016 Thành thật mà nói, tôi cũng hơi đẩy thuyền hai người đấy.
Giờ ăn tối, trong khu cắm trại xuất hiện ba phong cách khác nhau:
① Mấy vị khách mời ăn bánh bao, màn thầu.
② Nhân viên công tác ăn cơm hộp.
③ Nam Trúc, Minh Lý và Nam Nguyệt ăn gà rán, cá nướng theo kiểu AA – Nam Trúc và Minh Lý AA, còn Nam Nguyệt thì mặt dày ngồi ăn ké.
Minh Cường vốn cũng muốn mặt dày qua đó ăn ké, nhưng ý định này đã bị một ánh mắt của Nam Trúc dập tắt thành công.
Cá nướng của Minh Lý hai mặt vàng ươm, phảng phất mùi dầu mỡ cùng hương thơm của thì là và ớt bột: “Các người cứ ăn đi, ăn một miếng là không nói nên lời, thơm đến mức ngã ngửa.”
Dù cô không làm được món gì cao siêu, nhưng món ăn gia đình và đồ nướng thì không thành vấn đề.
Dù sao đối với một đứa trẻ mồ côi nghèo khó, nấu ăn là kỹ năng cơ bản.
Nam Nguyệt: “Vậy tiểu thư đây không khách sáo nữa nhé!”
Cô xé một miếng thịt cá bỏ vào miệng, lập tức phát ra tiếng “hù hù”: “A a a, nóng quá, nóng quá.”
“Nóng thì nhổ ra, đồ ngốc à.” Nam Trúc liếc cô một cái.
“Ưm… ngon, không nhổ…”
Minh Lý gắp một miếng gà rán, ban đầu cô chẳng hề kỳ vọng gì vào tài nấu ăn của cậu ấm như Nam Trúc, nhưng không ngờ lại ngon bất ngờ!
Gà rán bên ngoài giòn, bên trong mềm, kẹp vào bánh màn thầu thì đúng là hamburger kiểu Tung Của!
“Tay nghề của anh lại tốt đến vậy sao? Hoàn toàn không ngờ được.”
“Cô không ngờ được thì nhiều lắm.”
“Anh trai tôi học nấu ăn từ năm 12 tuổi. Hồi đó anh ấy đi tham gia một trại hè, về nhà đột nhiên đòi học nấu ăn. Đừng nói chứ, trước đây anh ấy còn chẳng bước chân vào bếp. Cuối cùng bố mẹ tôi phải tìm mấy đầu bếp nổi tiếng đến dạy anh ấy nấu món Trung, món Tây, làm bánh ngọt các kiểu.
Nhưng học rồi thì chẳng bao giờ làm, anh ấy bảo nấu ăn phiền phức lắm. Kỳ lạ thật, tự dưng đòi học nấu ăn, học rồi lại không làm.” Nam Nguyệt nhỏ giọng than phiền.
“Có thể không dùng, nhưng không thể không biết, đúng không?” Minh Lý nhìn Nam Trúc, lại phát hiện anh ta đang nhìn chằm chằm vào mình.
Trong ánh mắt ấy có chút cẩn thận, lại xen lẫn sự mong chờ đầy mâu thuẫn.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.
“Tách——”
Tiếng lửa trại kêu lách tách.
Như bị bỏng, người đàn ông nhanh chóng cúi đầu.
Minh Lý: ?
Nếu là người khác thì có lẽ sẽ không nói gì, nhưng Minh Lý rõ ràng không phải người khác, cô luôn đánh thẳng vào vấn đề: “Anh nhìn tôi làm gì?”
Nam Trúc như bị điện giật, lông tơ dựng đứng: “Ai nhìn cô chứ?”
“Thế sao lúc đối diện, anh lại cúi đầu?”
“Cô xấu đến mức tôi không nỡ nhìn.”
“Tôi biết rồi, thật ra trong lòng anh thích tôi, nhưng vì anh bị ung thư, không muốn tôi lo lắng, nên cố tình nói ghét tôi, đúng không?”
“Chẳng phải cô chủ động nhìn tôi sao? Minh Lý, đừng có điên nữa.”
“Thấy chưa, thích tôi mà lại còn mắng tôi, cố tình đẩy tôi ra xa, tấm lòng của anh tôi đều hiểu cả. Thừa nhận đi, anh thích tôi, thừa nhận đi, anh bị ung thư.”
“……”
【Vừa yêu vừa hận đúng không? Thành thật mà nói, tôi cũng hơi đẩy thuyền hai người đấy.】
【Đều điên cả rồi, hai người khóa chết với nhau đi】
Minh Lý nhìn Nam Nguyệt đang chăm chú ăn cá như không nghe thấy gì: “Anh cô thích tôi từ khi nào? Lại bị ung thư từ bao giờ?”
Nam Nguyệt đang cắm cúi ăn bỗng ngẩng phắt đầu lên, mắt mở to: “Anh? Anh bị ung thư từ khi nào?! Sao anh không nói với em? Em hiểu rồi! Mấy ngày nay anh cứ chọc tức em chính là vì anh bị ung thư, không muốn em buồn, nên cố tình làm cho em ghét anh?
Anh… hu hu hu…”
Nam Trúc: “???”
Nam Nguyệt muốn ôm anh trai, nhưng phát hiện tay mình đầy dầu mỡ, đành vừa liếm ngón tay vừa hu hu hu.
Phía xa, nhóm khách mời ăn bánh bao màn thầu: ?
Họ càng buồn hơn.
Rốt cuộc là ngon đến mức nào vậy? Đến mức Nam Nguyệt còn bị thơm đến khóc luôn!!!
