Chương 87: Có bạn gái rồi?
"Để hôm khác đánh tiếp vậy, tôi chợt nhớ ra có chút việc phải về xử lý." Bạch Phong lúc này chẳng còn tâm trạng ngồi đánh cờ với ông nữa.
Bạch Ngữ hoàn toàn không để tâm hai người họ đang nói gì, trong đầu chỉ toàn là chuyện Quý Thanh Yến có bạn gái, chấn động đến mức cô ta trở tay không kịp. Cô ta chưa từng nghĩ tới, vốn tưởng mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay, nào ngờ đột nhiên lại có biến cố.
Mãi đến khi Bạch Phong gọi cô ta rời đi, cô ta mới hoàn hồn, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Ông Quý, chúng cháu xin phép về trước, lần sau lại tới thăm ông ạ."
Họ vừa quay người bước ra ngoài thì Quý Thanh Nhiên đã tới, vừa khéo đụng mặt nhau.
Quý Thanh Nhiên đối diện với bậc trưởng bối, lễ nghĩa gia giáo đương nhiên không cần phải nói, lập tức nở nụ cười chuẩn mực của một tiểu thư khuê các: "Ông Bạch, chị Bạch Ngữ."
Bạch Phong cũng gật đầu chào cô: "Thanh Nhiên lớn thành cô gái xinh đẹp rồi." Khách sáo khen một câu.
Bạch Ngữ tuy trong lòng rối loạn, nhưng theo bản năng vẫn thể hiện sự thân thiện của mình: "Em Thanh Nhiên mau vào đi, ông Quý nhớ em lắm đấy, vừa nãy còn đang đợi em."
Chào hỏi vài câu ngắn ngủi rồi họ rời đi.
Đợi họ vừa đi khỏi, dáng vẻ tiểu thư đoan trang của Quý Thanh Nhiên lập tức sụp đổ, cô chạy lon ton về phía căn nhà, đến khi nhìn thấy ông cụ Quý mới chậm bước lại: "Ông ơi, cháu gái cưng của ông về rồi đây, ông có nhớ cháu không?"
Từ lúc bóng dáng cô xuất hiện, ông cụ Quý đã nhìn thấy rồi. Nhìn cô chạy lon ton tới trước mặt mình, ông bỗng có chút ngẩn ngơ. Cô là đứa cháu gái mà ông đích thân nuôi từ khi còn là một đứa bé xíu đến tận bây giờ thành thiếu nữ. Khác với cách dạy dỗ Quý Thanh Yến, ông chưa từng đặt ra bất kỳ yêu cầu nào với cô.
Điều duy nhất ông mong là cô khỏe mạnh và vui vẻ. Chỉ cần ông còn sống, chỉ cần anh trai cô còn sống, thì cả đời này sẽ không để cô phải chịu khổ dù chỉ một chút.
"Ông ơi, cháu nhớ ông lắm." Quý Thanh Nhiên chạy tới trước mặt ông, kéo cánh tay ông lắc qua lắc lại làm nũng.
Ông cụ Quý hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không ăn chiêu này của cô: "Về nước rồi, có thời gian đi ăn với người ta trước, không có thời gian tới thăm ông." Ông giả vờ than thở: "Haizz, già rồi, không được con cháu thích nữa rồi, rốt cuộc là ông cản trở người ta rồi."
Quý Thanh Nhiên: "..."
Cô phát hiện ra trong thời gian cô rời đi, khả năng diễn xuất của ông nội càng ngày càng cao siêu, giờ còn biết bịa chuyện nữa. Nhưng ai bảo đây là người ông cô yêu quý nhất chứ, cô dỗ dành: "Cháu yêu ông nhất mà, cháu lúc nào cũng nhớ ông, chẳng qua là đi mua quà cho ông thôi, để ông vui ấy ạ."
Cô giả vờ thần bí, lén nói bên tai ông cụ Quý: "Cháu tìm được cho ông một bộ bàn cờ bằng đá Hán Bạch Ngọc đấy, nếu ông không thích thì..."
"Cũng coi như cháu có chút lương tâm." Ông cụ Quý vừa nghe tới bàn cờ đá Hán Bạch Ngọc liền không còn tâm trí giả vờ tủi thân nữa, vội vàng lên tiếng.
Quý Thanh Nhiên nhìn ông, trong lòng thầm cười trộm, còn không phải là cô nắm được ông sao?
"Vừa nãy ông Bạch dẫn chị Bạch Ngữ tới làm gì vậy ạ?" Quý Thanh Nhiên dỗ ông cụ xong, vừa cùng ông đi dạo vừa hỏi.
"Còn làm gì nữa, để ý anh cháu chứ sao." Nhắc tới chuyện này là ông lại tức không chịu nổi: "Cháu nói xem cái thằng khốn đó, có đối tượng rồi mà không nói cho ông già này biết, hại ông lo lắng còn định giới thiệu cho nó, giờ thì hay rồi, ông còn phải khéo léo từ chối..."
"Cái gì cơ?" Quý Thanh Nhiên nghe ra trọng điểm trong lời ông: "Ông nói là anh cháu ạ? Anh cháu có bạn gái rồi?"
