Chương 18: Đi chợ đồ cũ
Bột mì mua trên mạng về nhanh thật, chỉ sau một ngày đã tới. Ban đầu tôi sợ vận chuyển chậm trễ nên mua vé tàu cao tốc cho ngày kia, ai ngờ hàng lại đến sớm.
Vì mua nhiều nên họ dùng xe tải giao hàng.
Anh giao hàng gọi điện hỏi tôi muốn dỡ hàng ở đâu. Tôi cân nhắc một lúc rồi thương lượng với anh ấy, trả thêm 200 tệ để anh chở lên tận căn hộ. Nghe nói có thang máy, anh ấy cân nhắc rồi đồng ý.
Thật ra việc này không khó, chủ yếu là tôi và Tiêu Tiêu không có dụng cụ thích hợp, tự mình bê từng bao lên thì mệt chết.
Họ có xe đẩy chuyên dụng để dỡ hàng, một chuyến chở được 6 bao bột, tức là 300 cân, chạy 7 chuyến là xong.
Nhưng chỉ riêng việc bốc từng bao từ xe tải xuống cũng không nhẹ nhàng gì. Trời nóng thế này, nhiệt độ cao nhất đã lên tới 34°C, anh ấy lên xuống đổ mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển, áo bảo hộ ướt sũng.
Tôi vội bật điều hòa, đưa cho anh ấy một cốc nước chanh bạc hà có thêm chút muối và đá. Thấy mặt anh đỏ bừng, tôi lo anh bị say nắng.
Anh ấy cảm ơn rồi uống ừng ực, một cốc nước mấy ngụm là hết. Thấy anh vẫn còn thèm, tôi lại rót thêm một cốc. Anh có hơi ngại nhưng rồi cũng uống hết. Tôi sợ anh đi luôn sẽ có vấn đề nên giữ anh ngồi chơi một lát. Ngồi không hơi ngượng, chúng tôi liền tán gẫu.
“Cô mua nhiều bột mì thế này để làm gì? Mở cửa hàng à?”
“Vâng, tôi định mở một tiệm bánh.” Tôi nói theo lời anh.
Dù sao cũng chẳng có gì để nói, anh ấy ngồi một lúc rồi đứng dậy ra về, tôi chuyển 200 tệ tiền công cho anh.
Sau khi anh ấy đi, tôi mới có tâm trạng nhìn đống bột mì khắp phòng, hơi đau đầu. Bột mì chất thành từng bao trên sàn, chiếm hết không gian phòng khách, xoay người cũng khó.
Tôi cất hết số bột này vào không gian, nhìn chúng chất đống trên sàn chẳng có hình thù gì, bệnh ngăn nắp của tôi lại nổi lên, nghĩ phải kiếm mấy cái kệ để xếp cho gọn.
Không gian khá rộng, không cần tận dụng hết chiều cao, tôi nghĩ mua kệ cỡ thường là đủ, giá cũng rẻ hơn kệ đặt riêng.
Lên mạng xem thử, một cái kệ dài 1m5, rộng 50cm, cao 2m đã hơn 200 tệ. Tôi ước tính ít nhất cũng cần vài chục cái, tính ra hơi đắt.
“Nếu cậu không ngại thì chúng ta có thể mua đồ cũ. Tớ nhớ ở Thượng An có một chợ đồ cũ khá lớn, trên đường Kim Hà.” Tiêu Tiêu nhắc tôi.
Nói mới thấy lạ, tôi sống ở đây thường xuyên, còn cô ấy chỉ mới qua đây ở với tôi một thời gian, bình thường đều ở nhà mình, vậy mà cô ấy lại hiểu Thượng An hơn tôi. Nghĩ vậy tôi liền nói ra.
“Tại cậu ở trong nhà quá mà.” Cô ấy trêu.
“Chiều nay đi xem thử đi, nếu được còn tiết kiệm được một khoản.”
“OK!”
Tôi lên mạng tìm hiểu thông tin về khu chợ này, đủ loại đồ cũ. Có một khu chuyên giao dịch thiết bị thương mại, như bàn làm việc trong bếp nhà hàng, máy chế biến thực phẩm các loại. Nhìn ảnh thấy còn khá mới mà đã bán đồ cũ, xem ra kinh doanh ăn uống không phải ai cũng làm được.
Xem xong tôi lại lên app đồ cũ tìm kiếm cùng thành phố, tình cờ phát hiện có một chủ siêu thị nhỏ muốn chuyển nghề, đang thanh lý đồ đạc trong cửa hàng.
Tôi nổi hứng, nhắn tin riêng với chủ cửa hàng.
[Chào chị, kệ siêu thị có bán không ạ? Cho em hỏi kích thước được không?]
