Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt thế nhìn từ dưới đáy xã hội > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Chuyện xưa hàng xóm

 

Lâm Ngọc Khôi về nhà, tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện vợ chồng lão Vương.

Chỉ hì hục bỏ đồ vào tủ đông từng chuyến một.

Đan Bình âm thầm thở dài.

Vừa phụ thu dọn vừa hỏi: “Con để lại tiền cho người ta chưa?”

Lâm Ngọc Khôi cười toe: “Chuyển qua một vạn tệ rồi ạ.”

Đan Bình gật đầu, thuận miệng hỏi: “Có bị thương không?”

Động tác của Lâm Ngọc Khôi khựng lại, rồi cười gượng: “Lấy chút đồ ăn mà cũng bị thương được ạ? Con gà thế cơ à?”

Đan Bình trợn mắt: “Không gà sao không kiếm được vợ?”

“Ơ… cái này có thể so sánh được à?”, Lâm Ngọc Khôi đau trúng chỗ hiểm, vội đánh trống lảng: “Không biết mấy con zombie này là chuyện thế nào nữa.”

Đan Bình lắc lắc điện thoại: “Báo cáo bảo là động vật mang virus sang. Điểm bùng phát của thành phố mình chính là cái chợ thực phẩm của con. Hôm qua con thu gom sớm nửa ngày, không gặp đợt lớn nhất. Thấy chưa, mai mối có thể thay đổi vận mệnh.”

Lâm Ngọc Khôi hoàn toàn bó tay.

Trong mồm bà già, mọi thứ trên đời đều có thể liên quan đến trai ế.

Đành lặng thinh, cúi đầu ăn cơm.

Không biết là vì làm việc chân tay cả buổi sáng, hay vì tảng đá trong lòng vừa rơi xuống. Bữa này anh ăn rất ngon.

Đan Bình chẳng vui vẻ gì liếc Lâm Ngọc Khôi một cái, gắp cho anh một miếng thịt kho mỡ nạc xen lẫn: “Ăn chậm thôi, trong nhà không thiếu lương thực.”

“Vâng ạ!”

Lâm Ngọc Khôi ăn tới miệng, nuốt luôn cả nồi cơm và gần nửa bàn đồ ăn vào bụng.

Đan Bình phát hiện anh ăn gấp đôi ngày thường, liền ngăn: “Đủ rồi đấy. Mày vốn đã xấu, nếu thân thể còn biến dạng nữa thì càng không ai thèm lấy.”

Lâm Ngọc Khôi liếm hạt cơm dính trên mép, cười khì: “Sắc hương vị đều đầy đủ. Chỉ tại bà nấu ngon quá thôi!”

Đan Bình gõ một cái muôi cơm vào đầu anh: “Cái thằng quỷ. Không biết nói thì đừng nói. Toàn là đồ nấu sẵn mày vừa mang về đấy.”

“Hề hề”, Lâm Ngọc Khôi cười gượng hai tiếng, đứng dậy thu dọn bàn rửa bát.

Lúc dọn xong, phát hiện Đan Bình ngồi một mình bên cửa sổ.

Bóng lưng trông thật cô quạnh.

Bình thường giờ này, bà đã đi đánh mạt chược từ lâu.

Lâm Ngọc Khôi đến ngồi cạnh Đan Bình, nhìn theo hướng mắt bà.

Hàng xóm láng giềng vì náo động anh gây ra lúc trước nên một phần đã chuyển xuống dưới lầu nhà lão Vương.

Từ đây vẫn có thể thấy bóng chúng lay động.

Một lúc lâu sau, Đan Bình thở dài một hơi. Giọng điệu phơi bày nỗi buồn không che giấu: “Trong đám hàng xóm, không ít người tao nhìn chúng mày lớn lên. Việc hồng bạch sự của nhà chúng mày, tao đều đã ăn cỗ.”

“Hừ… còn trông mong khi mày cưới vợ, tao sẽ thu lại chút tiền lễ. Xem ra là hoàn toàn vô vọng rồi.”

Lâm Ngọc Khôi lặng lẽ ngồi bên cạnh nghe.

Ánh mắt Đan Bình dừng lại trên người lão Lưu, lẩm bẩm: “Lão Lưu với tao là thanh mai trúc mã. Nhưng nó từ nhỏ đã không chịu làm ăn. Suốt ngày chỉ thích múa may quyền cước, đánh lộn. Gia đình tao không đồng ý chuyện hai đứa, cuối cùng gả tao cho ông ngoại mày.”

Lâm Ngọc Khôi mặt đầy kinh ngạc: “Woa! Nói vậy suýt nữa thì không có con rồi? Khó trách ổng cứ mặt dày quấn lấy bà.”

