Chương 65: Kim ốc tàng kiều
Ông cụ Quý câu cá suốt cả buổi chiều, trong giỏ chỉ có một con cá lẻ loi bơi qua bơi lại. Thấy trời đã xế chiều, ông thu dọn đồ nghề.
“Bảo tài xế chuẩn bị xe.” Ông nói với quản gia đứng bên cạnh.
“Muộn thế này rồi, ngài còn muốn đi đâu ạ?” Quản gia sau khi thông báo cho tài xế liền quan tâm hỏi.
Ông cụ Quý phẩy tay, hừ mũi hai tiếng: “Còn đi đâu được nữa, đến chỗ thằng ranh đó. Nó không đến thăm ta, ta cũng có thể đến thăm nó chứ. Tiện thể xem thằng ranh đó đang giở trò gì.”
Quản gia đã quá quen với việc ông nói một đằng nghĩ một nẻo. Ông cháu nhà này ai cũng cứng đầu, chẳng qua là nhớ cậu chủ nhỏ thôi.
Xe chạy êm ru, chẳng mấy chốc đã đến biệt thự của Quý Thanh Yến.
Quản gia nghĩ hai ông cháu có thể có chuyện riêng cần nói, bèn thức thời không xuống xe, để họ có không gian riêng.
Ông cụ Quý thấy cổng không khóa, liền đẩy cửa bước vào.
Giẫm lên con đường nhỏ lát sỏi cuội, hai bên là đủ loại hoa, cây nào cũng mọc tốt, quan trọng là chậu nào cũng là loại quý hiếm, khiến ông ngứa ngáy trong lòng.
Thằng ranh này có đồ tốt mà không biết hiếu kính, lại còn ăn một mình.
Trong lòng ông tính toán xem lát nữa sẽ đòi bằng cách nào cho hợp lý, nhẩm đi nhẩm lại thấy rất ổn.
Đẩy cửa bước vào: “Thằng ranh, không biết về thăm ta, để ta thành ông già cô đơn một mình à? Ta nói cháu…”
Lời chưa nói hết đã nghẹn lại, ông đối mặt với thiếu nữ đang ngồi trên sofa.
Chỉ thấy thiếu nữ mặc chiếc áo sơ mi nam rõ ràng là của ai, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt trong veo khiến người ta dễ mến.
Nhưng hình như cô bị người đột ngột đến làm cho hoảng sợ, lúng túng bối rối nhìn ông.
Ông cụ Quý lúc này cũng ngơ ngác, đây là tình huống gì vậy?
Hai người im lặng nhìn nhau suốt hai phút.
Ông là người từng trải qua sóng gió, ông cụ Quý tự nhủ trong lòng, rồi hắng giọng: “Khụ khụ.”
“Ông ăn không?” Nguyễn Nhuyễn nghĩ nửa ngày muốn phá vỡ bầu không khí.
Cô lấy từ đĩa trái cây một quả táo đỏ mọng đưa cho ông.
Ông cụ Quý vô thức nhận lấy: “Cảm ơn cháu.”
“Không có gì ạ.” Nguyễn Nhuyễn ngọt ngào đáp.
Giây sau, ông cụ Quý nhìn quả táo trong tay, ý thức mới quay về, ông còn cảm ơn nữa chứ.
…
Nhìn cô gái ngoan ngoãn, ông thăm dò hỏi: “Cô bé, sao cháu lại ở đây?” Nhìn dáng vẻ mười bảy mười tám tuổi, không phải chưa thành niên chứ.
Lúc này Nguyễn Nhuyễn đã nhận ra giọng ông, cô nhớ ông, chính ông là người giới thiệu cô gái khác cho ân nhân của cô.
Hừ hừ, cô vừa định nói gì đó.
Trong đầu nhỏ bỗng lóe lên một ý, đôi mắt to đảo một vòng, ngoan ngoãn trả lời: “Cháu vẫn luôn ở đây.”
“Cái gì? Cháu vẫn luôn ở đây?” Ông cụ Quý kinh ngạc kêu lên.
“Đúng ạ, cháu vẫn luôn ngủ cùng giường với ân nhân. Ân nhân nói không có cháu thì anh ấy ngủ không ngon.” Cô vô tội nhìn ông, cô cũng không nói dối, dù sao cô đều ngủ trên người anh ấy.
Cô không truyền linh lực cho anh ấy thì anh ấy đúng là ngủ không ngon, ừ! Tự khẳng định một lần, cô nói đều là thật.
Ông cụ Quý cảm thấy mình cần uống thuốc hạ huyết áp. Thằng ranh đó rốt cuộc đã làm gì, cô bé này nhìn còn nhỏ như vậy, nó không phạm pháp chứ.
Xong rồi xong rồi, không phải đã có chắt nội rồi chứ. Hôm nay nếu ông không đến, còn không biết nó lại chơi trò kim ốc tàng kiều này.
Nhìn Nguyễn Nhuyễn ngây thơ đáng yêu đơn thuần, ông thở dài: “Ta có lỗi với cháu, cô bé, ta không dạy dỗ tốt cháu trai mình.”
“???”
Ông chỉ muốn đánh cho thằng ranh đó một trận, chuyện này bảo ông lấy mặt mũi nào đối diện với cha mẹ cô gái, ông biết ăn nói thế nào.
Một cô gái xinh đẹp bị thằng cháu cầm thú của ông lừa cả thân lẫn tâm.
Nhìn ông cụ Quý đau lòng muôn phần, cô rất biết ý đỡ ông ngồi xuống, rót một cốc nước đưa cho ông: “Ông uống cốc nước trước đi, ấm lạnh vừa phải ạ.”
Nghe lời ấm áp của cô gái, ông càng đau lòng hơn. Nếu ông có một đứa con gái ngoan như vậy bị lừa, ông sẽ đánh gãy chân đối phương.
Nhưng bây giờ kẻ lừa người lại là thằng cháu chẳng ra gì của ông, ông chỉ có thể cố gắng hết sức để xoay sở.
Chỉ mong đến lúc đó đừng đánh gãy chân nó là được.
“Cô bé, cháu ngồi đi.” Ông cụ Quý nói với Nguyễn Nhuyễn đang đứng bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống, ánh mắt vô tình liếc qua bụng cô, đừng để mệt.
Nguyễn Nhuyễn rất tự nhiên ngồi xuống. Ông cụ Quý nở nụ cười hiền từ nhất đời mình với cô: “Cô bé, thằng ranh đó, tức là Quý Thanh Yến, có bắt nạt cháu không?”
Quý Thanh Yến? A Yến. Nguyễn Nhuyễn nhẹ nhàng lặp lại, thì ra đây là tên của anh ấy, hay thật.
“Cô bé, cháu tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi?” Ông dịu giọng hỏi.
“Cháu tên Nguyễn Nhuyễn, năm nay…” Hai nghìn tuổi, cô nghĩ ngợi sợ dọa ông, bèn đổi thành độ tuổi phù hợp thế giới này, “năm nay 20 tuổi.” Chỉ là bỏ hai số không thôi, như vậy là ổn, Nguyễn Nhuyễn thầm nghĩ.
Ông cụ Quý nghe xong thở phào, may quá đã thành niên.
Ông lại thăm dò hỏi: “Vậy hai cháu quen nhau thế nào?”
Nguyễn Nhuyễn ngoan ngoãn trả lời: “Ân nhân cứu cháu, đưa cháu về, cháu vẫn luôn ở đây.”
Lời ngắn gọn khiến ông cụ Quý lại nổi giận, thằng ranh đó còn lấy ơn báo oán, không cho cô gái đi, không phải là thấy sắc nảy lòng tham chứ.
Càng nghĩ càng thấy có khả năng. Cô gái này ngay cả ông sống nửa đời người cũng chưa từng thấy ai đẹp hơn, thằng ranh đó nhất thời mụ mị đầu óc ông có thể hiểu,
nhưng không thể làm chuyện cưỡng đoạt, phải nghiêm túc chinh phục trái tim cô gái chứ. Giờ thì hay rồi, ông không biết phải ăn nói thế nào với cha mẹ cô gái.
“Cô bé… Nhuyễn Nhuyễn, cháu yên tâm, ta nhất định sẽ bắt thằng ranh đó chịu trách nhiệm, nó không chạy được đâu.” Ông kiên định cam kết với Nguyễn Nhuyễn.
Nguyễn Nhuyễn gật đầu: “Cháu đã lấy thân báo đáp rồi, không cần gì nữa.” Dù sao anh ấy cũng không chạy thoát, anh ấy đã đồng ý để cô lấy thân báo đáp, tức là mãi mãi ở bên nhau.
Cô nghĩ mình chắc đã tìm được bạn tu luyện song tu.
“Cái gì?” Còn tự định chung thân!!! Ông cụ Quý kích động đến run tay, nhìn ánh mắt Nguyễn Nhuyễn nhìn mình, lòng ông mềm nhũn, tất cả là lỗi của thằng ranh đó, “Cô bé chờ đấy, ta đi dạy dỗ nó.”
Nói xong ông đi sang một bên lấy điện thoại gọi cho Quý Thanh Yến.
Trong cuộc họp nghiêm túc, chuông điện thoại bỗng vang lên, mọi người nhìn nhau.
Ai mà dám mang điện thoại vào cuộc họp, không muốn sống nữa à?
Giây sau, mọi người thấy Quý Thanh Yến ở vị trí chủ tọa ra hiệu tạm dừng, cầm điện thoại nghe.
Thì ra là điện thoại của tổng giám đốc, vậy không sao.
“Thằng ranh, về ngay.” Giọng đầy nội lực kèm chút giận dữ quát vào điện thoại.
Quý Thanh Yến nhíu mày, ông cụ lại rảnh rỗi rồi, “Cháu đang họp, tối sẽ gọi lại cho ông.”
Nói xong liền cúp máy. Đợi cuộc họp kết thúc, anh về văn phòng, nhớ ra bèn lấy điện thoại gọi lại cho ông cụ.
