Chương 77: Về nhà em đi.
Nhìn chị cả ăn uống thảm thương như vậy, lòng Bạch Quả không khỏi chua xót.
“…”
Chắc hẳn ngày thường ở nhà chị chẳng dễ chịu gì.
Thấy chị đã uống hết cháo, mà nồi cũng không còn, Bạch Quả liền đổ phần cháo của mình sang cho chị.
“Cứ ăn đi.” Ngân Đào nhìn em.
“Sáng nay em ăn no quá, giờ không ăn nổi nữa, chị ăn hết đi.”
“Vậy chị ăn nhé.” Ngân Đào lại húp sùm sụp.
Đã lâu lắm rồi chị chưa được ăn một bữa no.
Chị lại gắp một miếng bắp cải thật to bỏ vào miệng.
Món này ngon quá đi mất!
Chỉ loáng cái đã húp sạch bát cháo.
“Sáng nay cháu cũng ăn no rồi, dì cả, phần này dì ăn đi ạ!”
Đại Bảo cũng đổ phần cháo của mình vào bát Ngân Đào.
Hình như dì cả đói lắm thì phải.
“Cháu cũng no rồi!” Nhị Bảo và Kim Linh, Ngọc Linh cũng đổ nốt cháo còn lại trong bát sang cho chị.
Dì cả tội nghiệp quá!
Nhìn bát cháo đầy ắp, Ngân Đào định nói gì đó thì Bạch Quả đã ngăn lại:
“Các cháu không ăn nữa, chị ăn đi. Dù sao miệng các cháu cũng có nhàn đâu.”
“Ôi dào, nhà người ta sung sướng thật đấy, đến cơm cũng chẳng thèm ăn.”
Chị hai Tống Ngọc Liên bĩu môi.
Đây là chê đồ nhà chị đây mà.
Đã chê thì đừng có đến chứ!
“…” Bạch Quả liếc xéo chị ta.
Đang ngày Tết, chẳng thèm chấp.
“Đào à, con ở lại vài hôm rồi hãy về!” Ngân Khoan xót xa nhìn con gái lớn.
Gầy nhom thế kia, nhìn là biết ở nhà chẳng được ăn no.
Đúng lúc về nhà, thì ở lại thêm vài hôm.
Cũng tiện thể dưỡng sức.
“Cha, đang ngày Tết, con gái đã có chồng ai lại ở lì nhà đẻ bao giờ.” Chu Tú Anh bĩu môi.
Mang về có tí lương thực, còn đòi ở lại.
Sao mặt dày thế không biết!
“Đúng đấy, cũng chẳng sợ người ta cười chê.” Chị hai Tống Ngọc Liên cũng liếc xéo Ngân Đào.
Nhìn cái vẻ quê mùa nghèo khổ này đã thấy bực.
“Con không ở lâu đâu, chỉ ngủ lại một đêm nay thôi.” Ngân Đào nén lòng.
Dù trong lòng cũng muốn ở nhà thêm vài hôm.
Nhưng chẳng dám.
Không chỉ các chị dâu không đồng ý.
Mà mẹ chồng cũng chẳng cho phép.
Về muộn, nhỡ đâu lại bị ăn đòn.
“Không nghe con gái bà nói gì à?” Ngân Khoan bất mãn nhìn Vương thị.
Cứ để mặc hai đứa con dâu bắt nạt con gái mình thế à.
“Tôi không nghe thấy.” Vương thị liếc xéo Ngân Đào.
Ngày Tết, mang về có từng ấy thứ, nhìn đã thấy bực mình.
“Bà có làm mẹ thế không hả? Đào là con đẻ của bà đấy!
Bà không thương nó à?” Ngân Khoan tức giận quẳng đũa.
Con dâu nói gì cũng được, nhưng bà ta là mẹ đẻ mà cũng nói vậy sao?
Chẳng biết con gái nghe xong lòng sẽ đau thế nào à?
“Ông gắt với tôi nữa!” Vương thị trừng mắt nhìn Ngân Khoan.
Láo quá, dám gắt với bà à!
“Cha, mẹ, hai người đừng cãi nhau nữa, con đi ngay đây.”
Nước mắt Ngân Đào không kìm được nữa.
“Tao chưa chết, mày khóc cái gì!” Vương thị bất mãn trừng mắt.
Ngày Tết đến đây khóc, xúi quẩy!
“Bà…” Ngân Khoan vừa định nổi khùng thì Bạch Quả đã ngăn lại.
“Cha, cha đừng nói nữa. Để con cho chị cả đến nhà con ở.” Nói rồi cô khoác tay Ngân Đào.
“Chị cả, chị đến nhà em đi, em sẽ nấu đồ ngon cho chị.”
“Dì cả, mẹ cháu kho cá ngon lắm ạ!” Kim Linh và Ngọc Linh chớp chớp đôi mắt to.
Dì cả tội nghiệp quá, giống như tụi cháu ngày trước.
Cũng bị bác cả, bác hai bắt nạt thế này.
“Mẹ, hay mình về đi ạ?” Đại Bảo đứng dậy.
