Chương 97: Ai mà chẳng có bí mật
Ông cụ nghe anh nói vậy thì cũng không giấu nữa: “Con bé họ Nguyễn kia có rồi phải không?”
“Có gì cơ?” Quý Thanh Yến nghe mà chưa kịp phản ứng, theo bản năng hỏi lại.
Ông cụ Quý trợn mắt nhìn vào điện thoại: “Cháu nói xem?”
Quý Thanh Yến: “...”
Lúc này anh mới hiểu ra. Anh thấy lạ không biết ông mình đã tưởng tượng ra những gì, rồi cái cô nhóc kia đã nói gì với ông, ở giữa có chuyện gì anh không biết sao, tại sao lại hiểu lầm lớn đến vậy?
May là ngụm nước vừa rồi đã nuốt xuống, không thì chắc chắn bị sặc không nhẹ. Quý Thanh Yến lơ đễnh nghĩ may quá nước đã uống hết, nhưng trước sự hiểu lầm của ông, anh vẫn thở dài, bất đắc dĩ giải thích:
“Ông hiểu lầm rồi, chỉ là ngoài ý muốn nên cô ấy mới ở chỗ cháu, bọn cháu không có gì đâu.”
Ông cụ Quý không ngờ mình lại hiểu lầm anh. Anh là người tốt như vậy sao, từ khi nào lại có lòng tốt thế, cứu người ta còn cho người ta ở nhà mình: “Cháu dám nói cháu không có ý gì với người ta à? Nếu cháu không có ý, vậy ông nhận làm cháu gái đấy, con bé đó ông thích lắm, hợp mắt ông.” Ông cụ Quý cố tình nói vậy.
Quý Thanh Yến: “Ông đừng xen vào, nhận cháu gái gì chứ, ông có một đứa cháu gái còn chưa đủ sao?”
“Thêm một đứa cháu gái thì càng tốt.”
Quý Thanh Yến mặt đen sì: “Đó là cháu dâu tương lai của ông đấy.”
Ông cụ Quý ra vẻ đắc ý, cười vang: “Vậy thì ông không nhận cháu gái nữa, cháu dâu còn tốt hơn. Mà cháu vẫn chưa theo đuổi được người ta à?”
“Ông đừng lo lắng nữa, cháu tự có tính toán. Ông mà xen vào bừa, dọa chạy mất cháu dâu tương lai thì ông phải đền cho cháu đấy.” Quý Thanh Yến không yên tâm về ông mình, giọng nghiêm túc nói.
“Hừ, cái thằng nhóc thối này...”
“Tối gặp.”
Quý Thanh Yến biết phần còn lại của ông chắc chắn là một tràng mắng dài, nên dứt khoát cúp máy.
Quý Thanh Nhiên ngủ trưa dậy, xuống nhà thì thấy ông mình lại đang chuẩn bị làm một bàn đầy thức ăn. Cô rót cho mình một cốc nước, lại rót cho ông một cốc: “Không phải hôm qua ông đã đón tiếp con rồi sao, sao hôm nay còn làm nhiều thế, lại đón tiếp nữa à, đón một lần là đủ rồi. Con vẫn nhớ ông nói phải tiết kiệm, con cũng luôn giữ gìn đức tính tốt đẹp của nhà mình...”
“Hôm nay không phải làm cho con.” Ông cụ Quý tốt bụng cắt ngang bài diễn thuyết dài dòng của cô.
“Ơ?”
Không phải cho cô, vậy cho ai?
Ông cụ Quý hình như nhìn ra thắc mắc của cô, cười không giải thích, còn thừa nước đục thả câu: “Tối con sẽ biết.”
Ông không nói thì Quý Thanh Nhiên tỏ vẻ như kiểu con chẳng thèm biết, nhưng trong lòng lại ngứa ngáy, rốt cuộc là ai đến mà khiến ông cô phải làm lớn như vậy, từ lúc này đã bắt đầu chuẩn bị, tâm trạng còn vô cùng vui vẻ, vừa đi vừa ngân nga.
Hừ, không nói thì thôi, dù sao đến lúc đó cô cũng biết. Cô đi đến ghế sofa, lấy máy tính bảng ra xem video nữ thần của cô hôm qua, nhưng khi tìm thì thế nào cũng không thấy. Cô bốc một quả nho trong đĩa hoa quả, đặt trước mặt, vừa ăn vừa mở video ghi màn hình của mình.
Cô đắc ý nghĩ, may mà hôm qua cô đã ghi lại video. Cô có thói quen sao lưu những tư liệu mình thích và quan tâm, đặc biệt là những thứ có thể khơi gợi cảm hứng.
Vừa xem vừa xuýt xoa, nữ thần của cô đúng là quá ngầu, tốc độ này, sức bùng nổ này. Xem lại lần nữa cô mới phát hiện, nữ thần của cô lại chạy từ nơi xa như vậy tới, e rằng đây là con gái của gió mất.
