Chương 6: Trò hề của kẻ bạc tình
Lời của anh bốc vác vừa dứt, quản lý trực ca đã vội vàng tiến lại, tay cầm chiếc khăn tay nhàu nhĩ lau mồ hôi trên trán, ánh mắt dừng trên đống vật tư chưa chất hết ở cửa siêu thị – trên túi bao bì, dòng chữ “gạo ngon Đông Bắc”, “bánh quy nén” đặc biệt nổi bật, tạo nên sự tương phản chói mắt với chiếc xe tải nhỏ đã nhét đầy ắp.
“Vâng, thưa cô, xe của cô… thật sự không chứa nổi nữa!” Quản lý vừa lau mồ hôi ở khóe mắt, vừa nhìn đống vật tư chưa chất hết mà tặc lưỡi, “Cô xem… hay là cô gọi thêm một chiếc xe nữa? Hoặc chúng tôi giúp cô gửi một phần, ngày mai đến lấy?”
Ông thầm nghĩ: “Cô gái này trông thì gầy yếu, mà mua đồ như đi đánh trận vậy? Số lượng này, đủ cho một gia đình nhỏ ăn cả năm rồi nhỉ?”
Giang Nguyệt Nguyệt nghe lời quản lý, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trái tim trong lồng ngực đập như trống trận – thời gian gấp gáp, con sói đói Trương Hạo không biết lúc nào sẽ ngửi thấy mùi bất thường, cô không thể chậm trễ dù chỉ nửa phút!
Ý nghĩ vừa dứt, cô nhanh chóng rút ra mấy tờ tiền trăm, thoăn thoắt nhét vào tay quản lý,
giọng mang vẻ trấn tĩnh không cho phép nghi ngờ: “Vất vả cho mọi người rồi, chút lòng thành này mời mọi người uống nước. Phiền anh giúp tôi đẩy số còn lại đến chỗ trống cuối cùng ở khu B tầng hầm, xe tải tôi liên hệ sẽ đến ngay, đến lúc đó chất hàng ngay tại đó.”
Thật ra cô đã tính sẵn, vị trí đó là lúc lái xe vào cô đã cố tình để ý – góc khuất camera, lại ít người, tiện cho việc sau này.
Quản lý cầm mấy tờ tiền vẫn còn hơi ấm trong tay, không nhẹ, mặt liền chuyển từ mưa sang nắng, nở nụ cười niềm nở: “Ôi chao! Cô khách sáo quá! Không sao không sao! Góc khu B phải không? Đảm bảo sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cô! Tuyệt đối yên tĩnh, tiện cho cô chất hàng!”
Nói rồi quay sang hét với nhân viên: “Tiểu Vương! Tiểu Lý! Đừng nghỉ nữa! Đẩy xe đẩy ra, đi với cô gái này xuống hầm! Nhanh chân lên!”
Sức mạnh của tiền bạc lập tức phát huy tác dụng, mấy nhân viên vừa rồi còn nhăn nhó giờ phút chốc trở nên phấn chấn, đẩy đống vật tư còn lại hùng hùng hổ hổ tiến về phía hầm xe.
Giang Nguyệt Nguyệt nhìn bóng họ khuất dần ở lối vào hầm, không chút do dự, lập tức nổ máy chiếc xe tải nhỏ đi theo – cô phải tranh thủ lúc không ai để ý, ở góc khuất đó, thần không biết quỷ không hay mà thu đống “núi nhỏ” này vào không gian.
Cùng lúc đó, trong căn phòng trọ ở khu ổ chuột như vừa bị cơn lốc quét qua.
Cơn giận của Trương Hạo như ngọn núi lửa sắp phun trào.
Hắn như một con thú bị nhốt, đi đi lại lại trong căn phòng trống trơn, sàn nhà lạnh lẽo thấu xương, trên người chỉ mặc mỗi chiếc quần lót cũ bạc màu, mép đã giãn ra.
Mỗi bước chân giận dữ khiến lòng bàn chân cảm nhận rõ sự thô ráp và lạnh giá của mặt đất.
“Sao bên cường vẫn chưa có tin gì?!” Hắn sốt ruột bứt tóc bết dầu, vết sẹo sau gáy và cơn đau đầu do rượu bia hành hạ hắn không ngừng.