Chị ấy trả lời rất nhanh:
[Có, kệ cũng bán. Có loại một mặt, loại hai mặt, kích thước khác nhau, cơ bản là hai loại: 120*40*195 và 260*80*195, đều 5 tầng. Giá cũng khác nhau, cùng kích thước thì kệ một mặt rẻ hơn kệ hai mặt.]
Nói rồi gửi cho tôi mấy tấm ảnh chi tiết về kệ, nhìn còn khá mới, tôi hơi xiêu lòng.
[Chị ơi, tổng cộng có bao nhiêu kệ vậy? Cho em xin giá được không?]
Tin nhắn gửi đi, một lúc sau mới thấy trả lời, có lẽ đang cân nhắc.
[Kệ 120 loại một mặt và hai mặt đều có 30 cái, chị bán rẻ cho em, một mặt 100, hai mặt 150 một cái. Kệ 260 là loại chị để hàng phía sau, mua đắt lắm, chị bán nửa giá, 400 một cái, nếu em lấy hết thì có thể bớt chút.]
Tiêu Tiêu xem tin nhắn của tôi, thấy giá họ đưa ra không đắt, nhưng chưa thấy hàng thật, chúng tôi quyết định trước khi đến chợ đồ cũ thì ghé cửa hàng xem trước.
Trên mạng thỏa thuận xong, hẹn gặp lúc 2h30 chiều tại cửa hàng.
Nắng thật gay gắt, nói thật tôi chẳng muốn ra đường vào ngày này chút nào, nhưng không còn cách nào, vì ngày mai trời vẫn nóng như vậy.
Chúng tôi đến đúng giờ, khi tới nơi đã có người đợi sẵn.
Cửa hàng gần như đã dọn sạch, chỉ còn lại kệ. Chất lượng còn tốt, khoảng 85% mới.
Chị ấy trên mạng nói chưa rõ, thực ra kệ 120 có cả loại treo tường một mặt và hai mặt, còn kệ 260 chỉ có loại một mặt.
Chủ cửa hàng là một cô gái trẻ, tính tình khá hào phóng và thật thà. Lúc chúng tôi xem, chị ấy chủ động chỉ ra những chỗ bị lỗi. Có một cái kệ bị móp khá nặng, chị nói nếu mua nhiều thì tặng luôn cái đó, không tính tiền.
Nhìn cách bày trí trong cửa hàng, chắc trước đây là siêu thị bán đồ tươi sống, vẫn còn giá để rau và rổ đựng chưa gỡ.
Siêu thị khá rộng, số lượng kệ kho 260 nhiều hơn chúng tôi tưởng, có đến 50 cái.
Chúng tôi không rành giá cả thị trường, cũng không biết chị ấy bán đắt hay rẻ. Bèn thương lượng với chị, nhờ chị giữ hàng cho một ngày, đừng bán cho người khác. Chúng tôi định đi chợ đồ cũ một vòng rồi quyết định có mua của chị hay không.
Một ngày là khoảng thời gian ngắn, chị ấy đồng ý rất nhanh.
Hẹn liên lạc qua app đồ cũ, chúng tôi lại bắt taxi đến chợ đồ cũ trên đường Kim Hà.
Đây là một khu khá rộng, nửa ngoài trời, có biển chỉ dẫn khu vực giao dịch từng loại mặt hàng.
Chúng tôi đi theo chỉ dẫn đến chỗ bán kệ, hàng hóa đủ loại, đủ kiểu chất đống trên đất, trông hơi bừa bộn. Tôi thấy một cái kệ hai mặt khá giống ở siêu thị, kích thước nhỏ hơn một chút, liền hỏi giá chủ hàng.
Anh ta vừa mở miệng đã nói 200, chúng tôi chẳng buồn trả giá. Nghĩ lại cũng đúng, họ là trung gian, đồ đều thu mua từ người khác, tất nhiên phải kiếm lời. Hỏi liên tiếp mấy chỗ, giá đều tương tự.
Chúng tôi bàn bạc một lúc, quyết định quay lại mua đồ của siêu thị.
Nhưng đã nói là để một ngày, giờ quay lại có vẻ như chúng tôi rất sốt ruột, như vậy sẽ khó trả giá. Tiêu Tiêu có ý kéo dài thời gian, ngày mai hẵng liên lạc.
Người xưa có câu “đã đến thì cứ đến”, dù không mua kệ, chúng tôi cũng định dạo quanh đây một vòng.
Có một khu chuyên bán sách cũ. Nhìn quanh một lượt, sách đủ mọi thời đại, có quyển trang đã ố vàng sắp rã ra mà vẫn bày bán.
Cách bán sách cũng khác nhau, có chỗ bán theo cân, có chỗ bán theo cuốn. Sách bán theo cân tôi thấy có mấy quyển chắc là sách lậu, lật thử vài quyển, giấy khô giòn, dùng loại giấy nhẹ.
