Chương 79: Điện thoại đôi
Nguyễn Nhuyễn cầm chiếc túi nhỏ bị anh mang đi, cô gái phía sau chạy lon ton theo tới, vừa hay nhìn thấy màn phản đòn đẹp mắt vừa rồi của Nguyễn Nhuyễn, lập tức mắt sáng rực như sao, "Chị ơi, chị giỏi quá, lúc nãy ngầu thật đấy."
Nguyễn Nhuyễn bị lời khen ngợi không chút che giấu của cô ấy làm cho có chút ngại ngùng, "Không có gì đâu, của em đây, em xem có mất gì không."
Cô gái nhận lại ví, nhìn qua rồi tiện tay bỏ vào túi, "Không mất gì đâu, chị ơi chị thật sự rất ngầu, chị biết võ à?"
Nguyễn Nhuyễn thấy cô ấy có vẻ không để tâm, bèn nhắc nhở, "Túi của em bị rạch rồi, cẩn thận rơi mất."
Cô gái thờ ơ gật đầu, "Không sao đâu, lát nữa em mua cái túi mới là được. Chị ơi chị tên gì, mình kết bạn nhé, em mời chị đi ăn."
"Chị ăn rồi, chuyện nhỏ thôi, không đáng nhắc tới, em đừng bận tâm. Chị chưa có cách liên lạc, nên không kết bạn được." Nguyễn Nhuyễn vừa xua tay vừa nói với cô gái nhiệt tình, trong lòng nhớ tới đồ ăn còn chưa ăn hết, phải mau quay lại ăn tiếp.
"Người này làm sao đây..." Nguyễn Nhuyễn vừa nói với cô gái vừa quay đầu nhìn người đàn ông vừa bị mình đánh ngã, "Ơ? Người đâu rồi?"
Chỉ thấy chỗ đáng lẽ phải có người đàn ông nằm giờ trống không.
"Chạy rồi." Cô gái trả lời, nhìn Nguyễn Nhuyễn ngơ ngác đáng yêu mà trong lòng muốn hét lên như chuột chũi, sao lại dễ thương thế này, vẻ ngoài mềm mại đáng yêu mà sức chiến đấu lại siêu mạnh, sự tương phản này khiến cô ấy cực kỳ thích.
Cố nén tiếng hét trong lòng, thiện cảm của cô ấy dành cho Nguyễn Nhuyễn tăng vọt lên một trăm, cũng may nhờ tên trộm nhỏ đó, không thì cô ấy đâu gặp được cô gái vừa dễ thương vừa giỏi giang thế này.
"Sao lại để hắn chạy mất rồi?" Nguyễn Nhuyễn hối hận nói, lần đầu tiên hành hiệp trượng nghĩa của cô mà người đã chạy mất.
"Không sao đâu, hắn không thoát được." Cô gái thấy Nguyễn Nhuyễn có vẻ sốt ruột, bèn an ủi.
"Thôi bỏ đi, chạy thì chạy vậy." Lần sau nhất định không thể để người chạy thoát, phải đưa đến tay chú công an, cô biết quy tắc của thế giới này.
Hỏng rồi, Nguyễn Nhuyễn chợt nhớ ra, cô đã hứa với Quý Thanh Yến là không chạy lung tung, sợ anh phát hiện, "Em phải đi rồi, tạm biệt."
Cô vội vàng chào tạm biệt cô gái rồi chạy đi. Cô gái thấy cô vội vã như vậy, không thể đuổi kịp, vội vàng hét lên, "Chị ơi chị tên gì, em là Quý Thanh Nhiên..."
Nguyễn Nhuyễn phía sau không nghe rõ cô ấy hét gì, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc Quý Thanh Yến sẽ mắng mình, vội chạy ra cửa, vừa hay đâm sầm vào Quý Thanh Yến.
Quý Thanh Yến thấy cô hớt hải chạy về, hai tay khoanh trước ngực, xoay xoay điện thoại, ánh mắt chăm chú nhìn cô, "Đi đâu rồi?"
Nguyễn Nhuyễn cười hì hì, "Đi làm việc tốt rồi."
Quý Thanh Yến bị cô chọc cười, con yêu tinh nhỏ này còn biết làm việc tốt, không phải là dắt bà lão qua đường đấy chứ, nhìn vẻ mặt vô tư của cô thì đoán cũng không có chuyện gì lớn, "Ăn xong chưa? Ăn xong thì mình đi."
"Đợi chút, còn hai miếng nữa là xong." Nghe anh nói đi, Nguyễn Nhuyễn vội mở cửa bước vào, chạy lon ton về chỗ ngồi, tiếp tục ăn. Lúc nãy lại tiêu hao chút sức lực, phải bù đắp, vừa nghĩ vừa ăn miếng lớn.
Quý Thanh Nhiên chạy ra khỏi ngõ phía sau thì đã không thấy bóng dáng cô đâu, vừa tiếc vừa hối, không hỏi được tên cô ấy.
Lại nhìn chiếc túi bị rạch một lỗ, cô quyết định quay người đi mua sắm thỏa thích trước, gọi điện rủ chị em thân thiết Bạch Thấm ra dạo phố.
Bạch Thấm nhận được điện thoại liền đến ngay, vừa nhìn đã thấy chiếc túi cô ấy đeo, "Sao thế, túi cậu sao lại rách?"
