Có 0 nào không, mang Thứ 2 đi được không?
Có 0 nào không, mang Thứ 2 đi được không? Minh Lý lại đến tiệm làm móng bên cạnh, liếc nhìn chủ tiệm đang chơi game, vừa nhảy điệu múa cầu tài vừa đọc:
“Để cát tường sủng hạnh bạn, để vui vẻ làm bạn vui; để hạnh phúc ôm lấy bạn, để may mắn quấn lấy bạn; để bình an canh giữ bạn, để sức khỏe chăm sóc bạn; để tài lộc bao quanh bạn, để bạn bè chúc phúc bạn~
Chúc bạn năm năm tháng tháng tiền nhiều, sớm sớm chiều chiều có soái ca; thuận gió thuận nước thuận thần tài, xếp hạng trận nào cũng thần!”
Cô gái trợn tròn mắt, ánh mắt như muốn nói “Ôi trời, chuyện gì thế này” rồi lại liếc thấy Nam Trúc và Minh Lý cùng máy quay phía sau và đám đông vây xem, vội vàng lấy điện thoại quét 520 tệ qua, tiện thể nhìn vào ống kính:
“Chào mừng mọi người đến với tiệm làm móng ‘Cậy Đẹp Làm Càn’! Nhà em có rất nhiều mẫu, đưa hình là làm, mẫu nào cũng làm được! Dịp kỷ niệm sắp tới có chương trình khuyến mãi, tất cả giảm 20%! Mọi người hãy đến làm móng nhé! Nhớ nhé, Cậy Đẹp Làm Càn! Cậy Đẹp Làm Càn! Cậy Đẹp Làm Càn!”
【Ôi trời, đúng là nhân tài, không quên nhân cơ hội quảng cáo!】
【Phòng livestream của Minh Lý và Nam Trúc có cả chục triệu khán giả, lượng truy cập này kiếm được, đặt quảng cáo trong phòng livestream của các streamer khác thì phải mất mấy trăm nghìn phí chỗ đứng chứ?! 520 tệ là xong, cô nàng này cũng nhanh trí đấy.】
Minh Lý ghé từng nhà một, nói lời chúc may mắn và nhảy điệu múa cầu tài.
Về cơ bản, nhà nào cũng cho một ít tiền cát tường –
Đều là người làm ăn, lẽ nào lại đuổi Thần Tài đi sao?
Hát hay nhảy cũng đẹp, huống chi cô này khác với mấy người chỉ đến chúc phúc thông thường, người ta quay chương trình tự có lượng truy cập, coi như cũng là quảng cáo miễn phí cho tiệm mình.
Người cho nhiều thì vài chục đến cả trăm, người cho ít thì vài tệ, nhưng dù ít hay nhiều, lời chúc của Minh Lý vẫn to rõ, thậm chí đi qua hơn chục tiệm mà không đoạn nào bị lặp lại.
Mọi người: ???
Miệng cô nàng lén lút tiến hóa khi nào vậy?
【Tôi phục lắm rồi, nếu tôi có cái miệng này thì đâu đến nỗi Tết chỉ biết nói “Năm mới vui vẻ”, “Cung hỷ phát tài”, “Cát tường như ý”, “Cầu gì được nấy”, gặp ai cũng chỉ có mấy câu đó.】
【Tôi thì khác, ngoài mấy câu đó ra tôi còn biết nói “Sống lâu trăm tuổi” (cười)】
【Nói thật, lần trước tôi gặp người nói lời chúc trôi chảy như vậy là bác bán xi đánh giày ngoài chợ, không biết cô ấy từng làm nghề đó chưa nhỉ?】
Hết một con phố, Minh Lý ngồi phịch xuống ghế dài bên đường, thở hổn hển.
Hơi mệt, giống như hồi mới đi làm. Đặc biệt hôm nay lại là thứ Hai, nghĩ đến đây càng thấy buồn hơn.
Có 0 nào không, mang Thứ 2 đi được không?
Các cậu 0 chẳng phải thích nhất là 1 dữ dội sao? Thứ 2 chính là ngày 1 dữ dội nhất đấy!
Thật sự xin luôn, cô ghét nhất thứ Hai, từ hồi đi học đến lúc đi làm đều vậy!
Đang lúc Minh Lý khát khô cổ họng định đứng dậy đi mua nước, thì bên cạnh đưa tới một chai nước khoáng.
Cô nhận lấy, uống ừng ực.
Khi Minh Lý uống nước với động tác quá mạnh, nước tràn ra khỏi miệng chai làm ướt cằm và cổ, thì bên cạnh lại đưa tới một chiếc khăn tay sạch sẽ.
Cô nhận lấy, lau vết nước và mồ hôi.
“Cảm ơn, chiếc khăn tay này anh không cần nữa chứ?”
“Trên đó toàn mồ hôi của cô, tôi còn giữ làm gì?”
“Ai biết anh giữ làm gì, khăn tay trong tay anh, anh muốn dùng làm gì thì làm.”
Khóe mắt người đàn ông giật giật: “?”