Đan Bình vỗ một cái vào đầu Lâm Ngọc Khôi, mắng yêu: “Không có mày còn hơn! Tao đâu phải lo chuyện vợ cho cháu.”

Biểu cảm Lâm Ngọc Khôi rất kịch: “Suýt nữa thì nguy!”

Đan Bình nhìn về phía A Dung, người bị cổ mắc kẹt trong khung cửa sổ chống trộm: “A Dung, mày biết chứ?”

Lâm Ngọc Khôi gật đầu: “Dạ, cô ấy hay đến sạp con mua thịt.”

Trong lòng lại bổ sung thêm: “Sao không biết được? Lần nào gặp cũng trêu con hai câu. Còn muốn con đến tiệm chăm sóc việc làm ăn của cô ấy nữa. Cái quần đùi của con chính là nó xé rách!”

Đan Bình không phát hiện vẻ mặt của Lâm Ngọc Khôi, mà đầy cảm khái nói ra một bí mật động trời: “Nó đã theo đuổi bố mày.”

“Hả?”

Lâm Ngọc Khôi cảm thấy như sét đánh ngang tai.

Tin này kích thích quá mức!

Đan Bình trừng mắt mắng: “Nhỏ tiếng thôi, mày muốn dẫn hết zombie đến à?”

Ngừng một lát, nói tiếp: “Năm đó, nó mới là cô bé mười lăm mười sáu tuổi. Không hiểu nổi cơn gió nào xông lên. Nhân lúc mẹ mày mới có mang, suốt ngày dí sát vào bố mày.”

Lâm Ngọc Khôi mắt tròn xoe, mặt đầy tò mò: “Rồi sau đó?”

“Sau đó?”, Đan Bình hừ lạnh một tiếng: “Dưới sự giám sát của tao, tình cảm bố mẹ mày đương nhiên chịu được thử thách. Thêm vào đó hàng xóm đều sau lưng chỉ trỏ…”

Lâm Ngọc Khôi thất vọng: “Thế cô ấy bỏ cuộc?”

Đan Bình nhổ một bãi nước bọt: “Cho nên nó phá nát, mở một tiệm mát-xa gần nhà ta. Còn tuyên bố là đàn ông nhà họ Lâm ngủ với nó không thu tiền.”

Lâm Ngọc Khôi cũng nhổ theo: “Nói dối!”

“Ừm?”, sắc mặt Đan Bình thay đổi, lạnh lùng nhìn anh.

Lâm Ngọc Khôi vội giải thích: “Con không nói bà. Con nói A Dung nói dối! Loại người như cô ấy, sao có thể vì một người đàn ông mà hủy hoại đời mình?”

Nghĩ ngợi một lát, lại dè dặt hỏi: “Bà ơi, chuyện bố mẹ con là thế nào? Bà không muốn nhắc tới với con. Nhưng tình hình bây giờ, lỡ con có tèo, cũng phải chết cho rõ ràng chứ.”

Đan Bình phun một trận nước bọt thẳng mặt: “Phì phèo phì phèo! Mồm quạ! Người tốt không sống lâu, kẻ ác sống lâu ngàn năm. Loại xấu xí như mày, nhất định sống trăm tuổi.”

Lâm Ngọc Khôi lau mặt, ngập ngừng: “Cảm ơn ạ, con coi như bà khen con.”

Đan Bình trợn mắt nhìn anh, giọng đầy bất đắc dĩ: “Cả hai người họ bỏ trốn!”

“Hả?”

Lâm Ngọc Khôi kêu thất thanh: “Bố mẹ con không phải vợ chồng hợp pháp?”

Đan Bình nhắc tới chuyện này là tức: “Còn không phải tại cái thằng xấu xí như mày!”

Nói xong, lại định đập đầu Lâm Ngọc Khôi.

Nhưng tay đưa ra một nửa lại rụt về. Buồn bã thở dài: “Xấu đâu phải lỗi của mày.”

Lâm Ngọc Khôi cảm thấy còn oan hơn Đậu Nga: “Liên quan gì đến con?”

Đan Bình liếc anh: “Bố mày đường đường, dì mày dịu dàng hiền thục. Kết quả không biết nhiễm sắc thể nào biến dạng, đẻ ra cái thứ như mày.”

“Tao cứ nghĩ trẻ sơ sinh đều xấu, mấy hôm sẽ đẹp. Ai dè mày ngược lại với con nhà người ta, càng lớn càng xấu. Nếu không phải mày đẻ ở nhà, tao đã nghi bị đánh tráo rồi.”

Lâm Ngọc Khôi đã hối hận khi mở chủ đề này.

