Chương 49: Mua ngựa.
Thấy lũ trẻ ùa cả vào nhà, Bạch Quả vẫy tay.
“Tránh xa ra một chút, coi chừng bỏng đấy!”
Nàng bắt đầu múc mỡ lợn ra. Nhìn thấy nhiều tóp mỡ và mỡ phần lợn như vậy, mắt mấy đứa nhỏ tròn xoe.
“Mẹ ơi, sao nhiều thịt thế này!” Nhị Bảo hít nước bọt.
Nó nhớ lần trước chỉ có một đĩa thôi, không biết sao lần này lại nhiều thế.
“Lần này mẹ mua nhiều, nên chiên được nhiều chứ sao.”
Lần trước mỡ phần lợn chỉ có năm cân, lần này những hai mươi cân, đương nhiên là nhiều hơn rồi.
“Mẹ ơi, con muốn ăn, hê hê hê…” Nhị Bảo cười toe toét.
Lần trước mỗi đứa chỉ được mấy miếng, thèm chết đi được.
Nhưng cũng ngại không dám xin thêm.
Lần này nhiều thế này, nó liền nghĩ tới chuyện xin mẹ thêm.
Mùi này thơm quá đi mất.
“Chờ đấy.” Bạch Quả lấy một cái đĩa.
Xúc một đĩa đầy tóp mỡ và mỡ phần lợn đưa qua.
“Cầm đi, để nguội một lát rồi hãy ăn.”
“Cảm ơn mẹ!” Mắt Nhị Bảo sáng rỡ.
Hớn hở cầm lấy đĩa, rồi hất hàm về phía Đại Bảo, Kim Linh và Ngọc Linh.
“Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn đồ ngon nào!” Cả lũ ùa ra ngoài.
Bạch Quả múc số tóp mỡ còn lại vào một cái chậu sứ, suýt thì đầy.
Nhiều thế này đủ ăn cả tháng trời.
Nàng bốc hai nắm tóp mỡ to băm nhỏ làm nhân, lại thái rau xanh thành vụn.
Trộn nhân xong, nàng mang bột mì đã ủ ra.
Vê thành từng viên rồi bắt đầu gói sủi cảo, mấy cái này đều là học được từ lúc làm cùng thím Sáu.
Một chậu nhân lớn, gói được những hai trăm cái sủi cảo.
Nhìn những cái sủi cảo trắng tròn tròn trong nồi, lòng Bạch Quả vui không tả xiết.
“…”
Người trong làng chẳng ai nỡ làm nhiều sủi cảo thế này ăn đâu.
Anh Thanh Bắc và lũ trẻ nhất định sẽ vui lắm đây.
Sủi cảo chín được bày lên bàn, nàng lại múc cho mỗi người một bát nước luộc sủi cảo.
Xong xuôi mới quay người bước ra ngoài.
“Ăn cơm thôi!”
Vừa dứt lời, lũ trẻ chạy ùa về.
“Mẹ ơi, mẹ có hấp nắm rau không đấy?” Nhị Bảo nhìn mẹ đầy mong đợi.
Mẹ chiên nhiều tóp mỡ thế, nhất định là hấp nắm rau rồi.
“Không phải nắm rau đâu.” Đại Bảo lắc đầu.
Nó không ngửi thấy mùi nắm rau, mẹ làm chắc không phải nắm rau.
“Thế là gì ạ?”
“Các con vào trong xem thì biết!” Bạch Quả cười.
Lũ trẻ có đoán thế nào cũng chẳng ra đâu.
Nghe vậy, Nhị Bảo và mấy đứa không đoán nữa, chạy ùa vào nhà.
Khi nhìn thấy những cái sủi cảo trắng tròn trên vỉ hấp, mắt chúng lập tức sáng lên.
“Sủi cảo!”
Chúng chẳng nhớ đã bao lâu rồi chưa được ăn sủi cảo.
“Sủi cảo là gì thế?” Kim Linh và Ngọc Linh tò mò nhìn chằm chằm.
Hai đứa chưa thấy cái này bao giờ?
“Đây là sủi cảo, làm bằng bột mì trắng, bên trong còn có nhân nữa.” Nhị Bảo giải thích.
Hồi trước nó và anh cả ở trong cung thường xuyên được ăn.
Tiêu Thanh Bắc vừa bước vào, nhìn thấy sủi cảo trên vỉ hấp cũng ngẩn ra.
“Nàng gói nhiều thế à?”
Trước đây chàng từng ăn ở quán ăn, dù là nhân chay cũng không rẻ.
Không ngờ Bạch Quả lại gói nhiều đến vậy.
“Vâng, đừng ngồi nữa, mau ăn đi!”
Nàng vừa cười vừa đưa đũa qua.
Lũ trẻ nhận đũa, nóng lòng gắp một cái.
Cắn một miếng, đứa nào đứa nấy cười toe toét.
“Ngon quá! Mẹ ơi, sủi cảo ngon thật đấy!” Mắt Kim Linh cười híp cả lại.
Sủi cảo này ngon quá đi!
“Ừm, ngon lắm!” Đại Bảo và Nhị Bảo cũng gật đầu lia lịa.
Tuy trước đây chúng thường xuyên ăn sủi cảo.
Nhưng vẫn thấy mẹ làm là ngon nhất.