Minh Lý nhìn anh ta: “Sao không thèm để ý đến tôi? Chẳng lẽ anh muốn tôi biến thành ‘chó không thèm ăn’ à?”
“Tôi đâu có không để ý đến cô? Cô có tìm tôi đâu, làm sao tôi để ý được?” Nam Trúc bật cười bất lực.
Hôm kia thì chặn anh, hôm qua thì chê anh phiền, hôm nay thì chẳng thèm để ý đến anh, chẳng lẽ anh còn phải mặt dày mà bám lấy à?
Anh là trai ế, chứ không phải chó liếm!
Minh Lý chớp mắt, tự bào chữa: “Sao tôi không tìm anh? Hôm qua tôi tắm còn dùng vòi hoa sen gọi cho anh đấy, sao anh không nghe? Đừng nói với tôi là nhà anh không có vòi hoa sen nhé, tôi không tin!”
“Đúng là không có, hôm trước vòi hoa sen bị trộm lấy mất rồi.”
“Trộm lấy vòi hoa sen nhà anh làm gì?”
“Chắc là bán cho mấy anh gay để rửa đít thôi.”
“…” Minh Lý trầm ngâm ba giây, gật đầu: “Cũng có khả năng đấy. Thôi được, lần này tha cho anh.
Tối nay ngủ nhớ bật điều khiển điều hòa to hết cỡ, kẻo không nghe thấy điện thoại quấy rối của tôi.”
“Sao, thích tôi à?”
“Là quấy rối giấc ngủ của anh, chứ không phải quấy rối tình cảm của anh.”
【Hai người này làm sao có thể nghiêm túc nói xàm được vậy?】
【Ba chúng ta diễn tốt ‘Đốt cháy mùa đông’ còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì (trái tim)】
【Bệnh án khác nhau, đừng cố hòa vào】
Thay đồ xong, hai người bắt đầu đếm tiền, tiền chuyển khoản và tiền mặt cộng lại được hơn hai nghìn một chút.
【Nhiều vậy sao? Tôi cảm giác như tìm được con đường làm giàu mới rồi!】
【Không dễ đâu. Đầu tiên, bạn phải có cái mặt dày; thứ hai, bạn phải mang lại lưu lượng và độ phủ sóng cho người bán, không thì người ta cho bạn vài tệ là cùng; cuối cùng, bạn phải có cái miệng lảm nhảm như Minh Lý.】
“Nam Trúc, hay là anh đừng làm cậu ấm nữa, tôi cũng không làm minh tinh nữa. Hai ta đi xin tiền, tôi làm Thần Tài nói lời may mắn, anh mặc đồ nữ bán sắc đẹp.
Hôm nay xin phố này, ngày mai xin phố kia, thành phố này xin xong thì sang thành phố khác, ngày nào cũng được thấy phong cảnh khác lạ, hai ta sung sướng cả đời là xong!”
Giọng người đàn ông đầy khinh thường: “Theo cổ phần của tôi, chỉ trong lúc cô nói câu đó, tôi đã kiếm được một vạn rồi.”
“…………”
“Sao không nói nữa? Cô chẳng phải giỏi an ủi người khác lắm sao? Bây giờ cô có thể tự an ủi mình rằng tuy mất tiền, nhưng lại có được nỗi lo không có tiền.”
Minh Lý cười lạnh: “Anh biết gì?
Có một loại người, an ủi người khác thì hết bài này đến bài khác, đến lượt mình thì chỉ muốn tìm dây thừng thắt vào cổ.”
Đúng là muốn liều với đám nhà giàu các người!
Cuối cùng, Minh Lý chia cho Nam Trúc bốn trăm tệ, dù chủ yếu là cô hát nhảy, nhưng Nam Trúc mặc đồ nữ cũng thu hút không ít ánh nhìn, số tiền này coi như cô thưởng cho anh ta khoản bồi thường tổn thất tinh thần.
Vốn dĩ cô còn định cho Nam Trúc cả phần lẻ mấy chục tệ nữa, nhưng anh ta miệng quá phiền, thôi bỏ đi.
Cái miệng chanh chua như vậy, chẳng cần ăn cơm, tìm chỗ trống nào đó há mồm uống gió tây bắc là đủ rồi.
Phòng người thì cô có; hại người thì cô càng có.
Minh Lý còn lại một nghìn sáu trăm tệ, trung bình mỗi ngày tiêu được hơn ba trăm, sống thoải mái!
Nói thật, theo bản tính lười biếng của cô, cô thậm chí có thể nằm suốt năm ngày trong nhà nghỉ! Tất nhiên, để đảm bảo lịch sinh hoạt lành mạnh, cô cũng sẽ tự lập ra một kế hoạch –
Ngủ dậy thì chơi, đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ.
Rất lành mạnh và đều đặn.
Nhưng nghĩ bằng chân cũng biết, chương trình sẽ không cho phép khách mời nằm trong phòng mấy ngày liền cho đến khi ghi hình kết thúc, dù sao livestream cảnh gọi đồ ăn ngoài bình thường thì có gì hay ho?
Chẳng lẽ lại livestream cảnh đi vệ sinh chắc?
