Chương 29: Dị năng giả thú hóa
Vút!
Giang Tẩm Nguyệt mượn lực từ đường ống bên cạnh, trượt một phát xuống đất, hạ cánh an toàn.
Tiếp đó, cô vòng ra bãi đỗ xe của khách sạn. Để tránh gây chú ý, họ đã để xe ở đây.
Ban ngày cô đã lấy trộm chìa khóa từ A Phi, giờ trực tiếp mở cửa xe, nổ máy.
Tiếng gầm rú giữa đêm tối nghe rất rõ, may mà bãi đỗ xe cách khách sạn đủ xa, không đến nỗi đánh thức người khác.
Theo hướng và vị trí A Phi đưa, lái xe chỉ mất mười phút là tới đích, còn đi bộ thì phải hơn nửa tiếng.
Cân nhắc tổng thể, cô vẫn chọn lái xe. Dù tiếng ồn sẽ thu hút xác sống, nhưng bù lại tốc độ nhanh, có thể kịp thời chạy thoát.
Nếu đi bộ, không những chậm mà với sức chiến đấu hiện tại của cô, lỡ bị một đám xác sống lớn vây lại thì khó thoát thân.
Cô cho xe ra đường lớn, chầm chậm chạy tới. Hai bên đường, kiến trúc mỗi nhà một vẻ. Có những tòa được tân trang lại sau ngày tận thế, không trang trí hoa mỹ, chỉ có tấm sắt và hàng rào thiết thực, kính cũng là loại kính chống đạn dày cộp.
Một số khác thì là kiến trúc hiện đại bỏ hoang từ đó đến giờ.
Suốt đoạn đường, ngoài thỉnh thoảng có hai con xác sống lắc lư đuổi theo xe bán tải, cô chẳng thấy bóng người nào.
Khác với mấy thị trấn họ từng đi qua trước đây, dù không có chính quyền quản lý, dân chúng tự sinh tồn, cũng không đến mức hoang vắng thế này.
Cái lợi duy nhất có lẽ là đèn đường hai bên, nhờ chính quyền thành phố sửa lại đường dây trước đây, giờ vẫn còn chút điện, le lói soi sáng.
Thành phố này e rằng là thành phố duy nhất sau ngày tận thế, từng bị chính quyền trấn áp bạo loạn xác sống, bắt đầu hưng thịnh xây dựng lại trật tự, rồi lại vì cùng một vấn đề mà hoàn toàn sụp đổ.
Kít!
Giang Tẩm Nguyệt đạp nhẹ phanh, đỗ xe đúng chỗ A Phi nói.
Kiểm tra súng ổn, tay trái cầm dao găm, tay phải cầm đèn pin.
Ánh đèn quét quanh, quả nhiên như A Phi nói, giữa công trường là mười mấy căn lều tôn, xung quanh lộ ra những thanh cốt thép.
Cô men theo lối đi lát ván của công trường tiến về phía khu chứa thép.
Kẽo kẹt, mỗi bước chân lại phát ra tiếng ma sát của ván gỗ, giữa đêm vắng nghe chói tai vô cùng.
Gầm!
Một con xác sống bất ngờ từ đống hàng hóa bên cạnh lao ra. Giang Tẩm Nguyệt vội nghiêng người né, để nó bổ nhào xuống đất ăn bùn.
Tiếp đó, cô quỳ gối lên lưng nó, cắm dao găm vào đầu, xoay lưỡi dao. Đầu mũi dao gặp vật cản.
May quá, con xác sống này có hạt nhân.
Thường thì trong trăm con xác sống chỉ có mười đến hai mươi con sinh ra hạt nhân, tỷ lệ khá thấp. Có lúc đen đủi, chẳng được hạt nào.
Hơi thở Giang Tẩm Nguyệt nặng hơn. Đây là lần đầu cô hành động một mình, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn hơi căng thẳng.
May mà đoạn đường còn lại không gặp thêm xác sống nào, cô thuận lợi tới được đống thép.
Thu, thu, thu. Vừa tới nơi chưa kịp thở, cô đã mở ngay chế độ vơ vét.
Dọc đường, hễ chỗ nào cô với tới là quét sạch.
Cô xem qua một lượt, thép và sắt ở đây, tùy loại mà độ cứng khác nhau, không biết sang vị diện tu tiên có khác biệt không.
Để kiểm chứng, cô thu mỗi loại thép sắt một ít, ngay cả mấy sợi đồng trong góc cũng không bỏ, dù sao đó cũng là kim loại mà.