Nỗi hoảng loạn vì mất tất cả (quần áo, điện thoại, ví tiền, xe, thậm chí cả đồ đạc!) và nỗi nhục nhã vì bị Giang Nguyệt Nguyệt trêu đùa đan xen, gần như khiến hắn phát điên.
Điều khiến hắn càng thêm sôi máu là, từ điện thoại của lão Lưu, hắn biết được con đàn bà đó đã dùng điện thoại của hắn nhắn tin hàng loạt “phá sản bỏ trốn”, còn mạo danh hắn để vay tiền!
Giờ hắn không chỉ trắng tay, mà còn vô duyên vô cớ mang nợ, thậm chí có thể đắc tội với cả đám giang hồ!
“Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó!” Hắn không kìm được gào lên với không khí, âm thanh vang vọng trong căn phòng trống trải nghe càng thêm to và bất lực.
Đúng lúc này, từ phòng bên cạnh vọng sang một trận cãi vã dữ dội, âm thanh xuyên qua bức tường mỏng:
“Trương Hạo! Trương Hạo đồ khốn nạn nhà anh, lăn ra đây cho tôi! Nợ tiền không trả muốn bỏ trốn à? Cửa không có đâu!” Một giọng phụ nữ the thé, chua ngoa, chính là vợ của “anh bạn” Cường – một trong những chủ nợ đã cho vay (hoặc nói đúng hơn là bị Giang Nguyệt Nguyệt mạo danh vay tiền).
“Chị ơi, chị nghe em giải thích đã!” Trương Hạo cuống đến mức giọng run lên, vội áp sát vào tường hét ra ngoài cửa, “Tin đó thật sự không phải em gửi! Có người trộm điện thoại của em, dùng số của em gửi! Em cũng vừa mới biết chuyện này!”
“Xì! Tin nhắn là từ số mày gửi, tiền cũng chuyển vào thẻ mày rồi lập tức bị chuyển đi! Cường đã điều tra rồi! Bằng chứng rành rành! Trương Hạo, mày mở cửa cho tao! Hôm nay không trả đủ năm vạn cả gốc lẫn lãi, tao không bỏ qua cho mày đâu! Tao biết mày ở trong đó!”
Tiếng đập cửa như trống trận, làm khung cửa rung lên, tiếng chửi bới của người đàn bà hòa với tiếng cửa đập thình thịch, từng nhát đập thẳng vào tim Trương Hạo.
Hắn sợ hết hồn, ngọn lửa giận vừa nãy phút chốc bị dập tắt như gặp nước lạnh, cả người đứng đờ ra, chỉ còn lại nỗi hoảng sợ tột độ.
Hắn cúi nhìn mình – trần trụi chỉ mặc mỗi cái quần lót rách, túi rỗng hơn cả mặt, lại còn vác thêm món nợ trên lưng.
Con đàn bà chua ngoa này mà xông vào thật, thì đừng nói đến chuyện đòi tiền, trước tiên cào cho hắn mặt mũi bầm dập là còn nhẹ!
“Xong đời rồi!” Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, hắng hốt hoảng nhìn quanh phòng một lượt, chẳng tìm được lấy một mảnh vải che thân!
Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên cửa sổ, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: con đường duy nhất, chỉ có thể trốn từ đây!
Phòng trọ ở tầng hai. Bên dưới là một con hẻm nhỏ chật chội chất đầy đồ đạc linh tinh.
Trong cơn nguy cấp, Trương Hạo cũng chẳng còn bận tâm được gì nữa! Hắn lao đến bên cửa sổ, một tay đẩy tung cánh cửa sổ han gỉ. Không khí se lạnh buổi sớm hòa lẫn mùi hương đặc trưng phức tạp của khu ổ chuột ùa vào mặt.
“Trương Hạo! Đừng hòng chạy! Tao thấy mày rồi!” Người đàn bà dưới lầu mắt tinh, đã vòng ra phía bên hông tòa nhà, vừa hay thấy hắn thò nửa người ra ngoài, lập tức hét lên the thé.
Trương Hạo hồn bay phách lạc! Cả đời hắn chưa bao giờ thảm hại đến thế này!
“Mẹ kiếp!” Hắn gầm lên một tiếng, cũng chẳng màng đến độ cao tầng hai và đống thùng rác vỡ dưới kia, cắn răng một cái, hai tay bám vào bệ cửa sổ, nhắm mắt nhảy ra ngoài!
“Bịch! Loảng xoảng——!”
