Chương 71: Khách sáo rồi
Quý Thanh Yến: "Em tự mở ra xem đi." Anh ra hiệu để cô tự xem, rồi không nhìn cô nữa, bước chân khá vội vã đi thẳng lên lầu.
Đây là lần đầu tiên anh đến trung tâm thương mại mua quần áo cho một cô gái, còn có cả đồ ngủ nữa. Vốn dĩ anh định đặt may riêng, nhưng không kịp, dù sao cô cũng không thể mặc mãi chiếc sơ mi của anh mà đi qua đi lại được.
Lỡ như có người đến thì sao...
Nhưng nếu để người khác mua giúp, không hiểu sao anh lại vô thức từ chối, trong lòng có chút bài xích. Anh không muốn người khác chọn quần áo cho cô, anh muốn cô mặc đồ do chính anh mua.
Vì thế, đến khi anh hoàn hồn lại thì xe đã vào tầng hầm trung tâm thương mại. Đã đến rồi thì anh đành lên thẳng mua luôn.
Anh cũng không biết cô có thích hay không, nhưng anh cảm thấy rất hợp với cô.
Nguyễn Nhuyễn ở dưới lầu thấy anh vội vàng lên lầu, có chút kỳ lạ, thầm cảm thán: "Sao lại gấp thế nhỉ, chẳng lẽ gấp đi vệ sinh?"
Thôi được, người ta có ba cái gấp, cái này chắc là gấp thật. Cô nghĩ thầm, rồi cầm túi ngồi xuống sofa, mở túi ra xem. Bên trong là một chiếc váy, còn có đồ lót và váy ngủ.
Cô lấy chiếc váy ra trước. Váy màu trắng nhạt, tuy không có nhiều trang trí nhưng chất liệu rất cao cấp, nhìn là biết giá không rẻ. Màu sắc giống hệt bản thể của cô, cô rất thích.
Cô cười trộm, thì ra anh ra ngoài còn mua quần áo cho cô. Trong lòng dâng lên chút cảm động nhè nhẹ.
Thật ra từ khi vô tình đến thế giới này, vì gặp được anh mà mạng nhỏ của cô mới giữ được, không những không hồn phi phách tán mà còn tiến thêm một bậc. Tuy ban đầu cô có ý lợi dụng thân phận khí vận chi tử của anh.
Nhưng trong vô thức, mọi thứ đã sớm thay đổi. Cô không đành lòng thấy anh buồn hay bị thương. Anh chỉ có thể là của cô, cô có thể nhưng người khác thì không, ai cũng không được. Vì vậy, dù lúc đó thần hồn còn chưa ổn định,
khi anh gặp nguy hiểm cô vẫn không chút do dự ra tay. Cô từng nghĩ mình có thể biến mất ngay lập tức, nhưng nếu làm lại lần nữa cô vẫn không hối hận, không chỉ vì muốn trả nhân quả cho anh.
Nhân quả giữa họ đã sớm không thể nói rõ, e rằng đã quấn chặt lấy nhau rồi.
Những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi bị cô ném ra sau đầu. Bây giờ cô chỉ muốn mặc chiếc váy anh mua cho cô để anh xem.
Ôm chiếc váy, cô nhanh chóng chạy đến phòng thay đồ bên cạnh. Trong đó không có ai, cô đóng cửa lại, lấy váy ra, trước tiên cẩn thận cởi chiếc sơ mi của anh trên người xuống đặt sang một bên.
Sau đó thay váy mới. Không ngờ lại vừa vặn đến lạ, đúng như Quý Thanh Yến nghĩ, rất hợp với cô. Vẻ tinh nghịch pha chút dịu dàng, hòa quyện hoàn hảo, khiến người ta khó rời mắt.
Nguyễn Nhuyễn đứng trước gương nhìn trái nhìn phải, vô cùng hài lòng: "Không ngờ mắt nhìn của anh cũng khá đấy chứ, còn đẹp nữa."
Cô có chút nóng lòng muốn anh xem thử, liền chạy lon ton vào phòng ngủ. Cửa không khóa, cô đẩy thẳng vào: "Quý Thanh Yến, anh mau nhìn em đi, có đẹp không?"
Quý Thanh Yến đang thay đồ, không ngờ lại có người xông vào, vội vàng quay lưng lại mặc nốt chiếc áo đang cởi dở: "Sao em lại vào đây?"
Nguyễn Nhuyễn không ngờ vừa vào đã thấy cảnh tượng hấp dẫn đến vậy. Cô nhìn chằm chằm vào cơ bụng ẩn hiện trên người anh, tuy chỉ thoáng qua đã bị anh che lại, nhưng vẫn đủ để thấy thân hình đẹp đẽ của anh.
Cô có chút tiếc nuối nhìn lại vùng bụng đã bị che kín, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Che gì mà che, đâu phải chưa từng thấy."
Cảnh anh chỉ quấn mỗi khăn tắm trước mặt cô còn có, cảnh nhỏ nhặt thế này thì che làm gì, đều là người nhà cả.
Khách sáo rồi, khách sáo rồi.