Chẳng mấy chốc, không gian tám mươi mét khối đã nhồi gần hai vạn ký thép, nhanh hơn hẳn cảnh cô lụm nhặt sắt vụn bên đường.
Chỉ một đống thép này thôi cũng đủ khiến Lâm Thanh Dao thèm chảy nước miếng.
Giang Tẩm Nguyệt tiếp tục tới điểm chứa thép tiếp theo. Đường đã quen, tới giờ cô hoàn toàn thích nghi với cảm giác một mình.
Trên đường, xác sống xung quanh bắt đầu nhiều hơn. Nghe tiếng cô giẫm ván, chúng kéo tới. Cô từng nghĩ đi lối đất bên cạnh có đỡ hơn không.
Nhưng nhìn quanh một lượt rồi thôi. Hai bên toàn cát và bùn lầy, tối om, chẳng thấy rõ gì, vẫn nên ổn định thì hơn.
Xác sống tới con nào giết con ấy. Mấy con chậm chạp này với Giang Tẩm Nguyệt bây giờ quá dễ, thậm chí còn rảnh để kiểm tra đầu chúng có hạt nhân không.
Gầm!
Bỗng nhiên, từ màn đêm xa xa vọng tới một tiếng gầm khác lạ.
Giang Tẩm Nguyệt vội chỉnh đèn pin sang chế độ sáng mạnh, công suất tối đa, phạm vi chiếu xa hơn.
Không có xác sống?
Sao lại thế, cô rõ ràng nghe tiếng gầm từ hướng đó mà.
Xào xạc!
Phía sau cô vọng tới tiếng bụi cây lay động.
Xem ra có thứ gì đó nhắm vào cô, cứ loanh quanh lảng vảng gần đây.
Giang Tẩm Nguyệt cau mày, nâng cao cảnh giác. Cô nhớ tới xác sống biến dị mà Lục Lẫm từng nói.
Nếu đúng là xác sống biến dị thì cũng đỡ. Cô đã đánh giá rủi ro chuyến đi này, tính tới cả trường hợp gặp xác sống biến dị.
Theo nguyên tác, xác sống biến dị lúc này chỉ là xác sống thường teo một bộ phận để tăng cường bộ phận khác.
Sức chiến đấu so với xác sống thường không tăng nhiều, ít nhất đầu chúng vẫn không chịu nổi đạn, vẫn một phát là xong.
Tới rồi!
Giang Tẩm Nguyệt cuối cùng cũng bắt được bóng dáng thứ đó. Lúc mờ lúc tỏ, hình thể nó vừa giống người vừa giống thú, rất kỳ dị.
Gầm!
Một bóng người khoác áo gió đen, trùm mũ lao thẳng vào Giang Tẩm Nguyệt từ phía trước.
Đây đâu phải xác sống, rõ ràng là người!
Chính xác hơn, là một con người có dị năng thú hóa.
Nó chống tứ chi, thân hình to lớn, lao tới như thú dữ, tốc độ rất nhanh.
Giang Tẩm Nguyệt thậm chí không kịp né, đành đưa hai tay chắn trước ngực đỡ đòn.
Cả hai lăn lông lốc, chồng lên nhau lăn xuống bãi cát.
“Mày là ai?” Cô quát.
Đối phương không đáp, chỉ muốn xé xác cô.
Giang Tẩm Nguyệt dùng sức đẩy nó ra, khóa cổ tay nó bằng đòn tự do, vặn mạnh.
Rắc!
Cô nghe rõ tiếng xương nó gãy, nhưng chính hành động này dường như chọc nó nổi điên.
Nó gầm trời, hất văng Giang Tẩm Nguyệt, hai tay đấm thình thình vào ngực, rồi thân hình nó phình to thêm một vòng nữa.
Trong bóng tối, có thể thấy rõ hai tia mắt đỏ rực lấp lánh.
Giang Tẩm Nguyệt vùng vẫy bò dậy. Chỉ một cú vừa rồi, tay trái cô đã bị trật khớp. Không phải sức nó khủng khiếp, mà là bản thân cô quá yếu.
Tuy trước đây từng uống mấy liều thuốc tăng cường, nhưng đều là tăng lực với tốc độ, phòng ngự chẳng tăng bao nhiêu.
Vừa chạm mặt, cả hai đều bị thương, chỉ có điều đối phương có vẻ không bị ảnh hưởng nhiều, ngược lại còn vì tức giận mà cường hóa dị năng.
Giang Tẩm Nguyệt cắn môi, tay phải rút súng lục, nhắm vào đầu nó.
Đoàng!
Lửa đạn lóe lên, tia lửa vút sượt qua người nó!
