Chương 14: Con ai đây?
Ăn cơm xong, Bạch Quả dẫn hai đứa nhỏ về nhà.
Như mọi khi, trước tiên nàng đun một nồi nước ấm.
Sau đó mới vào bếp, thấy hai bát cháo loãng.
Nói là cháo, thà gọi là canh rau dại còn đúng hơn.
Trong đó chẳng có hạt ngũ cốc nào cả.
“…”
May mà đã ăn no ở nhà họ Ngân về, chứ trông vào thứ này thì chết đói mất.
Để khỏi bị họ phát hiện ra gì.
Nàng và hai con vẫn uống hết hai bát nước rau ấy.
Uống xong, bước ra khỏi bếp, cầm rổ và cuốc đi đào rau dại.
Nhìn ba mẹ con họ khuất dần, Tiêu Thanh Sơn đắc ý không thôi.
“…”
Đúng là không có ai mà hắn không trị được!
Chẳng phải đã ngoan ngoãn rồi sao, không cần sai bảo cũng tự giác đi làm việc.
Nào ngờ, trong lòng Bạch Quả cũng có tính toán riêng.
Dẫn hai đứa nhỏ ra khỏi sân, đặt rổ xuống bắt đầu đào rau.
Lúc này mọi người đang ngồi tán gẫu dưới gốc cây du già.
Thấy Bạch Quả dẫn hai đứa nhỏ tới.
Phùng Thị, vợ thầy lang họ Cố, kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Đây là Kim Linh và Ngọc Linh sao?”
Cứ tưởng nhìn nhầm, đứng dậy lại gần xem kỹ.
“Đúng thật rồi, sao hai đứa nhỏ này trông bảnh bao thế?”
Trước kia ngày nào cũng bù xù tóc tai, quần áo thì chật và rách.
Cứ như ăn mày vậy, giờ trên đầu thắt nơ con bướm.
Quần áo cũng mới tinh, sao nhìn đẹp thế nhỉ?
Không biết có phải nhờ tắm rửa sạch sẽ không.
Cảm giác mặt mũi cũng có thịt hơn, không còn khô đét gầy trơ xương như trước.
Nghe chị ấy nói vậy, người khác cũng nhìn sang.
“Đúng thật! Có mẹ khác hẳn!” Bà Triệu cũng ngạc nhiên.
Trước kia hai đứa nhỏ gầy đến nỗi tưởng chỉ còn bộ xương.
Giờ nhìn mới thật bảnh bao, đúng là con có mẹ.
Bạch Quả chăm hai đứa nhỏ cũng tốt thật.
“Mẹ làm áo mới cho tụi con!” Kim Linh quý lắm, sờ sờ áo mới trên người.
Áo mới mặc sướng quá đi!
“Cái này cũng là mẹ chải cho tụi con.” Ngọc Linh cũng cười tít mắt, sờ nơ con bướm trên đầu.
Mẹ chải đầu cho tụi con cũng đẹp nhất.
Thấy hai đứa nhỏ được chăm sạch sẽ như vậy, Tôn bà tử liếc xéo một cái.
“Có ích gì!”
Hai đứa đồ lỗ vốn, còn được mặc áo mới nữa chứ!
Con nhỏ chết tiệt này đúng là không biết tiết kiệm.
“Bà Tôn, bà nói gì thế!” Bà Triệu trừng mắt nhìn Tôn bà tử.
Dù sao thì hai đứa nhỏ cũng là cháu ruột của bà ta.
Sao lại nói năng như vậy.
“Ta nói sao! Nhà ta còn chẳng có gì bỏ bụng.
Lại làm áo mới, lại cài hoa, cái nhà này sớm muộn cũng bị chúng phá sản!”
Bắt con nhỏ chết tiệt đó lấy tiền ra.
Nó nhất quyết không chịu, đều tiêu hết vào hai đứa đồ lỗ vốn này.
Nghĩ tới là tức.
“…” Kim Linh và Ngọc Linh bĩu môi.
Nước mắt lưng tròng.
Thấy hai đứa nhỏ sợ hãi đứng im không dám động, Bạch Quả vội bước tới.
“Đi với mẹ đào rau.”
Nắm tay chúng nó đi luôn.
Lười để ý tới bà ta.
Chẳng mấy chốc đã đào được một rổ rau dại đầy ắp, dẫn hai đứa nhỏ về nhà.
“Các con vào nhà trước, mẹ đi cho gà ăn.”
“Dạ.” Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.
Nhảy chân sáo chạy vào phòng.
Bạch Quả xách rổ ra chuồng gà, đổ rau cho gà và ngỗng.
Tiện tay lấy luôn hai quả trứng ngỗng và hai quả trứng gà.
Xong mới vào nhà, giấu trứng ngỗng và trứng gà vào bếp lò.
Múc một chậu nước bưng vào phòng.
“Người các con không bẩn, hôm nay không tắm nhé.”
Trời còn chưa nóng lắm.
Không cần ngày nào cũng tắm.
Rửa mặt và chân cho chúng nó, rồi bê chậu ra ngoài.
Quay lại phòng, kéo ga giường và vỏ gối ra.
Mấy thứ này bẩn đến nỗi bóng lên cả rồi, phải giặt mới được.
Nhấn vào chậu là bắt đầu vò.
Kết quả mới vò có mấy cái, đã thủng mấy lỗ to.
Lấy ngón tay chọc thử, vải đã mục rồi.
Lúc này cũng không dám vò mạnh nữa, đại khái xả qua xả lại rồi đem phơi.
Làm xong mọi việc, trời cũng tối dần.
Vào nhà cài then cửa, vừa trải chăn ra, bông bên trong đã phun ra ngoài.
“Mẹ ơi, cái chăn hỏng rồi.”
Cái chăn này nhiều lỗ quá!
“Ừ, mai ga giường khô là được.”
Kim Linh lại lật chăn sang mặt kia, tuy mặt này cũng nhiều lỗ.
Nhưng tốt hơn mặt trước nhiều.
Chăn hỏng thế này, đã không vá được nữa rồi.
Có dịp phải may mấy cái chăn mới.
Sáng hôm sau, nàng và hai đứa nhỏ dậy từ sớm.
Ra bếp xem, nồi vẫn còn lạnh ngắt.
Lại sang nhà chính, chẳng có ai.
Chắc mọi người còn chưa dậy, chẳng định nấu cơm rồi.
Quay người bước ra, dẫn hai đứa nhỏ đi xưởng gốm.
“…”
Cứ tưởng trông vào mấy bát cháo loãng của họ mà sống được chắc.
Ba mẹ con vừa ra khỏi làng, đã nghe thấy tiếng khóc ở đằng trước.
“Ơ?”
Sáng sớm thế này, sao lại có trẻ con khóc nhỉ?
“Mẹ ơi, kia có người!” Kim Linh chỉ vào bụi cỏ phía trước.
Hình như con thấy có người ở đó.
“Đi.” Bạch Quả kéo Kim Linh và Ngọc Linh chạy tới.
Đến gần xem, thì ra là một đứa trẻ lem luốc đang khóc.
Bên cạnh còn nằm một đứa lớn hơn một chút.
“Các cháu làm sao thế?”
Sao lại có trẻ con nhỏ thế này ở đây?
“Hoàng… huynh của cháu đói quá ngất đi rồi, xin bác gái cứu huynh ấy với!”
Đứa nhỏ khóc mặt mũi đầy nước mắt.
Hoàng huynh có đồ ăn đều nhường cho cháu hết, nếu không cũng chẳng đến nỗi ngất vì đói.
“Đói ngất à?”
Bạch Quả lại gần cúi xuống.
Đưa tay thăm mũi đứa lớn.
Còn thở.
Vội vàng bế nó lên.
Chạy một mạch tới xưởng gốm, ba đứa nhỏ cũng chạy lon ton theo sau.
“Chú Lý ơi, chú có nước sôi không ạ?”
“Có chứ!” Chú Lý chỉ cái ấm trên bếp lửa.
Lò gốm này ngày đêm không tắt lửa, nước sôi thì thiếu gì.
Xách ấm đất lại gần, mới thấy đứa nhỏ trong lòng Bạch Quả.
“Ái chà, con ai đây?”
“Cháu nhặt ở giữa đường đấy ạ.” Bạch Quả đặt nó xuống chiếu.
Lại chạy vào nhà, tìm ra một cái bát.
Lấy hai quả trứng gà trong túi ra, đập vào bát.
Bỏ thêm chút muối.
Rồi chế nước sôi vào, lại tìm thêm một cái bát to.
Đổ qua đổ lại mấy lần, thấy nhiệt độ vừa phải.
Mới bưng tới trước mặt đứa nhỏ, bế nó lên.
Đưa bát tới bên miệng nó, cho nó uống một ít.
Ngửi thấy mùi thơm, đứa nhỏ từ từ mở mắt.
Nhìn thấy bát nước trứng gà đầy trước mặt, vội vàng ôm lấy.
“Ùng ục ục” uống liền một hơi.
“Từ từ thôi.”
“Dạ.” Đứa nhỏ uống được một lúc thì dừng lại.
Thấy hoàng đệ thèm đến nỗi nuốt nước bọt ừng ực, bèn đưa chỗ còn lại cho nó.
“Cho đệ uống này.”
Tuy hoàng đệ được ăn nhiều hơn mình một chút.
Nhưng lúc này chắc cũng đói lắm rồi.
“Hoàng… huynh uống đi, cháu không đói.” Đứa nhỏ lắc đầu.
Hoàng huynh đã lâu lắm rồi chẳng ăn gì.
“Anh uống no rồi, cho em uống đi!”
Đứa nhỏ định lắc đầu thì bị Bạch Quả ngắt lời.
“Anh con đã bảo cho con uống thì con uống đi, lát nữa bác sẽ nấu cơm.”