Bây giờ là một cục diện vô cùng hỗn loạn——
Minh Lý: Thằng đàn ông ngu ngốc, đấu với chị à?
Nam Trúc: Ghét Minh Lý ghét Minh Lý ghét Minh Lý!
Nam Nguyệt: Ung thư gì? Giai đoạn đầu hay cuối?
Đạo diễn: Họ sẽ không đánh nhau chứ?
Khách mời: Rốt cuộc là thơm đến mức nào vậy?!
Khán giả: Đẩy thuyền rồi! Đẩy thuyền rồi!
Có cảm giác hỗn loạn và hoang đường như Gia Cát Lượng đấm Lỗ Trí Thâm, Lâm Đại Ngọc nhổ cây Phục Địa Ma, Lưu Lão Lão yêu Bạch Cốt Tinh.
Đạo diễn kiêm bình chữa cháy thấy vậy, đành phải ra dập lửa: “Mọi người vừa ăn tối vừa thực hiện phần đọc bình luận ác ý nhé.”
Nam Trúc cười: “Đạo diễn, anh muốn làm chúng tôi tức đến mức không ăn nổi, rồi tiết kiệm đồ ăn cho anh à?”
“Đạo diễn thật tâm lý, chắc là sợ chúng tôi ăn quá no, nên chuẩn bị cho chúng tôi móc họng đây mà.” Minh Lý mỉm cười.
Hai người nhìn nhau, bầu không khí căng thẳng.
Nam Trúc mỉa mai: “Đừng có tôi nói một câu, cô lại nói theo một câu.”
“Tôi thích.”
“Tôi không thích.”
“Tôi mặc kệ anh có thích hay không?”
“Thật muốn xé nát cái miệng của cô.”
“Đừng yêu tôi, không có kết quả đâu, trừ khi anh đạp xe ba bánh vượt qua tôi.”
“Đàn bà tự tin thái quá.”
“Phụ nữ bình thường cũng có quyền tự tin.”
“Đàn bà gánh nặng.”
“Phụ nữ bình thường cũng có thể gánh vác kỳ vọng của người khác.”
“Cô bị hỏng não à?”
“Thể hiện nỗi nhớ quê của tác giả.”
“Ngu ngốc.”
“Ngu ngốc bảo ai?”
“Ngu ngốc bảo cô.”
“Ồ, thì ra là thằng ngu đang nói tôi à.”
“……”
【Ha ha ha ha, hai người hay ra hẳn một chương trình cãi nhau đi, vừa cãi nhau vừa tán gẫu, tôi nhất định sẽ xem!】
【Hiện tại tuyển thủ Nam đang có phong độ không tốt, không thắng được ngôi sao mới nổi Minh tuyển thủ, tình hình có vẻ khá nghiêm trọng. Bất quá tuyển thủ Nam cũng là lão làng trong nghề cãi nhau, không biết anh ấy có thể tìm lại phong độ trong những trận đấu tiếp theo không? Chi tiết xin xem hồi sau phân giải.】
【Sao Minh Lý vào bệnh viện tâm thần một thời gian mà thay đổi nhiều thế??? Trước đây cô ấy hoàn toàn không phải như vậy mà】
【Chẳng phải trước đó cô ấy đã nói rồi sao, ở bệnh viện tâm thần lâu rồi, tinh thần đúng là tốt hơn hẳn】
Nam Nguyệt, kẻ đã lặng lẽ rút khỏi chiến trường song A, chọc chọc đạo diễn: “Đạo diễn, mau đi dập lửa đi.”
Đạo diễn mím môi: “Tôi sợ lửa chưa dập được, lại tự thiêu thân.”
Nam Nguyệt vừa ăn bánh mì kẹp vừa nói: “Nhưng anh là đạo diễn, anh không dập, ai dập?”
Đạo diễn: “……”
Cô có thể nuốt hết đồ trong miệng rồi hẵng nói không?
Đạo diễn không đi, nhưng có người đã đi.
“Đừng cãi nhau nữa, mọi người đều là bạn bè, có gì từ từ nói…”
Cố Lạc vừa nặn ra một nụ cười, đã thấy hai người đồng thời quay đầu nhìn cô, đồng thanh: “Cô cút đi.”
“……”
Minh Cường nhíu mày tiến lên, còn chưa kịp mở miệng, hai người: “Anh cũng cút luôn.”
“……”
【Chôn thật dày】
Cuối cùng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía người đàn ông trung niên năm mươi tuổi là đạo diễn.
Ánh mắt rất rõ ràng: Ngài đã một chân bước vào quan tài rồi, chân còn lại cũng bước vào luôn thì sao nào?
Trải nghiệm trước khi xuống mồ, có vấn đề gì sao?
Chương trình là anh làm, người là anh mời, quy định cũng là anh đặt ra, anh không xuống địa ngục thì ai xuống?
Nhưng ngay khi đạo diễn chuẩn bị đi can ngăn, hai người Minh Nam lại tự dừng lại, quay lưng về phía nhau, chẳng ai thèm để ý đến ai.
Đạo diễn: Trời giúp ta cũng!
Anh cười nhẹ, ho khan một tiếng: “Được rồi, chút chuyện xen vào đã qua, chúng ta bước vào phần tiếp theo, khách mời đọc bình luận ác ý.”
Anh phát những tấm thẻ đã cầm nãy giờ trong tay.
Minh Lý nhận lấy: “Chà, tấm thẻ này bị anh vò đến nhăn nheo cả rồi.”
Đạo diễn: “……”
Còn chẳng phải tại hai người vừa nãy đột nhiên cãi nhau làm tôi căng thẳng à! Còn mặt mũi nói nữa!
