Chương 75: Tôi cũng muốn ăn.
Tống Ngọc Liên nhìn cái túi vải nhỏ trên tay Ngân Đào, khinh thường bĩu môi.
“Cái gì thế này? Không phải là vàng cục đấy chứ?”
Nhìn vẻ bên trong chắc là đựng lương thực.
Lần trước về tay không.
Lần này chỉ mang về có chút lương thực thế này, cũng dám về à.
“Phải đấy! Vậy thì chúng ta đều phải nhờ phúc của chị cả rồi!” Chu Tú Anh cũng hùa theo.
Nhìn cái bộ dạng rách rưới của cô ta, trong này cũng chẳng có thứ gì tốt đẹp đâu.
“Em, em mang lương thực đây.” Ngân Đào cắn môi.
Mẹ chồng chẳng cho gì, số lương thực này còn là chị đổi bằng củi đấy.
“Lương thực?” Chu Tú Anh như thể vừa nghe thấy chuyện khó tin.
Giật phăng cái túi vải lại.
“Cái túi to thế này, chắc được nửa cân nhỉ!”
“Hơn ba cân đấy ạ!” Nước mắt Ngân Đào lưng tròng.
Lời chị dâu cả nói khó nghe quá.
“Hơn ba cân…” Tống Ngọc Liên chưa kịp nói hết câu mỉa mai thì đã bị Bạch Quả cắt ngang.
“Mấy cân thì làm sao? Có phải cho các chị đâu? Tránh ra!”
Bạch Quả đẩy hai người họ ra, kéo Ngân Đào vào nhà.
“Cô…” Chu Tú Anh và Tống Ngọc Liên tức điên lên.
Vội vàng theo sau.
“Mẹ, đây là đồ chị cả nhà mình mang về đấy ạ.”
Chút đồ này mà cũng dám mang về à?
“…” Vương thị nhìn chút lương thực ít ỏi, trong lòng cũng tức lắm.
Nhưng đang dịp Tết, đâu thể đuổi nó đi được.
Thấy con dâu thứ hai lại định nói, bà ta trừng mắt một cái.
“Mau đi nấu cơm đi! Rảnh quá hả!”
“Hừ!” Chu Tú Anh hằm hằm trừng mắt nhìn Ngân Đào một cái.
Trực tiếp quăng chút lương thực đó xuống đất, quay người vào bếp.
Đang yên đang lành, sao lại nghĩ đến chuyện mang đồ về thế nhỉ.
“Mẹ…” Ngân Đào đỏ hoe mắt.
Chị thực sự không còn tiền nữa rồi.
“Mẹ gì mà mẹ! Đòi bú à?” Vương thị trừng mắt nhìn nó.
Nhìn cái bộ dạng nhát cáy của nó là bà ta đã thấy bực.
Bà ta lợi hại cả đời, sao lại đẻ ra cái đồ nhát cáy thế này.
Tuy rằng Quả Nhi hay chọc bà ta tức, nhưng ít ra ra ngoài chẳng chịu thiệt thòi gì.
Không như nó, nhìn cái bộ dạng nhát cáy là biết thường xuyên bị người ta bắt nạt rồi.
“Chị, lên giường đi.” Bạch Quả trừng mắt nhìn Vương thị.
Nói chuyện lúc nào cũng như ăn phải bồ hóng.
Định đẩy chị lên giường, mới phát hiện áo chị mỏng manh quá.
Vén lên xem, bên trong không mặc áo bông.
“Chị, chị không mặc áo bông à?”
Trời lạnh thế này, chị chịu thế nào được?
“Ừm, chị, chị quên mặc.” Ngân Đào kéo áo lại.
Chị không có áo bông, mẹ chồng không cho may, đành phải chịu rét thế này.
Nhìn những vết nẻ trên tay chị, Bạch Quả xót xa vô cùng.
“Mau lên giường đi, trong ấm hơn.”
Bạch Quả cởi giày leo lên giường, rồi gọi bọn trẻ lại.
Ngân Khoan vừa bước vào nhà, thấy các con gái đều về, mừng rỡ vô cùng.
“Các con đều về rồi à.” Ông vội vàng lấy một cái đĩa.
Mở túi vải trên tủ ra, bày một đĩa hạt dưa.
“Nào nào nào, các con ăn hạt dưa…”
Lời chưa dứt, Ngân Đại Tráng và Ngân Nhị Tráng đã chạy tới.
“Cháu muốn ăn hạt dưa.”
“Cháu cũng muốn ăn hạt dưa.”
Chúng thô bạo thò tay ra bốc, còn không ngừng nhét đầy túi.
Nháy mắt, một đĩa hạt dưa chỉ còn vài hạt.
“…” Ngân Khoan bất mãn trừng mắt nhìn chúng.
Định bày thêm một đĩa nữa, thì Đại Tráng đã ôm chặt túi hạt dưa vào lòng.
“Không cho đồ hoang ăn!” Nó còn trừng mắt nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo.
Hạt dưa nhà nó mới không cho đồ hoang ăn.
“Các cháu…” Ngân Khoan đang định quát thì bị Đại Bảo cắt ngang.
“Ông ơi, cháu mang đồ ngon rồi, không ăn hạt dưa đâu ạ.”
Đại Bảo móc trong túi ra một nắm hạt thông, khoe khoang bỏ vào miệng cắn.
Tưởng bọn cháu chưa từng ăn đồ ngon chắc.
“Ông ơi, hạt dưa cháu chán lắm rồi.”
Nhị Bảo cũng móc trong túi ra một nắm táo tàu sấy.
Hí hửng ăn.
Đây là mẹ làm, bọn họ không có mà ăn đâu.
Thấy hai anh trai đều lấy đồ ngon ra.
Kim Linh và Ngọc Linh cũng thò tay vào túi.
Một đứa lấy ra táo tàu mật ong, một đứa lấy ra táo sấy khô.
Cả hai đều đắc ý ăn.
Còn sợ Đại Tráng và Nhị Tráng không nhìn thấy, còn cố tình bốc thêm vài miếng.
Một tay cầm, một tay ăn.
“Ông ơi, cháu cũng muốn ăn cái kia.” Đại Tráng chỉ vào hạt thông trên tay Đại Bảo.
Thơm thế kia, nó cũng muốn ăn.
“Cháu cũng muốn ăn.” Nhị Tráng cũng lại gần.
Túi mấy đứa đồ hoang đó mà có nhiều đồ ngon thế.
“Muốn ăn thì tự đi mua!” Ngân Khoan đẩy chúng ra.
Chưa thấy đứa nào mất tình cảm thế này.
Đến hạt dưa cũng giấu.
Bây giờ thấy người ta ăn thèm, đáng đời.
“Bố, bố nói thế không đúng rồi.” Con dâu cả Chu Tú Anh bước tới.
“Đang dịp Tết, làm gì có chuyện chúng nó ăn mà chúng tôi nhìn.
Đã đến đây rồi, thì cũng phải chia cho con chúng tôi một ít chứ.”
“Đúng đấy, ai lại ăn một mình thế này, rõ ràng là cố tình thèm thuồng con chúng tôi mà.”
Con dâu thứ hai Tống Ngọc Liên cũng lại gần.
Cô em chồng này lại mua đồ ăn vặt ngon thế cho mấy đứa đồ hoang.
Cũng chẳng thèm chia cho cháu ruột nó một ít.
Bạch Quả như không nghe thấy, mặc kệ tiếp tục nói chuyện với chị.
Thấy chẳng ai thèm để ý, Chu Tú Anh và Tống Ngọc Liên quay người đi ra ngoài.
Một lát sau đã dẫn Vương thị vào.
“Mẹ, mẹ xem đi, người ta ăn một mình kìa.”
Nhìn mấy đứa nhỏ tay cầm toàn đồ quý hiếm.
Vương thị nổi khùng ngay.
“Cái đồ không có lòng dạ! Mày để hai thằng cháu mày nhìn thế hả?”
“Sao cơ ạ?” Bạch Quả giả vờ quay đầu lại.
“Sao cơ! Con hoang nhà mày ăn thì không thể chia cho các cháu mày một tí à?”
Bà ta chỉ vào đồ ăn trên tay Đại Bảo và Nhị Bảo.
Còn mua cả mứt quả nữa, thứ đó đắt kinh khủng.
Con bé chết tiệt này lại dám chi thế.
Ăn ở nhà thì thôi đi.
Mang đến đây cũng chẳng biết chia cho các cháu một ít.
“Ồ, mẹ nói cái này à.” Bạch Quả liếc nhìn đồ trong tay Đại Bảo và Nhị Bảo.
Quay đầu chỉ vào mấy gói dầu trên tủ.
“Con mang cho mà, ở trong đó đây ạ.”
Nghe thế, Đại Bảo và Nhị Bảo chạy thẳng đến tủ.
Định thò tay lấy mấy gói dầu thì bị Vương thị đánh cho hai cái.
“Cút ra chỗ khác! Có phải cho chúng mày đâu!”
Thì ra trong đó đều có cả.
“Bà ơi, cháu cũng muốn ăn.” Đại Bảo và Nhị Bảo lại xáp tới.
Nhìn mấy đứa đồ hoang ăn thèm quá.
“Mẹ, mẹ cho các cháu một ít đi.” Chu Tú Anh lại gần.
Con mụ già này keo kiệt quá.
“Phải đấy mẹ, đâu thể để con chúng tôi cứ nhìn thế này.” Tống Ngọc Liên cũng hùa theo.
Nhìn mặt các con thèm thuồng đến thế kia.
Nghe chúng nói thế.
Vương thị mở mấy gói dầu ra.
Nhìn thấy bánh nếp rán, hạt thông rang, mứt quả bên trong, bà ta thấy dễ chịu hơn nhiều.
“…”
Cũng biết điều đấy con bé chết tiệt.
Hôm nay mang không ít.
Đang nghĩ ngợi, Đại Tráng và Nhị Tráng đã thò tay tới.
“Cháu muốn ăn, đưa cháu mau!”
“Cháu cũng muốn!”
Mặc kệ tay dính dầu mỡ.
Bánh nếp, mứt quả, hạt thông, cứ thế nhồi nhét vào túi.
Nháy mắt, đồ đã bị bốc nát bươm.
Khiến Vương thị nổi trận lôi đình.
“Cút hết cho tao!”