"Cái đó không quan trọng, tớ vừa gặp một người cực kỳ thú vị, xinh đẹp tuyệt trần, vừa dễ thương vừa ngầu, đánh nhau siêu giỏi." Quý Thanh Nhiên gặp chị em thân thiết liền không chờ được mà chia sẻ.
Chỉ tiếc là không biết cô ấy tên gì, cũng không có cách liên lạc.
"Cậu đừng kích động nữa, không phải cậu đi mua quà cho ông Quý sao, mua chưa?" Bạch Thấm hỏi.
Nhắc đến chuyện này Quý Thanh Nhiên lại có chủ đề, vừa đi vừa kể, tập trung miêu tả việc vừa gặp Nguyễn Nhuyễn, trông như tiên nữ, đánh nhau thì cực kỳ dữ dằn, cô ấy thật sự rất thích kiểu người này.
Trong đầu đang miêu tả, cô ấy đột nhiên có linh cảm, muốn vẽ cô ấy lại, sợ linh cảm biến mất, "Thấm Thấm, tớ xin lỗi cậu, tớ có linh cảm rồi, đi trước đây, khi nào về mua sau."
Nói xong đã quay người rời đi, không chút do dự.
Bạch Thấm vừa đến đã bị cho leo cây: "..."
Bạch Thấm nhìn cô ấy vô tình bỏ đi như vậy: Nghe tôi nói cảm ơn cậu.
Đã đến rồi, cũng không thể đến không công, nhìn thời gian thì đúng là giờ nghỉ trưa của bệnh viện, cô lấy điện thoại nhắn tin cho Ôn Vân Xuyên: 【Ôn Vân Xuyên, ăn cơm chưa, tôi đang ở gần bệnh viện các anh, cố ý đến tìm anh ăn cơm, không được cho tôi leo cây đâu đấy.】
Trong văn phòng, Ôn Vân Xuyên vừa gọi cơm xong mở điện thoại ra đã thấy tin nhắn cô gửi, do dự một lát, vẫn trả lời: 【Ừ, muốn ăn gì, anh dẫn em đi.】
Rồi đứng dậy đưa phần cơm vừa gọi cho bác sĩ thực tập sinh cùng khoa do anh hướng dẫn tên Lý Du vừa bước vào. Lý Du theo phản xạ nhận lấy phần cơm, kinh ngạc nhìn Ôn Vân Xuyên, "Thầy Ôn, cho em ạ?"
"Ừ, ăn nhiều vào, gầy quá."
"Cảm ơn thầy Ôn." Lý Du xúc động đến muốn khóc, sau này ai nói thầy Ôn nghiêm khắc khó gần, cậu là người đầu tiên không đồng ý. Lúc này cậu cảm nhận được sự ấm áp như gió xuân của thầy Ôn, ấm áp, rất dịu dàng.
...
Quý Thanh Yến đợi Nguyễn Nhuyễn ăn uống no nê xong mới dẫn cô rời đi, đi thẳng lên lầu, "Mình đi đâu vậy?" Nguyễn Nhuyễn theo sau hỏi Quý Thanh Yến.
Quý Thanh Yến chậm bước đợi cô theo kịp mới nói, "Đi mua điện thoại cho em, sau này có thể gọi cho anh, đi đâu cũng phải nói với anh một tiếng."
Nguyễn Nhuyễn kinh ngạc, "Là loại truyền âm ngàn dặm còn nhìn thấy người ấy ạ?" Cô thấy anh ngày nào cũng cầm, rất tò mò, nhưng chưa được anh đồng ý nên không dám nghiên cứu, giờ anh định mua cho cô sao?
"Đúng vậy, sau này em muốn... muốn liên lạc với anh thì có thể gọi cho anh." Nghĩ một lát lại bổ sung, "Gọi video cũng được."
"Được ạ được ạ, vậy khi anh không ở nhà em cũng có thể nói chuyện với anh rồi, nhưng em không biết dùng, anh phải dạy em đấy." Cô hào hứng nói với anh.
Không quên bổ sung, "Em rất thông minh, học một lần là biết ngay."
"Được được được." Quý Thanh Yến đáp lời cô, thấy cô sắp nhảy nhót, vội nhắc, "Đi đứng cho đàng hoàng."
Nguyễn Nhuyễn cố gắng kiềm chế, "Tuân lệnh."
Rồi ngoan ngoãn đi bên cạnh anh, không nhảy nhót nữa, giờ anh nói gì cũng đúng.
Quý Thanh Yến dẫn Nguyễn Nhuyễn đến thẳng cửa hàng điện tử của tập đoàn Quý, để cô tự xem, "Em thích cái nào không?"
Nguyễn Nhuyễn nghe lời anh bước lên nhìn từng chiếc điện thoại nhỏ xinh, giống cái anh đang cầm nhưng có chút khác biệt, "Em muốn cái giống của anh."
"Màu đen của anh không hợp với em, lấy cho em một cái màu trắng giống anh được không?" Quý Thanh Yến theo phản xạ trả lời.
"Được ạ, vậy là mình dùng giống nhau rồi, một đen một trắng."
Quý Thanh Yến nghe cô nói, tim đập lỡ một nhịp.
Nhưng rất nhanh ổn định lại, bảo người đi lấy máy mới.