Nhưng giá rẻ thật, 5 tệ một cân, chọn thoải mái. Không cẩn thận tôi chọn mấy chục cuốn, lên cân thấy gần 80 cân.
Toàn là sách kỹ năng, có sách về trồng trọt, nguyên lý mạch điện, chế tạo công cụ và kiến thức y học thường thức. Trong đó có lẫn một cuốn “Sổ tay thầy thuốc chân đất”. Tôi thấy sách còn khá mới, chắc là bản in lại.
Một vấn đề lớn là sách khá nặng, chúng tôi không mang về được.
Chủ quán nói không sao, sau khi mua có thể đến một địa điểm nhất định phía trước khu sách để đặt xe tải giao hàng, chỉ cần trả phí vận chuyển theo trọng lượng. Vậy là hai chúng tôi không còn lo lắng gì, bắt đầu mua sách điên cuồng.
Tiêu Tiêu dùng kiến thức chuyên môn viết tiểu thuyết tận thế của mình để khuyên tôi, mua mấy cuốn sách về công nghệ cao cũng chẳng để làm gì, có thể mua để làm kỷ niệm.
Trong tình huống này, gần như mọi cá nhân đều quay về nền văn minh nông nghiệp, chính phủ có thể vẫn lưu giữ một số tàn lửa công nghệ, nhưng người ta không cần cậu giúp cất giữ đâu. Chọn mấy cuốn mình dùng được thì tốt hơn. Cô ấy chọn giúp tôi bốn cuốn từ đống sách: “Thiên Công Khai Vật”, “Thương Hàn Tạp Bệnh Luận”, “Bản Thảo Cương Mục” và “Cứu Hoang Bản Thảo”.
Cô ấy vỗ vai tôi, nói: “Mấy cuốn này đều là sách công cụ rất hữu ích trong thời phong kiến, nếu có ngày tận thế thì khá phù hợp với người thường như chúng ta.”
Tôi thấy sạp sách bên cạnh có bán sách giáo khoa cấp 2, cấp 3 và đại học, cũng 5 tệ một cân. Chợt nhớ lại lại đến mùa tốt nghiệp, cũng có chút cảm xúc.
Tôi đoán mấy cuốn này có lẽ vừa được thu từ các sinh viên tốt nghiệp. Bọn lái buôn này khá thâm, năm ngoái tôi từng dạo chợ trời trong trường, sinh viên bán 2 tệ một cuốn, có mấy cuốn sách chuyên ngành, một cuốn nặng mấy cân. Mua sách giáo khoa cũng là một ý hay, học thêm chút kiến thức. Biết đâu sau này lại dùng đến. Chúng tôi lại dạo quanh chợ một vòng, ngoài ra cũng chẳng có gì muốn mua. Ký vào đơn giao sách, cân trọng lượng, phí vận chuyển 50 tệ, giao lúc 6 giờ tối.
Nhân lúc trời còn sáng, chúng tôi chạy đến chỗ công ty cũ của tôi, định tranh thủ mua đồ rẻ của sinh viên.
Lúc chúng tôi đến nơi vẫn còn khá nhộn nhịp. Một đoạn đường phụ trước trường hai bên đã bị sinh viên bày sạp chiếm kín, người đông nghịt, xe cộ không qua được, trường đành phong tỏa con đường này, cho sinh viên bày sạp vài ngày, cũng khá nhân văn.
Chợ trời đại học là một truyền thống, cũng là cơ hội tốt để nhặt của hời. Đám sinh viên này còn chưa bị đời vả cho đau, không biết món đồ mình cầm trên tay đáng giá bao nhiêu, nên hầu hết đều định giá rất rẻ. Dù có người tỉnh táo, muốn định giá cao hơn một chút, thì cũng bị các sạp khác làm cho không bán được, đành phải hạ giá.
Tôi kéo Tiêu Tiêu luồn lách trong đám đông, đủ thứ đồ được bày bán. Hầu hết các sạp đều trải một tấm ga giường cũ trên đất, đồ đạc bày trên đó, cầu kỳ hơn thì trải thảm tập yoga, kê một cái bàn nhỏ trên giường.
Tôi thấy một nam sinh bày bán giày thể thao, nhìn qua có đến hơn 20 đôi, bày ra cả một khoảng rộng. Tôi cũng chẳng biết có phải loại giới hạn không, tôi không rành về cái này, nhưng nhìn có vẻ không rẻ. Giày đa số đều có dấu vết sử dụng khá rõ, thật sự sẽ có người mua sao? Tôi nghi là cậu ta chưa hề giặt.
