

 

Ông lặng lẽ lắc đầu, đứa cháu không nên thân này, đến cháu dâu cũng không tìm được, còn phải để ông ra tay.

 

Quý Thanh Yến đã nghe đến mòn cả tai, học được cách tự động bỏ qua, hỏi thì bảo gió lớn quá, không nghe thấy.

 

“Lão Quý.”

 

Phía sau truyền đến một giọng nói trầm ấm.

 

Bạch Ngữ đỡ hờ Bạch lão gia tử bước tới, “Lão Bạch, mau lại đây, đang định cho ông xem đây, ván này tôi thắng có đẹp không.”

 

Bạch Ngữ dịu dàng hào phóng chào hỏi, “Ông Quý.” Sau đó nhìn Quý Thanh Yến với vẻ e thẹn của con gái, “A Yến.”

 

“Chả trách ông giấu cháu gái kỹ thế, thế này thì bao nhiêu người tranh giành.” Quý lão gia tử nhìn Bạch Ngữ dịu dàng xinh đẹp, cười khen.

 

Bạch Phong, tức Bạch lão gia tử, cười ha hả, không hề kiêng dè, tự hào nói, “Đương nhiên, cháu gái tôi là bảo bối của tôi mà, cháu trai nhà ông cũng xuất sắc hết mực.”

 

“Đâu có đâu có, khiến người ta lo lắng thôi.” Hai ông lão tâng bốc nhau. Bạch Ngữ nghe những lời khen, trên mặt thoáng ửng hồng, nhìn về phía Quý Thanh Yến.

 

Quý Thanh Yến chỉ chào hỏi lịch sự lúc đầu, sau đó vẫn ung dung uống trà, nghe họ tâng bốc nhau, không chen được câu nào.

 

Bạch lão gia tử và Quý lão gia tử nhìn nhau, ra hiệu bằng ánh mắt. Quý lão gia tử làm ra vẻ bừng tỉnh, “Đi, lão Bạch, tôi mới có được bộ cờ tướng đẹp, ông đi cùng tôi đánh vài ván, lần này tôi không nhường đâu.”

 

Rồi quay đầu nói với hai người họ, “Các cháu trẻ cứ chơi ở đây, không cần đi cùng bọn ông.”

 

Bạch lão gia tử đi theo, “Đánh thì đánh, ai thua còn chưa biết đâu.”

 

Sau khi họ đi, Bạch Ngữ tiến lên hai bước ngồi đối diện Quý Thanh Yến, dùng góc độ mà cô cho là hoàn hảo nhất đối mặt với hắn, “Nói ra thì hôm qua anh có việc, em còn chưa kịp cảm ơn anh.”

 

Quý Thanh Yến cũng hiểu đại khái mục đích chuyến này của họ, chắc là muốn tác hợp hai người, “Cô Bạch khách sáo rồi.”

 

Bạch Ngữ nghe ra sự xa cách trong giọng hắn, hơi cứng người, nhưng lập tức điều chỉnh lại, tiếp tục mở chuyện, tự mình nói, “A Yến, em vừa về nước, trong nước thay đổi khá nhiều, có thời gian thì dẫn em làm quen nhé.”

 

Quý Thanh Yến nhíu mày, “Xin lỗi cô Bạch, tôi rất bận.”

 

Bạch Ngữ biết mình sẽ bị từ chối, nhưng khi nghe chính miệng hắn nói ra, cô vẫn thấy rất khó chịu, sắc mặt tái đi đôi chút, nhưng với cô thì không ảnh hưởng lớn. Nếu dễ theo đuổi như vậy, đã sớm bị người ta cưa mất rồi. Cô uống một ngụm trà để giảm bớt ngượng ngùng.

 

Cô lặng lẽ điều chỉnh thần sắc, dùng giọng quen thuộc nói đùa, “A Yến, anh đừng cứ gọi cô Bạch mãi, gọi thẳng tên đi.”

 

Lần này Quý Thanh Yến không để ý đến cô nữa, tự mình lấy điện thoại tranh thủ thời gian rảnh xử lý công việc.

 

Đến khi họ rời đi, Quý Thanh Yến mặt mày bất lực nói với Quý lão gia tử, “Ông ơi, ông đừng ghép bừa uyên ương nữa.”

 

Quý lão gia tử hừ lạnh một tiếng, “Ông không ghép, cháu thử dẫn về một đứa xem, cô gái người ta có tài có sắc, cháu sao thế, không để mắt tới à?”

 

Quý Thanh Yến: “...”

 

Thôi, nói không thông, “Cháu đi đây, bận lắm.”

 

“Thằng nhóc thối.”

 

Hắn đi thẳng đến công ty, vừa đi vừa hỏi, “Lần trước bảo cậu điều tra người mà Quý Trạch tiếp xúc, tra được chưa.”

 

“Tra được rồi, hai ngày trước khi đấu thầu, anh ta lén gặp người bên Thiên Lợi.” Tuy chỗ họ chọn rất kín đáo, nhưng vẫn bị cậu ta tra ra, không thì khó ăn nói, cậu ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Quý Thanh Yến không bất ngờ vì hắn ta tiết lộ, nhưng sau lưng hắn ta chắc còn có người, không thì sao hắn ta liên lạc được với người Thiên Lợi. Hắn ngừng một chút, “Quý Tu Lễ có xuất hiện ở giữa không?”

 

Lâm Thanh lúc đó đã xem hết mọi thông tin, khẳng định trả lời, “Không có, ở giữa không thấy bóng dáng phó tổng Quý.”

 

“Phó tổng Quý luôn hoàn thành công việc rất tốt, mỗi lần đều chấp hành nghiêm chỉnh quy định của công ty...”

 

Quý Thanh Yến liếc mắt như dao về phía cậu ta, khiến cậu ta sợ đến mức nuốt luôn nửa câu còn lại, vội vàng làm động tác kéo khóa miệng, rồi im bặt.

 

“Đi điều tra hắn đi.”

 

“Vâng, tổng giám đốc.” Lâm Thanh ngoan ngoãn nghe lời, tổng giám đốc nói gì cũng đúng, bảo làm gì thì làm nấy.

 

Lời nhắc của ông nội tuyệt đối không phải chuyện không có căn cứ, chắc chắn ông đã nhìn ra điều gì đó. Tìm đến nhà nhị phòng, tính cách của từng người hắn đều rất rõ, càng hoàn hảo càng có vấn đề, vậy thì chính là hắn ta.

 

Ở nhà, Nguyễn Nhuyễn dỗ xong người ta, lại hài lòng giành được quyền ngủ trên giường, như cá gặp nước, vui vẻ vô cùng, cực kỳ thư thái.

 

Á!

 

Suýt quên, cô đã hứa với hắn sẽ bao hết hoa cỏ cây cối. Cô lưu luyến rời khỏi màn hình tivi, nhanh nhẹn nhảy nhót ra sân sau, lần lượt tản chút linh khí.

 

Rồi vội vàng chạy về xem tiếp, lãng phí một phút cô cũng xót.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi