Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Tinh Linh Hoa Nhỏ Dựa Vào Cọ Xát Trở Thành Bảo Bối Trong Tim Đại Lão > Chương 76

Chương 76

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 76 có bản audio.

Chương 76: Thân phận

 

Sáng hôm sau.

 

Nguyễn Nhuyễn tỉnh dậy từ sớm, việc đầu tiên sau khi xuống lầu là đi tìm Quý Thanh Yến. Cô còn tưởng anh vẫn đang ngủ, nào ngờ vừa xuống đã thấy từ xa bóng lưng anh đang quay về phía cô, tay cầm điện thoại gọi ai đó.

 

Dù chỉ mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi, dáng người thẳng tắp và vóc dáng đẹp bị che giấu kia vẫn hiện rõ.

 

Nguyễn Nhuyễn xuống lầu, thấy chiếc sofa vẫn còn ghép lại với nhau, cô nghĩ một lát rồi nhấc bổng nó lên, đẩy về vị trí cũ. Quý Thanh Yến quay đầu lại vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng ấy.

 

Ngoài mặt anh không biểu lộ gì, nhưng trong lòng vẫn bị sức lực của cô làm cho kinh ngạc. Nguyễn Nhuyễn thấy anh đã gọi xong điện thoại, bèn nói: “Chào buổi sáng.”

 

Rồi ra hiệu cho anh nhường chỗ, vì anh đang chắn đường cô: “Anh sang bên một chút, em đẩy nó về, không thì lát nữa hết chỗ ngồi.”

 

Quý Thanh Yến sờ mũi, lặng lẽ nhường chỗ, nhìn cô nhẹ nhàng khiêng chiếc sofa gỗ thật mà phải mười mấy người mới nâng nổi sang một bên.

 

Trong chốc lát, anh nhìn cô với cảm xúc phức tạp.

 

Nguyễn Nhuyễn không thấy vẻ mặt anh, cũng không rảnh để ý, cô đang bận chuyển sofa. Đặt xong, cô cứ thấy hình như bị lệch, bèn gọi anh đang đứng bên cạnh: “Anh xem thử có lệch không?”

 

“Không lệch, vừa đúng.” Quý Thanh Yến nghe cô hỏi thì theo phản xạ đáp, mắt còn chẳng buồn nhìn lên.

 

Nghe anh nói không lệch, Nguyễn Nhuyễn lại lùi hai bước, ngắm nghía căn chỉnh, vẫn thấy hơi lệch: “Không được, em vẫn thấy lệch, em chỉnh lại chút nữa.”

 

Nói rồi cô lại bắt đầu đẩy sofa, mãi đến khi chỉnh tới vị trí mình hài lòng mới thôi.

 

Quý Thanh Yến mặc kệ cô, đợi cô tự chơi đến khi vừa ý mới gọi: “Đi thôi, ăn cơm.”

 

“Vâng ạ, tới ngay.” Vừa nghe đến ăn cơm là cô có tinh thần liền, lập tức đi theo.

 

…

 

Nguyễn Nhuyễn ngồi bên cạnh Quý Thanh Yến, cùng anh ăn sáng. Thấy cô ăn gần xong, Quý Thanh Yến mở lời: “Anh đã cho người làm chứng minh thư cho em, lát nữa chúng ta cần ra ngoài một chuyến.”

 

“Chứng minh thư là gì ạ?” Nguyễn Nhuyễn nuốt miếng cơm trong miệng, nhớ lại hương vị, thấy khá ngon.

 

Quý Thanh Yến nhìn vẻ mặt nhỏ nhắn đầy thỏa mãn hạnh phúc của cô, có chút hoài nghi không biết hai người ăn có giống nhau không, ngon đến vậy sao, mà cô ăn uống thích thú thế.

 

Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu, anh nói: “Chứng minh thư là giấy tờ chứng minh em cần có để sống ở thế giới này, là chứng minh thân phận của em. Không có chứng minh thư thì em là người không có hộ khẩu, không thể ra ngoài.”

 

Nguyễn Nhuyễn bừng tỉnh: “À à, quan trọng vậy ạ, vậy chúng ta mau đi lấy, em muốn ra ngoài.” Bên ngoài phong phú đủ màu sắc như thế, cô chờ hóa thành hình người để ra ngoài chơi lâu rồi.

 

“Đừng vội, ăn xong em thay đồ rồi ra ngoài, tiện thể mua cho em ít đồ dùng sinh hoạt.” Hai bộ đồ anh mua hôm qua chỉ để cô tạm mặc, hôm nay để cô tự chọn, mua nhiều một chút, còn đồ dùng sinh hoạt nữa.

 

Nguyễn Nhuyễn nghe anh nghĩ cho mình như vậy, trong lòng ngập tràn cảm động, nhìn anh thấy như đẹp trai hơn hôm qua vài phần, không hổ là người cô đã chọn: “Anh thật tốt, Quý Thanh Yến, anh là người tốt nhất trên đời này…”

 

“Được rồi, đừng tâng bốc nữa, ăn xong mau đi thay đồ, chúng ta chuẩn bị ra ngoài.”

 

Quý Thanh Yến bất đắc dĩ nói. Bây giờ anh không cần nghĩ cũng biết cách khen người của cô rồi, tuy chẳng có gì mới mẻ, nghe lại còn qua loa, nhưng anh không hiểu sao vẫn thấy rất hưởng thụ, nhìn khóe môi anh cong lên là biết.