Hắn rơi trúng vào một đống thùng xốp bỏ đi và đám rau thối, lực va đập mạnh khiến hắn rên lên một tiếng, xương cốt như rời ra từng khúc. Tệ hơn nữa, một chân còn kẹt trong một cái thùng vỡ.
“Bắt lấy hắn! Thằng trần trụi kia chính là Trương Hạo! Đừng để nó chạy!” Tiếng hét của người đàn bà như ác ma rót vào tai, lập tức thu hút những người hàng xóm dậy sớm đổ rác, mua đồ ăn sáng gần đó.
Vô số ánh mắt tò mò, khinh bỉ, thích thú hội tụ lại!
Cả đời Trương Hạo chưa từng chịu nỗi nhục nhã nào như thế này!
Hắn chỉ cảm thấy máu toàn thân dồn hết lên mặt, nóng ran, hận không thể tìm một cái khe mà chui xuống!
Hắn cuống cuồng gỡ cái thùng vỡ trên chân ra, lăn lộn bò dậy định chạy trốn, thân thể trần trụi dính đầy rau thối và bùn đất trong ánh sáng mờ mờ của buổi sớm trông vừa chói mắt vừa lố bịch.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Cút đi!” Hắn vừa xấu hổ vừa giận dữ gầm lên với đám đông vây xem, cố dùng tay che chỗ kín, nhưng che được chỗ này lại hở chỗ kia, khiến đám đông không nhịn được bật cười khẩy và chỉ trỏ.
Trương Hạo như một con gà rụt lông ướt sũng, hoảng hốt chạy thẳng vào sâu trong con hẻm, phía sau là tiếng đuổi theo không ngừng của con đàn bà chủ nợ và tiếng xì xào bàn tán của đám đông.
Cái bóng lưng trần trụi ấy, giữa khung cảnh khu ổ chuột bẩn thỉu tồi tàn, tạo nên một bức tranh vừa hoang đường vừa nghẹn hờn vô cùng.
Lúc này, lòng hận thù của hắn với Giang Nguyệt Nguyệt đã dâng lên đến đỉnh điểm – đây không chỉ là mất mát về tài sản, mà còn là sự giày xéo nhân cách và lòng tự trọng của hắn xuống tận bùn đất!
————
Góc cuối cùng của khu B tầng hầm.
Đám nhân viên siêu thị cuối cùng cũng đẩy được “núi nhỏ” đến vị trí đã định, nơi đây ánh sáng mờ tối, cách xa lối đi chính và camera giám sát (Giang Nguyệt Nguyệt đã quan sát trước), chỉ có vài chiếc xe phế thải phủ đầy bụi bặm đậu gần đó.
“Cô xem, để ở đây được không ạ?” Quản lý lau mồ hôi, niềm nở hỏi.
“Rất tốt, vất vả cho mọi người rồi.” Giang Nguyệt Nguyệt lại một lần nữa cảm ơn, nhìn mấy nhân viên mệt lử đẩy xe đẩy không rời đi.
Cho đến khi bóng họ hoàn toàn khuất sau góc rẽ của tầng hầm, tiếng bước chân cũng không còn nghe thấy nữa, Giang Nguyệt Nguyệt mới thở phào một hơi, lưng áo lập tức bị mồ hôi lạnh thấm đẫm.
Sự bình tĩnh vừa rồi đều là giả vờ, tim cô đã nhảy lên đến cổ họng.
Cô nhanh chóng nhìn quanh một lượt, xác nhận không còn ai khác, lập tức tập trung tinh thần.
Ý niệm vừa khởi động, đống gạo mì, dầu mỡ, đồ hộp chất như núi như bị một bàn tay vô hình xóa đi, biến mất ngay tại chỗ, xếp ngay ngắn trong không gian của cô.
“Xong rồi!” Cảm nhận được lượng vật tư dồi dào trong không gian, thần kinh căng thẳng của Giang Nguyệt Nguyệt mới thực sự thả lỏng được một chút.
Dù cảm giác mệt mỏi do tiêu hao tinh thần lực lại âm ỉ xuất hiện, nhưng cảm giác thỏa mãn và an toàn to lớn còn chiếm ưu thế hơn.
Cô không dám nán lại lâu, lập tức lên xe, nổ máy. Chiếc xe tải nhỏ màu bạc lặng lẽ rời khỏi góc tối tăm đó, hòa vào dòng xe cộ buổi sáng của thành phố.
Điểm tiếp theo!