Ở thành phố lân cận, cái lưỡi độc của bà già còn nổi tiếng hơn dung nhan tuyệt thế của anh.

Một dũng phụ trăm trận, chưa từng thua.

Đan Bình một khi mở máy chém, là nói không ngừng: “Tao bảo chúng mày sinh thêm đứa nữa. Không mong đẹp, có hình dáng người là được.”

“Lúc đó chính sách kế hoạch hóa kiểm tra gắt. Hai đứa xin nghỉ quân đội về quê cố gắng. Ai dè đi một lần không thấy quay lại.”

Lâm Ngọc Khôi mắt xa xăm, ngẩn người một hồi mới chán nản: “Bà không đi tìm họ?”

Đan Bình mặt đầy căm hận: “Làm sao không tìm? Tao về quê mới biết chúng mày chạy lên thành phố Thâm. Đợi tao cầm địa chỉ đuổi theo, chúng mày lại ra nước ngoài.”

“Trời đánh! Sớm biết thế không cho mẹ mày học tiếng Tây. Đi một phát, vứt cho tao một cái gánh nặng, lại còn bị thủng. Nhiều năm như vậy, chẳng một cuộc điện thoại.”

Lâm Ngọc Khôi khẽ ho một tiếng: “Bà ơi, bà nói chuyện có thể nể mặt cái gánh nặng một chút được không?”

Đan Bình trầm ngâm: “Tao có lòng tốt. Mày chịu nổi mồm miệng tao, mới trụ được ánh mắt thiên hạ.”

Lâm Ngọc Khôi mặt khổ sở: “Bên ngoài hết người rồi, chỉ còn zombie!”

Câu này vừa nói ra, Đan Bình lại chìm vào im lặng.

Một lát sau, trừng mắt nhìn Lâm Ngọc Khôi: “Hôm nay mày không bán hàng, cũng đừng rảnh! Dùng điện thoại lướt tìm người xung quanh. Lỡ có cô gái nào đợi mày đi cứu?”

Lâm Ngọc Khôi dở khóc dở cười: “Giờ nào rồi mà còn lo chuyện ấy? Nếu không quét được cô gái thì sao?”

Đan Bình bày vẻ mặt hận sắt không thành thép: “Ngu. Gặp ông già, hỏi có con gái không. Gặp trẻ con, hỏi mẹ nó ly hôn chưa. Gặp đàn ông, hỏi vợ nó… thôi vợ thì thôi. Có chị em, em vợ gì không. Cơ hội chỉ dành cho người chuẩn bị.”

Lâm Ngọc Khôi hoàn toàn bó tay.

Từ khi Đan Bình vì lấy trứng gà miễn phí mà đi nghe lớp tẩy não của công ty thực phẩm chức năng.

Lượng kiến thức tăng vọt.

Câu từ tẩy não cứ thế tuôn ra.

Sau khi thành bà cụ mạng xã hội càng thêm thái quá.

Hễ mở máy tẩy não là ngừng thế nào cũng không xong.

Lâm Ngọc Khôi vỗ trán, móc trong túi ra một cái loa mini hình trụ màu xanh đậm, đặt lên bàn.

Đan Bình chuẩn bị bước vào chế độ diễn thuyết. Nhìn thấy loa, nhướng mày: “Cái gì đây?”

Lâm Ngọc Khôi thầm thở phào, cười khì: “Cái loa đánh thái cực quyền của bà hết pin rồi phải không? Đổi cho bà cái mới. Yên tâm, cái này không ăn trộm. Con lấy theo giá mới từ lão Vương.”

Đan Bình cầm loa, vui vẻ nghịch. Nhưng miệng vẫn không tha: “Giá mới? Tiền của mày rơi từ trên trời à?”

Lâm Ngọc Khôi cười gượng hai tiếng, không đáp.

Chỉ cần không đề cập đến chuyện trai gái, bà già vẫn khá hiền lành.

Vừa định đứng dậy về phòng, nghe Đan Bình bật công tắc loa.

Trong loa vang lên cuộc đối thoại của lão Vương và vợ:

“Ái dà, sao anh vừa quay lại vừa thu âm thế?”

“Cảm giác khác mà, thu âm có không gian tưởng tượng.”

“Lão dê già, chỉ có yêu cầu của anh nhiều.”

“Còn có cái hay hơn nè!”

“A!”

“Ồ…”

Lâm Ngọc Khôi suýt ngã sấp mặt trên cầu thang.

Giả vờ không nghe thấy, nhanh chân chạy lên tầng.

Thầm hạ quyết tâm.

Thừa lúc còn điện, nên khám phá máy tính của lão Vương.

Biết đâu tìm được manh mối sinh tồn thế mạt…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn