Chương 22: Chia nhà.
Thấy con dao phay trong tay Bạch Quả bổ thẳng xuống đầu mình, Tôn bà tử sợ hãi muốn né nhưng đã không kịp. Hai chân bà ta mềm nhũn, 'bịch' một tiếng quỳ sụp xuống đất. Con dao trên tay Bạch Quả cũng chém hụt.
Thấy dao không trúng người, Tôn bà tử lại lên tinh thần.
- Đồ chết tiệt! Sao sét không đánh chết mày đi!
Bà ta ôm chân đứng dậy, tức giận nhìn về phía trưởng thôn.
- Trưởng thôn, ông thấy rồi đấy, con nhỏ chết tiệt này muốn giết tôi. Phải bỏ nó vào lồng tre vứt xuống sông mới được!
Giọng bà ta vẫn run lên vì quá sợ hãi.
- Chuyện này tôi không quản nổi.
- Ông là trưởng thôn, hồi đó con gái ông theo trai chạy, nhà tôi cũng chẳng nói gì. Giờ chuyện nhà tôi, ông không thể đứng nhìn thế được!
Hồi đó con nhỏ chết tiệt kia theo trai hoang bỏ trốn. Nể mặt ông ấy là trưởng thôn, nhà này đã không làm to chuyện. Giờ đến lượt nhà mình có việc, tổng không thể đứng nhìn như vậy được.
- Đã chia nhà thì có ai không chia đồ đâu!
Trưởng thôn tức điên lên. Hồi đó con gái ông theo trai chạy, bà ta suýt kéo hết cả mười làng tám xóm đến xem. Làm ông mất hết mặt mũi. Hôm nay trước mặt bao nhiêu người, bà ta còn dám nói thế, là còn chê mặt ông chưa mất đủ hay sao!
- Chuyện nhà các người tôi không quản nổi nữa, tự mình liệu mà làm.
Ông quay người định đi, bị Tiêu Thanh Sơn chặn lại.
- Trưởng thôn, ông không thể đi được!
- Tôi ở lại làm gì! Nhà các người, thằng Ba còn có đất mà. Các người đuổi vợ nó và các cháu gái ra đường thế có đúng không?
Từng đứa một đều đen tối tâm can. Chẳng có đứa nào ra hồn.
- Trưởng thôn, không chia đồ cho chúng cũng là tốt cho thằng Ba thôi. Bạch Quả mới về làm dâu. Thằng Ba đã đi rồi, ai biết nó có giữ được không. Lỡ như lại giống như con kia, thì đợi thằng Ba về cũng chẳng còn gì. Hay là thế này, nhà cứ chia, nhưng đất không thể chia cho chúng. Kim Linh và Ngọc Linh là giống nhà họ Tiêu, nhất định phải nuôi. Mỗi năm chúng tôi cho chúng một trăm cân lương thực, phần còn lại để dành cho thằng Ba. Còn Bạch Quả, nó không đẻ được mống nào cho nhà họ Tiêu. Cũng chưa từng làm việc gì, vậy thì không được chia. Còn hai thằng nhỏ hoang kia, càng chẳng liên quan gì đến nhà họ Tiêu.
Thời buổi loạn lạc thế này, đi lính mười người thì chín người không về. Thằng Ba mười phần chắc chắn cũng chẳng về. Đến lúc đó gia sản vẫn là của chúng.
- Hai thằng nhỏ hoang? Hai thằng nhỏ hoang nào? - Vương thị nhìn Tiêu Thanh Sơn. Không hiểu anh ta nói gì.
- Con gái bà giỏi lắm, lại nhận thêm hai thằng con trai nữa kìa.
Tiêu Thanh Sơn mỉa mai nhìn bà ta.
Thời buổi này nuôi thân còn chẳng no. Con mụ đó còn nhặt thêm hai thằng nhỏ về. Đúng là ngu không có giới hạn.
- Cái gì? - Vương thị sửng sốt. Bà ta tức giận nhìn Bạch Quả. Đang định nổi khùng, nhưng nhớ đến hoàn cảnh lúc này, đành cố nhịn xuống. Đợi hôm khác sẽ dạy cho con nhỏ chết tiệt này một bài học!
- Ý anh là sao? - Trưởng thôn nhìn Bạch Quả. Dù cũng khá tức giận, nhưng lời Tiêu Thanh Sơn nói cũng chẳng phải không có lý. Dù sao Bạch Quả mới về làm dâu, một phát chia hết gia sản, thằng Ba lại không có nhà, cũng hơi khó nói.
- Cháu không đồng ý. - Bạch Quả trực tiếp lắc đầu.
- Cháu là vợ của anh Thanh Bắc. Dù cháu có đẻ được hay không, cháu cũng đã là người nhà họ Tiêu. Cớ gì không có phần của cháu. Huống hồ anh Thanh Bắc còn có bốn mẫu ruộng, cháu có ăn của các người đâu mà.
Không cho cháu lương thực, không xong đâu!
- Nhà họ Tiêu không có cái loại như mày, cút ngay cho khuất mắt!