 

Nguyễn Nhuyễn trộm cười: “Anh là tốt nhất.” Nói xong với anh, cô quay người chạy lon ton lên lầu.

 

Quý Thanh Yến thấy cô hấp tấp, bèn nhắc: “Chậm thôi.” Nhìn cô lên lầu an toàn rồi mới quay người đi.

 

Anh đã bắt đầu nghĩ xem có nên dọn một phòng sưu tầm khác thành phòng khách không, không thì con yêu tinh nhỏ ở đâu, anh cũng không thể cứ ngủ sofa mãi.

 

Hơi đau đầu lo nghĩ, hồi đó anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày này, nên thiết kế chỉ có một phòng ngủ chính siêu lớn, gần như chiếm nửa không gian tầng hai.

 

Cũng chưa từng nghĩ sẽ có người khác đến ở, nên các phòng bên cạnh đều để nhà thiết kế làm thành phòng sách, phòng sưu tầm, còn có phòng tập gym và phòng chiếu phim.

 

Ngoài cùng là ban công. Một nửa tầng ba làm bể bơi trong nhà, nửa còn lại làm phòng bi-a, thỉnh thoảng anh cũng chơi để giải tỏa áp lực.

 

Tầng một cũng không có phòng, chỉ có một đại sảnh, một bếp mở kiêm phòng ăn, đi vào trong là phòng rượu và một kho nhỏ hơn, nói trắng ra là để chứa đủ loại quà anh nhận được vào sinh nhật hay các dịp lễ, cùng đủ thứ đồ nhỏ anh tự mua.

 

Nhìn tới nhìn lui, cũng chỉ có thể dọn ra một phòng trên tầng hai cho cô ở. Phòng sưu tầm khá lớn, còn có thể làm thêm phòng để đồ cho cô.

 

Nghĩ xong, anh liền liên hệ với nhà thiết kế, nói rõ yêu cầu. Vẫn là nhà thiết kế cũ, hồi trước nhận đơn của anh đã tốn không ít tâm sức, chi phí bỏ ra chẳng kém tiền mua nhà, giờ lại nhận được đơn của anh nên rất vui.

 

Lần này yêu cầu anh đã sớm nghĩ tới, trong đầu đã có ý tưởng đại khái, bèn vui vẻ đồng ý: “Tôi làm xong bản vẽ sẽ gửi anh xem, anh xem còn yêu cầu gì khác không?”

 

“Không.” Quý Thanh Yến nói rõ yêu cầu rồi cúp máy, đợi nhà thiết kế đưa phương án là có thể tiến hành, nhưng trước đó anh không muốn ngủ sofa.

 

Anh nhíu mày, nghĩ ngợi.

 

Chưa đợi anh nghĩ xong, Nguyễn Nhuyễn đã thay đồ xong, vui vẻ chạy xuống. Quý Thanh Yến thấy cô chạy trên cầu thang thì hơi lo, giọng điệu bất giác có chút nghiêm: “Nguyễn Tiểu Nhuyễn, anh đã nói chưa, đừng chạy.”

 

Nguyễn Nhuyễn nghe vậy bèn chậm lại, từng bước từng bước xách váy đi xuống, đứng trước mặt anh: “Vậy đủ chậm chưa ạ.”

 

Cô rất chú ý an toàn, chuyện này sao có thể để anh bị thương được, nhưng nếu anh lo thì cứ đi chậm vậy.

 

Quý Thanh Yến gật đầu, rồi cầm áo khoác. Trong lúc cô vừa lên lầu, anh đã thay đồ xong: “Đi thôi.”

 

“Vâng.” Nguyễn Nhuyễn ngoan ngoãn đi theo anh ra ngoài.

 

Quý Thanh Yến mở cửa ghế phụ cho cô lên. Lần này Nguyễn Nhuyễn đã học được cách thắt dây an toàn, khi Quý Thanh Yến vừa định giúp cô thì cô đã nhanh nhẹn cài xong.

 

Bàn tay vừa giơ lên của Quý Thanh Yến đành thản nhiên hạ xuống.

 

Khởi động xe, trên đường anh không quên kể cho cô nghe thân thế mà mình đã bịa sẵn.

 

Nguyễn Nhuyễn gật đầu tỏ vẻ đã biết. Quý Thanh Yến thấy cô gật đầu qua loa như vậy, nửa tin nửa ngờ, bèn bảo cô nhắc lại một lần. Nguyễn Nhuyễn trợn mắt nhìn anh, còn nghi ngờ cô nữa.

 

Thế là cô nhắc lại nguyên văn những gì anh vừa nói, không sai một chữ. Quý Thanh Yến lại có phát hiện mới: cô thật sự nhắc lại y nguyên từng chữ.

 

Anh nén sự kinh ngạc trong lòng, khen cô: “Không tệ, nói không sai, lát nữa nếu có ai hỏi em thì cứ nói như vậy.”

 

Nguyễn Nhuyễn nghe anh khen, đắc ý ngẩng khuôn mặt nhỏ lên. Cô đã nói rồi mà, cô nhớ hết rồi, còn không tin cô, giờ tin chưa, ha ha ha ha.

 

Quý Thanh Yến nhìn vẻ mặt cô là biết cô đang nghĩ gì, mọi cảm xúc đều viết hết lên mặt, đúng là ngốc đến đáng yêu. Anh khẽ lắc đầu, không nói gì với cô nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi