Chương 62: Về nước
Sân bay.
Quý Thanh Nhiên mặc một bộ đồ denim thoải mái, đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm che gần nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm thon gọn tinh xảo, đủ thấy vẻ đẹp tuyệt trần của cô.
Người đi đường khi ngang qua đều không tự chủ được mà dừng lại nhìn vài giây.
Quý Thanh Nhiên chẳng bận tâm, đôi chân dài sải bước, tay trái cầm điện thoại, tay phải đẩy vali.
Vừa đi vừa nhìn, cô lẩm bẩm trách bạn thân: "Cái tên này có đáng tin không vậy, chẳng phải nói ở cửa ra này sao? Sao lại không thấy?"
Cô cúi đầu mở điện thoại xác nhận lại tin nhắn mà cô em thân thiết Bạch Thấm gửi cho mình.
Không sai mà, cô ấy nói chính là đợi ở đây.
Ngón trỏ trái của cô kéo nhẹ kính râm xuống một chút, để lộ đôi mắt phượng sáng rực, quét nhìn xung quanh.
Không thấy mục tiêu, cô lại đẩy kính râm lên, cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại: "Cậu đâu rồi?"
"Bảo bối, đây, nhìn đây!!! Nhiên Nhiên bảo bối." Chu Cảnh thấy Quý Thanh Nhiên hoàn toàn phớt lờ mình, có chút bất lực gọi phía sau lưng cô.
Anh trong suốt đến vậy sao? Đi ngang qua bên cạnh mà không thấy anh.
Quý Thanh Nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc từ phía sau, sao lại giống giọng của tên khốn đó thế, cô đâu có thông báo cho anh ta?
Cô quay đầu lại, quả nhiên là anh.
Cứ như một cái bảng hiệu di động vậy.
Cô tinh ý nghe thấy một đôi bạn gái bên cạnh đang thì thầm: "Mái tóc vàng của anh chàng kia cá tính ghê! Người cũng đẹp trai nữa, vừa cao vừa đẹp trai!!!"
"Đừng nói nữa, chắc là đến đón bạn gái, cậu nhìn kìa, cô ấy quay người lại rồi."
Quý Thanh Nhiên kéo anh nhanh chóng đi sang một bên.
Chu Cảnh ngoan ngoãn đi theo bảo bối nhà mình, rất chu đáo đỡ lấy vali trong tay cô.
"Sao anh biết hôm nay em về?" Quý Thanh Nhiên còn định tạo bất ngờ cho anh, giờ thì không cần nữa.
"Hì hì, anh với bảo bối tâm linh tương thông, em về lúc nào anh đương nhiên biết." Chu Cảnh cười đểu nói.
Chu Cảnh đưa cô đến bãi đỗ xe, đặt vali vào cốp sau, rồi mở cửa ghế phụ cho cô: "Đi thôi, công chúa của anh, mời lên xe."
Quý Thanh Nhiên phối hợp với anh, hành lễ công chúa: "Vậy cảm ơn kỵ sĩ của em."
"Công chúa bệ hạ của anh, đây là việc anh nên làm." Chu Cảnh đắm chìm trong vai diễn, giọng nói đầy cảm xúc lên xuống.
Quý Thanh Nhiên dùng sức véo một vòng thịt trên cánh tay anh, dùng móng tay kẹp một lớp da xoay một vòng, đừng thấy anh gầy mà toàn là cơ bắp, cô đã đúc kết được cách véo người thế này, chắc chắn đau.
"Hít!" Quả nhiên, Chu Cảnh hít một hơi lạnh, bảo bối nhà anh vẫn mạnh mẽ như vậy, tiểu thư công chúa gì đó đều là giả.
Quý Thanh Nhiên hài lòng, rồi lại vỗ vỗ chỗ vừa véo, đột nhiên nhớ ra gì đó: "À đúng rồi, em còn chưa nói với Thấm Thấm, cô ấy nói sẽ đến đón em, không thấy bóng dáng đâu, em gọi cho cô ấy trước."
Nói rồi cô lấy điện thoại định bấm số, nhưng bị Chu Cảnh ngăn lại: "Đừng gọi nữa, bảo bối, bạn thân của em bị anh điều đi rồi, giờ chắc đang ngọt ngào lắm."
"Hả?" Quý Thanh Nhiên khó hiểu nhìn anh.
Không hiểu lắm ý anh: "Ngọt ngào gì, trong thời gian em ra nước ngoài đã xảy ra chuyện gì mà em không biết sao?"
Nói rồi cô đột nhiên bừng tỉnh: "Ồ~~ em biết rồi!"
Quý Thanh Nhiên quay người nắm lấy cánh tay Chu Cảnh, kích động hỏi: "Có tiến triển rồi à? Mau kể em nghe, đã xảy ra chuyện gì? Giờ đến bước nào rồi?"
Chu Cảnh cúi người thắt dây an toàn cho cô, nhìn cô gần trong gang tấc, không nhịn được hôn trộm một cái: "Đừng kích động bảo bối, chưa có gì đâu, đây chẳng phải đang tạo cơ hội cho cô ấy sao?"
"Xì~" Quý Thanh Nhiên lườm anh, đẩy anh ra sau, ngăn động tác muốn hôn trộm lần nữa.
"Được rồi, lái xe đi."
Chu Cảnh bị cắt ngang mặt đầy tủi thân và kinh ngạc: "Bảo bối, em không yêu anh nữa rồi, em lại đối xử với anh như vậy, lúc đầu rõ ràng là em theo đuổi anh, quả nhiên có được rồi thì không trân trọng."
Quý Thanh Nhiên buồn cười nhìn anh, nói cũng lạ, anh rõ ràng lớn hơn cô mấy tuổi, nhưng trước mặt cô lại như đứa trẻ, mà cô lại rất thích.
Thích sự hài hước thú vị của anh, luôn mang lại niềm vui cho cô, ở bên anh cô rất thoải mái.
Quý Thanh Nhiên cũng là người dứt khoát, sau khi xác định được lòng mình, cô trực tiếp tỏ tình, nhưng không ngờ,
Anh lại đồng ý.
Thế là cô đột nhiên có bạn trai, chính cô cũng có chút mơ hồ, nhưng phát hiện cảm giác có bạn trai cũng không tệ.
Tuy đôi khi cũng cãi vã, nhưng phần lớn anh đều bao dung cô, cô vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.
"Bảo bối, anh đưa em về cất đồ rồi rửa mặt, sau đó đưa em đi ăn nhé."
Chu Cảnh vừa lái xe vừa nói với Quý Thanh Nhiên ở ghế phụ.
"Ừ, được." Quý Thanh Nhiên gật đầu đồng ý với sắp xếp của anh, ngồi máy bay lâu như vậy, cô cũng muốn đi rửa mặt rồi mới ăn.
……
Bạch Thấm vốn định đi đón Quý Thanh Nhiên, đã nói xong rồi, nhưng khi cô ra khỏi cửa thì nhận được điện thoại của Chu Cảnh.
Chu Cảnh nói anh đã hẹn Ôn Vân Xuyên ăn trưa, nhưng anh phải đi đón Nhiên Nhiên, không tiện cho leo cây, nên muốn nhờ cô đi ăn với Ôn Vân Xuyên.
Bạch Thấm nghe xong thấy còn có chuyện tốt thế này? Không nói hai lời liền đồng ý, bán đứng bạn thân rất nhanh.
Lập tức đổi lịch trình, Chu Cảnh thật ra chỉ muốn tạo bất ngờ cho Quý Thanh Nhiên.
Cô hiểu, nhìn vào việc anh sắp xếp một buổi hẹn cho cô, cô sẽ không chấp nhặt với anh, tạm thời nhường cho anh gặp mặt đầu tiên khi bạn thân về nước vậy.
May mà hôm nay cô ăn mặc chỉn chu để đón Nhiên Nhiên, nhưng cứ cảm thấy cái túi này có hơi không hợp với bộ đồ nhỉ?
Cô quay lại phòng thay đồ đổi túi, đứng trước gương soi trái soi phải, lại thấy mũ không hợp, lại đổi mũ, đổi qua đổi lại nhiều lần, luôn cảm thấy chưa hài lòng.
Cuối cùng lại quay về bộ phối đầu tiên.
Rồi nhìn điện thoại, sắp đến giờ rồi, cô vội vàng cầm túi rời đi, sợ để anh đợi lâu.
Địa điểm ăn ở nhà hàng gần bệnh viện của Ôn Vân Xuyên, anh ăn trưa chỉ có một tiếng, nhưng hôm nay Chu Cảnh nhất định đòi hẹn anh ra ăn, mà địa điểm cũng đã định sẵn.
Anh tìm được chỗ ngồi, đợi một lúc, vẫn không thấy người đến, tên này không phải cho leo cây chứ?
Anh cầm điện thoại nhắn tin: 【Cậu đâu rồi? Không phải định cho tôi leo cây đấy chứ?】
Rất nhanh, tin nhắn đối phương trả lời: 【Đợi đấy, sắp đến rồi.】
Bạch Thấm theo địa chỉ Chu Cảnh đưa đến, vừa tới cửa đã nhìn qua cửa sổ thấy Ôn Vân Xuyên bên trong phong độ ngời ngời, không nhịn được mê mẩn một chút.
Sau đó phản ứng lại, lấy gương nhỏ trong túi chỉnh lại tóc, tô thêm chút son, thấy không có vấn đề gì, rồi bước giày cao gót đẩy cửa đi vào.
"Ôn Vân Xuyên." Bạch Thấm đi đến trước mặt anh, cười tươi gọi tên anh, rồi kéo ghế ngồi xuống.
Ôn Vân Xuyên có chút ngạc nhiên, người đến lại là cô: "Sao cô lại ở đây?"
"Tôi đến ăn với anh mà."