Thật lợi hại, dù sao cô chưa từng thấy bao giờ.
Ông cụ Quý thấy cô vừa xem vừa xuýt xoa, hơi tò mò không biết cô xem gì, bèn định đi ra sau lưng cô xem thử. Quý Thanh Nhiên nhạy bén nhìn thấy bóng dáng ông mình lại gần, ngay trước khi ông nhìn thấy, cô lập tức gập máy tính bảng lại. Vừa rồi ông còn không nói cho cô, vậy cô cũng không nói cho ông.
Ai mà chẳng có bí mật, Quý Thanh Nhiên mang theo chút kiêu ngạo nhỏ.
Ông cụ Quý còn chưa kịp nhìn thấy gì thì đã thấy cô gập lại. Ông hừ hừ hai tiếng, không cho xem thì thôi, ai thèm chứ, ông cũng có điện thoại, ông cũng biết lướt video.
...
Quý Thanh Yến thấy thời gian cũng gần rồi, gọi trước cho Nhuyễn Nhuyễn ở nhà để nói một tiếng, bảo mình sắp về. Nhuyễn Nhuyễn nghe anh nói sắp về: “Được được, em chuẩn bị xong hết rồi, đợi anh về là chúng ta đi ăn chực.”
Nhuyễn Nhuyễn nhìn bông hoa trước mặt mình được cô nuôi bằng linh khí, cô còn cố ý lập một linh trận, ở bên cạnh lâu sẽ tốt cho sức khỏe con người, đặc biệt là người lớn tuổi. Nhuyễn Nhuyễn nghĩ tới nghĩ lui, đi ăn chực cũng không thể tay không, nhưng mua quà thì trong tay cô không có nhiều tiền, chỉ có thứ này là thực tế nhất, lại thích hợp nhất. Nhuyễn Nhuyễn hài lòng gật đầu.
Cô cố ý đặt nó trên bàn, nghĩ Quý Thanh Yến sắp về, cô vỗ vỗ đất trên người, chạy về phòng mở tủ quần áo, chọn trái chọn phải, nhưng thế nào cũng thấy không vừa ý. Cô thay hết bộ này đến bộ khác, soi gương, vẫn cứ thấy không hài lòng.
Khi Quý Thanh Yến về, thấy cửa phòng cô mở, bên trong truyền ra tiếng lộn xộn, anh tò mò đi tới, không thấy người đâu, chỉ thấy trên giường đầy quần áo: “Em đang làm gì đấy?”
Nhuyễn Nhuyễn nghe thấy tiếng anh, từ giữa đống quần áo lộ ra hai bàn tay, gạt đống quần áo đang vùi lên người mình. Quý Thanh Yến thấy vậy vội bước tới gỡ quần áo trên người cô ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, nhịn cười nói: “Em làm gì thế, tự chôn mình làm gì?”
Nhuyễn Nhuyễn thấy anh cười trêu, thà chôn mình còn hơn, tiện tay lấy một bộ quần áo che nửa mặt, giọng nghèn nghẹn: “Sao anh về nhanh vậy?”
“Đã hơn nửa tiếng rồi, trước khi về anh có gọi cho ai đó mà, sao lại nhanh, anh còn thấy chậm đây?”
Nhuyễn Nhuyễn không ngờ mình chỉ phân vân một chút mà đã hơn nửa tiếng, lâu vậy sao?
Quý Thanh Yến kéo Nhuyễn Nhuyễn đang suy nghĩ đứng dậy, để cô ngồi xuống ghế bên cạnh, còn mình thì xếp lại đống quần áo của cô: “Em lấy nhiều quần áo ra vậy làm gì, định biểu diễn thời trang à? Định mặc bộ nào?”
Nhuyễn Nhuyễn thấy anh nói đến quần áo, vội bước tới, chắn trước mặt: “Em chỉ lấy ra cho chúng thoáng khí thôi, em mặc...” Cô quay người nhìn đống quần áo, lại có chút không chắc chắn.
Quý Thanh Yến nhìn ra sự phân vân của cô, từ trong đống lấy ra một chiếc váy liền màu trắng, đơn giản mà có chút thời trang, đưa cho cô: “Mặc cái này đi, cái này đẹp.”
Nhuyễn Nhuyễn nhận lấy, không chắc chắn hỏi anh: “Cái này đẹp sao?”
“Đẹp.” Quý Thanh Yến chắc chắn gật đầu, đẩy cô vào phòng thay đồ, rồi mình đi ra, đóng cửa lại: “Thay xong mau ra nhé.”
Anh quay người sang phòng khác tắm qua một chút, mệt mỏi cả ngày hình như tan biến phần nào, lại thay một bộ quần áo.
Khi ra thì Nhuyễn Nhuyễn đã ngồi ở phòng khách đợi anh, thấy anh ra, lập tức đứng dậy khoe: “Đẹp không?”
Cô tinh nghịch xoay một vòng.