Tôn bà tử nhe hàm răng vàng ệch ra. Muốn chia gia sản của bà, đừng hòng!
- Không cho cháu à? Được! Vậy thì xem ai sống được đến sáng mai!
Bạch Quả lại ôm bó rơm, định xông vào trong nhà, thì bị Tiêu Thanh Sơn chặn lại.
- Thôi được! Cho cô một phần.
- Mày cho nó làm gì... - Tôn bà tử định xông tới, bị Tiêu Thanh Sơn ngăn lại.
- Mẹ, dù sao Bạch Quả cũng là vợ thằng Ba, thì cho nó một phần đi.
Sợ mẹ già lại ngăn cản, anh ta liền ra hiệu cho bà. Con mụ này ác quá! Lỡ như lúc chúng ngủ, nó thực sự châm lửa đốt nhà, thì cả nhà đều thành tro. Nhà mình đông người thế này, không muốn liều mạng.
Nhận được ánh mắt của con trai, Tôn bà tử đành nhịn xuống.
- Vậy mỗi năm chúng tôi cho các người một trăm năm mươi cân lương thực.
- Không được. - Bạch Quả trừng mắt nhìn Tiêu Thanh Sơn.
- Người to như tôi thế này, một năm anh cho tôi có năm mươi cân lương thực, nghĩ thế nào đấy!
Ngay cả trẻ con một năm cũng không chỉ có năm mươi cân lương thực. Cho một người lớn như tôi có năm mươi cân, không biết họ nghĩ cái gì trong đầu nữa.
- Vậy cô muốn bao nhiêu?
- Ít nhất hai trăm cân. - Bạch Quả giơ hai ngón tay.
Với cái bản tính của cả ổ nhà này, nếu đòi nhiều quá, chắc chắn chúng sẽ không đồng ý. Vậy đòi ít một chút, chán chẳng buồn dây dưa với chúng.
- Được, cho các người hai trăm cân. - Tiêu Thanh Sơn nghiến răng nghiến lợi.
Con mụ chết tiệt này đúng là không chịu thiệt. Hai trăm cân thì hai trăm cân, ít nhất chúng vẫn còn dư ba bốn trăm cân lương thực. Tính ra vẫn không lỗ.
Như chợt nhớ ra điều gì, anh ta lại nhìn trưởng thôn.
- Trưởng thôn, nhà này chúng tôi đồng ý chia rồi. Nhưng tình hình hôm nay ông cũng thấy rồi đấy. Chúng không thể ở lại đây được nữa.
Để con mụ này ở lại đây, lỡ ngày nào đó nó nổi khùng châm lửa đốt nhà, thì ai cũng chết.
- Không ở đây thì ở đâu... - Vương thị chưa nói hết câu, đã bị Bạch Quả cắt ngang.
- Được, không ở thì không ở.
Tưởng cô thèm ở lại đây chắc.
- Mày không ở đây thì ở đâu? Chẳng lẽ về nhà, để tao nuôi mày à!
Vương thị nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Bạch Quả. Chẳng lẽ con nhỏ chết tiệt này định về nhà ở? Nó không nuôi một ổ ăn hại đâu.
- Tôi có nói về nhà bà đâu! - Bạch Quả liếc xéo bà ta.
Nhìn bà ta sợ hãi kìa. Cô quay sang nhìn trưởng thôn.
- Trưởng thôn, cháu muốn đến ở nhà thờ họ.
- Cái gì? Cháu muốn ở nhà thờ họ? - Trưởng thôn kinh ngạc.
Đó là chỗ của ma quỷ vất vưởng. Người trong làng đi qua còn phải vòng xa. Con bé này lại muốn đến đó ở.
Những người khác cũng bị sốc.
- Bạch Quả ơi, đó không phải chỗ cho người ở, cháu đừng đi!
- Đúng đấy, ở đó thường xuyên có ma đấy.
- Phải đấy, ghê lắm!
- Không sao đâu ạ, cháu không sợ. Thân ngay không sợ bóng nghiêng mà.
Từ năm mười tuổi, cô đã không ngừng chạy đến đó. Chẳng có gì đáng sợ.
- Nếu cháu đã muốn, thì cứ đi đi. - Trưởng thôn gật đầu.
Đó là chỗ không ai muốn. Nếu con bé không sợ, thì tùy nó vậy.
- Vâng, vậy cháu...
Bạch Quả chưa nói hết câu, lại bị Vương thị cắt ngang.
- Mày đúng là đồ ngu như bò! Có nhà tốt không ở, lại đi ở cái ổ ma quỷ đó làm gì!
Trong nhà thờ họ toàn bài vị, ma quỷ khắp nơi. Không biết con nhỏ chết tiệt này nghĩ gì nữa. Đúng là mỡ heo bít mất tâm can rồi.
- Tôi thích ở đâu thì ở, không cần bà lo!
Bạch Quả trừng mắt nhìn Vương thị. Đã không lo cho cô, thì bớt tham gia chuyện của cô đi. Cô quay sang nhìn Tiêu Thanh Sơn và những người kia.
- Đưa lương thực cho tôi đi!