"Đúng vậy, nếu không phải ông vô tình phát hiện ra thì nó còn không định nói cho ông biết." Nghĩ tới chuyện này, ông cụ Quý vô cùng bất mãn, đương nhiên là bất mãn với Quý Thanh Yến.
Quý Thanh Nhiên lúc này tràn đầy tò mò, nóng lòng muốn biết: "Vậy ông đã gặp chưa ạ, cô ấy xinh không? Tính cách thế nào ạ?"
Ông cụ Quý kể sơ qua cho cô nghe. Quý Thanh Nhiên nghe xong liền nắm được trọng điểm: anh cô kim ốc tàng kiều, còn không nói cho ông biết, không lẽ là học theo người ta bao nuôi sinh viên? Vậy thì không đúng rồi. Nhưng cô gái kia không được cũng không ổn, anh cô tuy tuổi không còn trẻ nhưng trong chuyện tình cảm thật sự khá 'ngây thơ', không lẽ bị lừa rồi?
Nếu chỉ vì tiền của anh cô thì cũng không phải không có khả năng này. Quý Thanh Nhiên lo lắng nghĩ. Hồi cô học đại học, cô không tiết lộ thân thế của mình, chỉ vô tình để người có lòng phát hiện ra chiếc túi của cô là bản giới hạn đặt làm riêng.
Mấy tháng đó, người theo đuổi cô nườm nượp không ngớt, ngày ngày ôm hoa đứng đợi trước cửa lớp học. Nhưng kiên nhẫn cũng chỉ được vài tuần, bản thân họ đã hết kiên nhẫn, cô cũng lười ứng phó.
Tại sao cô chắc chắn là vì tiền của cô? Bởi vì một trong số đó, khi thấy theo đuổi cô không có hy vọng liền quay sang theo đuổi một cô gái nổi tiếng là con nhà giàu trong khoa, ngoài khuôn mặt có chút bình thường ra thì chi tiêu ở trường đã được coi là hào phóng rồi.
Cho nên nghe ông nói cô gái kia bị anh cô kim ốc tàng kiều, trong đầu cô liền hiện lên những hình ảnh đó, cô sợ nhỡ đâu là một kẻ ham tiền.
"Ông ơi, ông kể thêm cho cháu nghe đi ạ." Quý Thanh Nhiên muốn biết thêm thông tin về bạn gái của anh trai, khoác tay ông cụ Quý hỏi.
Ông cụ Quý tỏ vẻ, biết thêm thì ông cũng không biết nữa, cái thằng nhóc đó đến giờ vẫn chưa dẫn người ta về nhà, ông vẫn đang đợi đây, cái thằng nhóc đó chỉ biết kéo dài với ông.
Cháu gái đang lo lắng điều gì, ông nhìn một cái là biết ngay: "Không cần lo, mắt nhìn người của anh cháu không kém đâu." Huống chi ánh mắt cô gái kia trong veo thấy tận đáy, vừa nhìn là hiểu, không có tâm cơ và lòng tham. Ông sống hơn nửa đời người rồi, chuyện khác không dám nói, nhưng điểm này thì ông vẫn có nắm chắc.
Quý Thanh Nhiên gật đầu, nhưng trong lòng vẫn muốn đi gặp một lần. Không chỉ là lo lắng, mà hơn hết là tò mò, cô muốn biết cô gái như thế nào có thể khiến anh trai cô mê mẩn đến vậy, cô thật sự không dám tưởng tượng.
Đã đến giờ, thức ăn trong bếp cũng chuẩn bị xong, Quý Thanh Nhiên đỡ ông cụ Quý cùng vào phòng ăn.
Cô nhìn thấy trên bàn toàn là món cô thích, chính xác đến từng món, mắt cô hơi cay cay, ôm chặt ông cụ Quý không buông: "Ông ơi, cháu yêu ông lắm."
Ông cụ Quý giả vờ chê bai đẩy cô ra, nhưng căn bản không dùng sức, ý cười trong mắt không hề che giấu, nhưng miệng vẫn nói ngược lại: "Dính người cái gì, mau ngồi xuống, là cô gái lớn rồi, phải có dáng vẻ của cô gái lớn, đừng như trẻ con nữa."
"Không đâu không đâu, trước mặt ông cháu mãi mãi là trẻ con." Quý Thanh Nhiên ôm càng chặt hơn, làm nũng.
Ông cụ Quý vừa vui vừa bất lực để mặc cô ôm, một lúc sau mới buông ra, ngồi xuống. Ông cụ Quý gắp rất nhiều thức ăn vào bát cô: "Cháu đi một chuyến này gầy đi nhiều, có phải đồ ăn ở nước ngoài không ngon bằng ở nhà, đói gầy rồi không."
"Đúng vậy đúng vậy, đặc biệt là đồ ăn ở chỗ ông là hợp khẩu vị nhất, bị nuông chiều quen rồi, đồ ăn khác đều không ngon." Quý Thanh Nhiên vừa ăn vừa phối hợp nói.
Ông cụ Quý nghe xong cười càng vui vẻ, tay không ngừng gắp thức ăn cho cô.