Sạp của mấy bạn nữ thì bán quần áo cũ, mỹ phẩm, túi xách là chủ yếu, cũng có bán đồ dùng hàng ngày, nồi niêu bát đĩa, ấm nước vân vân. Những thứ không dùng đến đều mang ra bán, thậm chí có người còn mang cả chăn ga nhà trường phát ra bán. Nhưng trong trường, bày bán nhiều nhất vẫn là sách.
Được săn đón nhất là tài liệu ôn thi sau đại học và vở ghi chép tay. Tôi nghe thấy một cô gái bên cạnh bán 1 tệ một phần. Không nói đến công sức viết tay, chỉ riêng một xấp giấy A4 đó cũng đâu chỉ có 1 tệ, nhưng nghĩ “nước chảy về chỗ trũng”, cho các em khóa dưới cũng không phải là phí phạm.
Sách giáo khoa thì ít người hỏi, tôi thấy nhiều sạp bày ra đó chẳng ai ngó ngàng.
Tìm một sạp hỏi giá, cô gái bán hàng này lại bán 1 tệ một cuốn, còn rẻ hơn năm ngoái tôi gặp.
Cô ấy học ngành sinh học, tôi vội vàng mua hết toàn bộ sách giáo khoa của cô ấy. Cô ấy cũng không ngờ lại gặp được một khách hàng lớn như vậy, hỏi tôi có cần gì nữa không, tôi nói nếu có sách khác thì tôi cũng mua. Cô ấy gọi điện cho bạn trai, thế là tôi lại có được bộ sách đầy đủ bốn năm đại học ngành cơ khí.
Sạp sách bên cạnh hỏi tôi có muốn mua sách hóa không, tôi lại mua một đống sách như Nguyên lý hóa công, Nhiệt động lực học hóa học. Một đống lớn như vậy, vận chuyển về cũng là một vấn đề. Một cô gái nói với tôi, có thể tìm mấy bác chở đồ đạc cho sinh viên bằng xe ba bánh, họ tính tiền theo chuyến. Cuối cùng cô ấy cho tôi một số Zalo.
Tôi thương lượng với bác chủ xe ba bánh, một chuyến 100 tệ chở đến tận căn hộ. Bác nói không giới hạn trọng lượng, một chuyến 100 tệ. Vậy thì tôi yên tâm, sách là thứ nặng nhất.
Trong lúc chờ xe ba bánh đến, chúng tôi lại mua thêm một bộ sách nông nghiệp. Tính ra cũng gần đủ, trả tiền cho sinh viên, nhiều sách như vậy mà chỉ mất vài trăm tệ.
Nói chung, vẫn là một vụ thu hoạch lớn, hôm nay cũng là một ngày gặt hái đầy đủ.
Điều hơi ngại là lúc mua đồ tôi gặp phải một học trò cũ. Ban đầu tôi còn chưa nhận ra cậu ấy, cậu ấy chủ động chào tôi, tôi nghĩ một lúc mới nhớ ra là ai.
Tôi thấy hơi ngượng, trước mặt là một đống sách tôi vừa mua của sinh viên, lại bị chính học trò của mình nhìn thấy, cảm giác như bị bắt quả tang vậy.
Vội vàng đánh trống lảng: “Em không phải năm ba à? Sao lại ra đây bày sạp thế?”
“Em muốn trải nghiệm trước ạ.”
“Ừ, cũng tốt.”
Không khí khá ngượng ngùng, đúng lúc này xe ba bánh xuất hiện cứu tôi một mạng. Tôi và Tiêu Tiêu chất sách lên xe, nhìn thấy mặt bác tài xế có hơi xanh.
Nhưng vì bác ấy không nói gì về chuyện tăng giá, chúng tôi cũng coi như không biết. Mỗi người quét một chiếc xe đạp chung, chỉ đường cho xe ba bánh về đến căn hộ. Đến dưới nhà, bác ấy không chịu bê lên, bác nói trước giờ đều vậy, chỉ chở chứ không bê. Chúng tôi không nói gì, tự mình bê từng chuyến lên, cuối cùng cũng hiểu được nỗi vất vả của anh giao hàng lúc sáng.
Không, chúng tôi còn vất vả hơn, anh ấy có xe đẩy, còn chúng tôi chẳng có gì.
Bê xong hết, mệt như chó.
Sách mua ở chợ đồ cũ cũng được giao đến, người giao hàng để xuống cũng nói không bê lên, hai chúng tôi thật sự không bê nổi nữa, đành phải trả thêm 50 tệ cho người ta.
Tôi cứ bảo sao phí vận chuyển lại rẻ thế, thì ra đều là chiêu trò.
Ngoài chuyện đó ra, hôm nay vẫn rất vui, hy vọng ngày mai cũng thuận lợi như vậy.