Cháu không thích người nhà bà ngoại, cháu không muốn ở đây nữa.
“Đi thôi, chúng ta về.” Bạch Quả cũng đứng dậy.
Cứ như cô muốn ở đây lắm ấy.
Cô bước xuống đất, xỏ giày vào, kéo Ngân Đào ra khỏi sân.
“Quả à, nếu chị đến ở, lỡ Thanh Bắc không vui thì sao?”
Thời buổi này nhà ai cũng khó khăn.
Huống chi còn đang ngày Tết.
Chị tay không đến, thật ngại quá.
“Anh Thanh Bắc đi lính rồi, không có nhà đâu, không sao đâu chị.”
“Ồ.”
Thì ra Thanh Bắc không có nhà, vậy thì đỡ hơn.
Thấy họ đi ra phía ngoài làng, Ngân Đào lại kéo tay Bạch Quả.
“Chúng ta đi đâu thế?”
Nhà Thanh Bắc không phải ở phía sau sao?
“Đến miếu tổ, bây giờ bọn em ở trong miếu tổ.”
“Ở miếu tổ?” Ngân Đào ngạc nhiên.
Cô cũng giống như bao người khác trong làng, có một nỗi sợ hãi bẩm sinh với nơi đó.
Nơi như thế, sao mà ở được.
“Không sợ đâu chị, không có ma đâu.” Bạch Quả kéo tay chị, cười.
Chị cả sợ rồi.
“Vâng ạ, dì cả đừng sợ, nhà cháu không có ma đâu ạ.”
Kim Linh cũng cười tươi nhìn dì.
Ngày xưa cháu cũng như dì, sợ lắm.
Nhưng sau khi dọn vào ở mới biết những gì người ta nói đều là giả.
Miếu tổ chẳng có ma nào cả, bọn cháu ở đây rất tốt.
“Ồ.” Ngân Đào cười.
Nhưng trong lòng vẫn sợ lắm, thế nhưng vừa bước vào sân miếu tổ.
Cảm giác sợ hãi ấy liền tan biến.
“Quả ơi, chỗ này đẹp quá!” Chị ngưỡng mộ nhìn cái sân rộng trước mắt.
Ai mà ngờ được đây lại là miếu tổ chứ.
Không ngờ nó lại thay đổi nhiều đến thế.
“Vào nhà thôi chị.”
“Ừm.” Ngân Đào theo Bạch Quả vào nhà.
Một luồng hơi ấm lập tức ập vào mặt.
“Phòng em ấm thật đấy!”
Còn ấm hơn nhà mẹ đẻ nhiều.
“Ừ, mấy hôm nay trời lạnh, trong nhà không tắt lửa. Chị ngồi xuống đi.”
Bạch Quả ấn Ngân Đào ngồi xuống giường đất.
Rồi quay người mở tủ, lấy chiếc áo bông mỏng của mình ra.
“Chị cả, chị thay cái này đi, hai chị em mình lên thị trấn dạo một lát.”
Chị cả đến ngay cả áo bông cũng không mặc, chẳng biết lạnh thế nào nữa.
Cô định lên thị trấn, mua cho chị một cái áo bông.
May bây giờ thì không kịp rồi.
Tuy áo bông mỏng có ít bông hơn, nhưng còn hơn cái áo đơn chị đang mặc nhiều.
“Lên thị trấn có gì mà dạo, thôi đừng đi.”
Trong túi chị không có tiền, có thích cái gì cũng chẳng mua nổi.
Có gì mà dạo chứ.
“Đi đi chị, dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì.” Bạch Quả lại lôi đôi giày bông mới của mình ra.
“Chị thay quần áo nhanh lên, rồi mang cái này vào nữa.”
Nói rồi cô quay người đi ra ngoài, đến miếu tổ.
Từ cái hốc trên tường lấy ra mười lượng bạc.
Xem ra hôm nay lại phải tiêu tiền rồi.
Nhét bạc vào túi, cô lại đi ra chuồng gia súc.
Dắt con lừa ra, thắng vào xe.
Thấy chị cả đã ra ngoài, cô lại nhìn mấy đứa nhỏ.
“Mẹ và dì cả lên thị trấn một lát, các con ở nhà trông nhà nhé.”
“Vâng ạ.” Mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.
Bạch Quả vừa định dắt xe lừa ra ngoài, chợt như nhớ ra điều gì.
“À đúng rồi, Đại Bảo, con dạy các em học chữ nhé?”
Thời buổi này biết chữ đều hơn người.
Nếu Kim Linh và Ngọc Linh cũng biết chữ.
Thì sau này lớn lên có thể kiếm được một nhà chồng tốt.
“Vâng ạ, mẹ mua cho con một quyển sách về nhé.
Tam Tự Kinh hay Thiên Tự Văn đều được ạ.”
Có sách rồi, con có thể dạy các em học chữ.
“Được, hôm nay mẹ sẽ mua. Các con cài cổng lại nhé.”
Bạch Quả kéo xe lừa ra khỏi sân.
Cô vẫn luôn ngưỡng mộ những người biết chữ.
Lần này cô cũng sẽ học theo con mình một ít.