“Ngon thì các con ăn nhiều vào.” Bạch Quả trìu mến xoa đầu mấy đứa nhỏ.
Quay sang lại nhìn Tiêu Thanh Bắc đầy mong đợi.
“Anh Thanh Bắc, anh thấy thế nào?”
“Ngon lắm.” Tiêu Thanh Bắc gật đầu.
Không ngờ tay nghề của Bạch Quả lại tốt như vậy, cũng chẳng thấy có bao nhiêu tóp mỡ trong đó.
Nhưng ăn vào cứ như toàn thịt vậy.
“Hê hê hê…” Bạch Quả cười vui vẻ.
Nàng biết ngay anh Thanh Bắc sẽ thích mà.
Chợt như nhớ ra điều gì, nàng lại nhìn chàng.
“À đúng rồi anh Thanh Bắc, ngựa ở chỗ anh có dùng được không ạ?”
“Đương nhiên là có ích! Dù là do thám địch tình, hay truyền tin, đều cần dùng đến ngựa.”
“Thế chỗ anh nhiều ngựa không?”
“Không nhiều, không phải ai cũng có được, chỉ khi có nhiệm vụ chúng tôi mới được dùng ngựa.”
Chỉ có Tổng binh và Tướng quân mới có ngựa riêng.
Chàng chỉ là một Đô đầu nho nhỏ, cũng chỉ khi có nhiệm vụ mới được dùng ngựa.
“Ồ.”
Xem ra anh Thanh Bắc thực sự rất cần ngựa.
Cơm nước xong, Tiêu Thanh Bắc dẫn lũ trẻ ra sân chơi.
Bạch Quả dọn dẹp nhà bếp xong, liền đi ra miếu tổ.
Nàng đếm ba mươi lạng bạc nhét vào túi.
“…”
Đã anh Thanh Bắc cần ngựa như vậy, thì mua cho chàng thôi.
Chứ không đường xá xa xôi thế này, chàng về đến nơi thì đến bao giờ.
Sau này quay lại cũng vất vả.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Bạch Quả đi làm từ sớm.
Làm xong việc của mình, nàng vội vã lên thị trấn.
Đến chợ ngựa, tìm một vòng, cuối cùng cũng lại thấy con ngựa ấy.
“Ngựa của anh vẫn chưa bán được à?”
Nổ quá thành thật rồi còn gì!
“Không bán được, cũng không phải tại ngựa của tôi không tốt.
Là do họ nghèo, lại không có mắt nhìn.”
Người đàn ông cứng cổ cãi, nhưng ở cái chợ ngựa này cũng chẳng tìm ra con ngựa thứ hai tốt như của ông ta.
Cũng có không ít người ưng ý.
Nhưng nghe tới giá là bỏ cuộc, chẳng phải vì không có tiền sao.
“Thôi được rồi, anh đừng nổ nữa, bớt chút đi, con ngựa này tôi mua.”
“Không bớt được!” Người đàn ông vẫn một mực kiên quyết.
Ba mươi lạng bạc đã là rẻ lắm rồi.
“Hôm nay tôi đã đến, thì chứng tỏ tôi thực lòng muốn mua.
Anh không thể giữ nguyên giá được, thế chẳng phải là anh không muốn bán thật sao!”
“Ngựa của tôi thực sự không bớt được.”
“Được thôi, tôi đi xem chỗ khác vậy.”
Bạch Quả làm bộ định đi, bị người đàn ông giữ lại.
“Chị ơi, tôi không lừa chị, ngựa của tôi thực sự là ngựa tốt, mới bốn tuổi, đang độ sung sức.
Ba mươi lạng bạc thực sự không đắt, hay là thế này đi.
Tôi tặng thêm chị một bộ yên cương, cái đó ít nhất cũng đáng hai lạng bạc đấy.
Thêm một đồng nào nữa tôi cũng không thể bớt được.”
Nhìn vẻ mặt ông ta như vừa ăn phải khổ qua, Bạch Quả nghĩ ngợi một lát.
“Được thôi, đã anh nói vậy, thì tôi cho anh cái mặt mũi.”
“Được luôn, vậy tôi chọn cho chị một bộ yên cương tốt.” Người đàn ông mặt mày hớn hở.
Vội vàng chạy đi chọn một bộ yên cương mới.
Ngựa tốt thì phải đi với yên mới.
Trả một lần ba mươi lạng bạc, Bạch Quả hớn hở dắt ngựa về.
Suốt dọc đường, miệng nàng cười không ngậm lại được.
Cứ như con ngựa hiểu được tiếng người vậy, nàng lẩm bẩm nói không ngừng.
Thỉnh thoảng lại dừng lại, trìu mến vuốt ve một hồi.
“…”
Anh Thanh Bắc nếu nhìn thấy con ngựa này, nhất định sẽ vui lắm.
Càng nghĩ càng hưng phấn, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.
Vừa về tới cổng nhà, nàng đã kích động gọi to.
“Anh Thanh Bắc ơi, anh xem em mua gì này?”
“…” Tiêu Thanh Bắc sửng sốt.
Chẳng biết Bạch Quả mua được cái gì mà kích động thế?
Chàng khập khiễng bước ra.
Đẩy cánh cửa lớn ra, khi nhìn thấy con ngựa tía cao lớn trước mắt.
Cả người chàng như chết lặng.
“Cái này…”
